GỬI TÔI 2025!

Trời Sài Gòn thật lạnh, tôi cứ đi đi về về giữa nhà và bệnh viện nên quên cả thời gian hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm cũ với rất rất nhiều mệt mỏi, chịu đựng và cố một chút. Thật ra, mình phải thương lấy chính mình trước nhưng đôi khi một số hoàn cảnh mà bản thân không được lựa chọn ( gia đình, anh chị em, nguồn gốc xuất thân…) nên là… cố nhẹ lòng đi một chút để cảm giác khó chịu vơi đi. Xin thứ lỗi là hôm nay tôi đã hơi khó chịu với chú ở giường bênh cạnh, mặc dù bình thường bản thân rất rộng lượng nhưng may quá… mình đã kìm được cảm xúc đúng lúc. Biết ơn vì điều đó!

Ngày cuối cùng của năm cũ 2025- tôi ngồi rất lâu trong khoảng lặng hiếm hoi của đời mình, đi quanh quẩn qua lại vài vòng trong khuôn viên bệnh viện để tìm chút không khí, ít nắng chiều liêu xiêu…Ngoài kia thời gian vẫn miệt mài trôi còn trong tôi mọi thứ như chậm lại, đủ chậm để nghe thấy tiếng thở dài của những tháng ngày đã qua, đủ yên để nhận ra mình không còn là người của những ngày đầu năm 2025 nữa. Tôi đã biết nói “không” với rất nhiều người!

2025 đi ngang đời tôi không ồn ào, không rực rỡ. Nó đến như một mùa gió lặng, mang theo những đổi thay âm thầm mà sâu sắc. Tôi đã đi qua năm ấy với nhiều lần tự hỏi, nhiều lần hoang mang, nhiều lần học cách chấp nhận rằng có những điều vốn dĩ là thế. Tôi ôm lấy “vết thương” của mình đau về thể xác để những ngày lên lên xuống xuống bệnh viện đông-tây y không biết bao lần và cả đau về tinh thần tưởng mọi thứ kiệt quệ muốn buông xuôi. Nhưng rồi đâu đó có những nỗi buồn không cần gọi tên đã soi thấu tâm hồn mình, đưa mình đi qua những ngày tháng ấy trong lặng im, không ồn ào và có những khoảng thời gian bình yên đến lạ.

Tôi đã tập buông những điều từng nghĩ là không thể buông: kỳ vọng, những mối quan hệ đã cạn nhịp, buông cả áp lực phải trở thành một ai đó “đúng” trong mắt người khác để sống cuộc đời mà người khác mong muốn, buông cả những lỗi nhịp của thời gian, những mơ hồ hoang hoải đầy trống vắng, và cả những câu hỏi tại sao không hồi kết… Những ngày mệt, tôi cho phép mình yếu mềm và khóc. Những lúc trống rỗng, tôi không còn vội lấp đầy nữa. Hóa ra, khi tâm đã mệt và thôi chống cự, lòng người lại nhẹ đi rất nhiều.

Cuối năm, tôi nhìn lại mình, soi chiếu lại cuộc đời mình của một năm đã qua không phải để trách móc, dằn vặt, tệ bạc với mình mà để thương. Thương một phiên bản đã cố gắng sống tử tế giữa bao xô lệch của đời, đã nhiều lần lạc hướng nhưng chưa từng bỏ cuộc. Có những giấc mơ vẫn đang ngủ yên, những điều chưa kịp thành hình, nhưng tôi thôi không còn nóng vội và tin rằng mọi thứ đều có “mùa” của nó, và tôi cũng vậy.

Tôi chỉ mong mình bước sang 2026 với một trái tim đủ tĩnh, đủ sâu, đủ thật và mọi thứ bình bình an an để đối mặt với mọi thứ thật điềm tĩnh, để sống chậm hơn giữa thế gian vội vã, để không đánh rơi bản thân trong những ngã rẽ ồn ào, và để mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn nhận ra mình đang sống dù không hoàn hảo, nhưng trọn vẹn theo cách rất riêng của mình.

Chào nhé 2025!

GỬI NGƯỜI CUỐI CÙNG Ở LẠI…

Tôi đã đắn đo, cân nhắc và suy nghĩ sau một khoảng thời gian rất dài để quyết định chọn ở lại. Thật ra tôi đã không chọn mình ngay từ đầu, thậm chí rất lâu sau đó tôi vẫn chưa chọn vì lòng còn nhiều nghi ngại. Tôi sống như thể mình luôn có thể đợi thêm một chút nữa, đợi khi mọi thứ ổn hơn, đợi khi người khác yên tâm hơn và đợi khi tôi bớt làm phiền những trật tự đã quen thuộc. Tôi đặt mình sau cùng, không phải vì ai bắt, mà vì tôi đã học được cách làm như vậy từ rất sớm.

Có những năm tháng tôi sống tử tế đến mức chính mình cũng không nhận ra mình đang biến mất. Tôi hiểu người khác rất nhanh, bắt nhịp rất nhanh khi người khác chưa kịp nói gì nhưng lại chậm hiểu chính mình. Tôi nhường chỗ cho cảm xúc của mọi người, nhưng lại cất cảm xúc của mình vào một góc, tự nhủ rằng rồi sẽ có lúc thích hợp hơn để mở ra. Tôi không gọi đó là hy sinh mà gọi đó là trưởng thành nhưng sâu bên trong, có một phần tôi biết rất rõ rằng đang tự rời khỏi cuộc đời mình từng chút một.

Tôi không oán trách bản thân khi đó vì tôi hiểu vì sao tôi đã sống như thế. Tôi sợ làm đau người khác, sợ bị hiểu lầm, sợ nếu mình sống thật hơn, tôi sẽ mất đi những kết nối mà tôi đã cố gìn giữ rất lâu. Tôi sợ nhất là cảm giác bị bỏ lại nên tôi chọn bỏ mình trước, để ít nhất là người chủ động. Chỉ là không ai nói cho tôi biết rằng cái giá của sự “an toàn” ấy là một nỗi trống rỗng rất sâu, là những nỗi mệt mỏi không gọi tên được. Một cảm giác rằng mình đang sống một cuộc đời đúng, nhưng không còn thấy mình trong đó.

Có một ngày rất lặng và sâu, tôi nhận ra rằng nếu không chọn mình bây giờ thì có lẽ sẽ không còn lúc nào nữa. Không phải vì thời gian không còn, mà vì tôi đã quá quen với việc đứng ngoài cuộc sống của chính mình và điều đó đáng sợ hơn bất kỳ sự mất mát nào. Chọn mình ở thời điểm này không còn là một quyết định mạnh mẽ, không mang dáng vẻ của sự nổi loạn hay chiến thắng mà rất nhỏ, âm thầm. Đơn giản chỉ là việc tôi không tự phản bội cảm giác của mình nữa, là việc tôi không tiếp tục ở lại những nơi tôi phải co mình lại để được chấp nhận, là việc tôi dám thừa nhận rằng tôi đã mệt, đã buồn, đã lạc hướng và điều đó không làm tôi kém giá trị hơn.

Tôi viết những dòng này như một lời xin lỗi muộn màng gửi đến chính mình. Xin lỗi vì đã để bạn chờ quá lâu, vì đã nghi ngờ bạn nhiều hơn tin tưởng. Xin lỗi vì đã nghĩ rằng bạn chỉ xứng đáng được chọn sau khi mọi người khác đều ổn…Dù con đường này bước đi còn mờ, dù tôi còn run, dù tôi vẫn đang học cách sống thật với mình từng chút một nhưng lần này, tôi chọn bạn không phải vì tôi đã sẵn sàng, mà vì tôi không còn muốn tiếp tục sống khác đi nữa.

GỬI CUỘC SỐNG TÔI ĐANG CHỌN…

Có những buổi sáng, tôi thức dậy và không còn thấy mình cần phải chạy nhanh. Không phải vì tôi đã đến nơi, mà vì đã thôi cố gắng vượt lên chính mình như thể đó là một cuộc thi không hồi kết. Cuộc sống tôi đang chọn không phải lúc nào cũng sáng rõ, không phải lúc nào cũng mang dáng vẻ của một quyết định đúng đắn trong mắt người khác. Nhưng nó có một điều mà tôi chưa từng có trước đây: cảm giác tôi đang đứng đúng vị trí của mình.

Tôi đã từng tin rằng, một cuộc sống đáng sống là một cuộc sống rõ ràng, có kế hoạch và câu trả lời cho hầu hết mọi câu hỏi. Tôi từng nghĩ rằng mình cần phải biết chính xác mình sẽ đi đâu, sẽ trở thành ai, sẽ có được điều gì để cảm thấy yên tâm bước tiếp. Nhưng rồi, sau nhiều năm sống trong những kịch bản được vạch sẵn, tôi nhận ra rằng sự an tâm ấy rất mong manh,chỉ cần một biến cố nhỏ, tất cả những điều tôi tin là chắc chắn đều có thể sụp đổ.

Có giai đoạn trực giác tôi nhạy cảm một cách mạnh mẽ khiến cho tôi sợ hãi tột độ. Nó có thể ứng nghiệm ngay tức thì để tôi nhìn rõ bộ mặt thật của rất nhiều người, cơ thể tôi không chấp nhận sự giả dối khiến nó phản ứng lại bằng những cơn đau vậy lý, những biểu hiện mà mãi sau này tôi mới biết nguyên nhân.

Cuộc sống tôi đang chọn bây giờ không hoàn hảo theo bất kỳ tiêu chuẩn nào. Có những ngày tôi vẫn hoài nghi, vẫn lo lắng, vẫn tự hỏi liệu mình có đang đi sai không. Có những đoạn đường tôi đi chậm hơn người khác, và có lúc tôi thấy mình như đang lạc nhịp trong một thế giới quá vội vàng. Nhưng điều khác biệt là tôi không còn tự trách mình vì điều đó. Tôi học cách ở lại với những khoảng mờ, thay vì cố gắng xóa bỏ chúng bằng những lựa chọn vội vàng.

Tôi không còn tìm kiếm một cuộc sống khiến người khác phải trầm trồ và chỉ mong một cuộc sống mà khi đêm xuống, tôi có thể thở ra nhẹ nhõm, không phải diễn lại vai của một người khác trong đầu mình. Tôi chấp nhận rằng, có những ước mơ sẽ cần nhiều thời gian hơn để thành hình, có những câu trả lời sẽ đến muộn, và có những điều có thể mãi không đến. Nhưng chính sự chậm rãi ấy cho tôi cơ hội được sống sâu hơn, thay vì chỉ sống nhanh.

Tôi viết những dòng này không phải là một lời hứa hẹn rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Nó chỉ là một sự thừa nhận rằng tôi đang sống một cuộc đời thật, với những thiếu sót thật, những giới hạn thật và cả những khoảnh khắc rất nhỏ nhưng đủ làm tôi thấy mình còn hiện diện. Tôi chọn tiếp tục bước đi, không phải vì chắc chắn con đường này sẽ đưa tôi đến đâu, mà vì tôi không còn muốn quay lại những con đường đã khiến tôi đánh mất chính mình.

Nếu có một điều tôi muốn nhắc nhở bản thân trong những ngày sắp tới, thì đó là: đừng vội vàng hoàn thiện cuộc sống này. Hãy để nó được dang dở một cách tử tế vì chính trong những khoảng chưa trọn vẹn ấy, tôi đang học cách yêu thương mình nhiều hơn, và sống một đời không cần phải xin phép ai để được là chính mình.

GỬI TÔI NHỮNG NGÀY KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH VỚI AI

Có một thời gian rất dài, tôi sống với cảm giác rằng mình phải làm gì đó để được nhìn nhận. Không phải theo cách ồn ào, nhưng đủ rõ để người khác hiểu rằng không vô hình. Tôi cố gắng sống tử tế, làm việc đàng hoàng, hiện diện đúng lúc, và hy vọng rằng sự cố gắng ấy sẽ được ghi nhận theo một cách nào đó nhưng lại không nhận ra rằng, trong quá trình chứng minh mình đủ tốt, tôi đã đặt cuộc đời mình vào tay những ánh nhìn mà tôi không thể kiểm soát.

Tôi từng nghĩ rằng nhu cầu được công nhận là điều tự nhiên, rằng ai cũng cần cảm giác mình có giá trị trong mắt người khác. Nhưng càng đi xa, tôi càng nhận ra ranh giới rất mong manh giữa việc được nhìn nhận và việc đánh mất tự do nội tâm. Tôi bắt đầu điều chỉnh mình để phù hợp hơn, nói ít lại những điều dễ gây hiểu lầm, giữ khoảng cách an toàn với những suy nghĩ quá riêng. Tôi làm tất cả những điều đó không vì ai yêu cầu, mà vì đã quen với việc phải vừa vặn để được ở lại.

Có những khoảnh khắc rất nhỏ, khi tôi bất chợt nhận ra mình đang sống trong một vòng lặp. Tôi chờ đợi sự xác nhận, rồi lại thất vọng khi nó không đến đúng cách và tự nhủ rằng mình không nên mong đợi, nhưng sâu bên trong, tôi vẫn hy vọng. Và chính sự mâu thuẫn đó khiến tôi mệt. Tôi hiểu rằng, nếu tiếp tục sống như vậy, tôi sẽ luôn phụ thuộc vào phản ứng của người khác để cảm thấy ổn với chính mình.

Tôi không thể nói chính xác từ khi nào mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chỉ là đến một lúc, tôi không còn đủ năng lượng để tiếp tục chứng minh hay giải thích bất cứ điều gì. Không phải vì tôi đã đạt được điều gì đó lớn lao, mà vì không còn thấy cần thiết. Tôi nhận ra rằng, sự bình yên không đến từ việc được thừa nhận, mà từ việc tôi không còn tranh luận với bản thân về giá trị của mình. Tôi thôi cố gắng giải thích vì sao mình lựa chọn khác đi, thôi chờ đợi sự đồng thuận từ những người không đứng trong cuộc đời tôi. Mệt mỏi chán chường, tôi buông đi mọi kì vọng.

Tôi viết những dòng này khi trời Sài Gòn đang mưa vào đêm giáng sinh, cho phiên bản tôi đang dần học cách sống nhẹ hơn. Người không còn cảm thấy phải phản ứng trước mọi ánh nhìn, không còn cần phải đúng trong mọi cuộc đối thoại, không còn thấy cần thiết phải làm hài lòng để giữ vị trí của mình. Tôi hiểu rằng, khi không còn cố chứng minh, sẽ có những người không còn ở lại. Nhưng tôi cũng thấy rõ rằng, những người còn lại, hoặc những người sẽ đến sau đó, là những người nhìn thấy tôi mà không cần tôi phải trình bày quá nhiều.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy mình trong đó, có lẽ bạn cũng đã mệt với việc phải trở nên đủ tốt trong mắt ai đó. Tôi chỉ muốn nói rằng, việc ngừng chứng minh không làm bạn trở nên thụ động hay buông xuôi. Nó chỉ là một sự trở về, nơi bạn cho phép mình tồn tại mà không cần lý do. Và từ nơi đó, mọi mối quan hệ, mọi lựa chọn, mọi con đường bạn bước đi đều trở nên nhẹ hơn rất nhiều.

GỬI ĐOẠN ĐƯỜNG TÔI ĐANG BƯỚC ĐI…

Tôi đang bước đi trên một con đường chưa từng quen thuộc với mình, và có lẽ điều khiến tôi bối rối nhất không phải là tôi không biết nó sẽ dẫn tới đâu, mà là tôi biết rất rõ rằng mình đã không còn muốn quay lại những lối cũ. Con đường này không ồn ào, không hứa hẹn điều gì cụ thể, chỉ có một cảm giác rất rõ ràng rằng tôi đang đi gần hơn với chính mình. Và điều đó, dù đúng, vẫn khiến tôi run rẩy và có chút sợ hãi.

Tôi không bước đi với sự tự tin trọn vẹn vốn có. Có những ngày tôi vẫn hoài nghi, vẫn tự hỏi liệu mình có đang làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn không, liệu mình có đang đánh đổi sự ổn định để theo đuổi một điều chưa đủ hình hài hay không. Nhưng khác với trước đây, tôi không để những câu hỏi ấy kéo mình dừng lại. Tôi chấp nhận rằng sự run rẩy này là một phần của quá trình, rằng nếu tôi không run, có lẽ tôi đang đi trên một con đường không thật sự quan trọng với mình.

Con đường tôi đang bước không giống những gì tôi từng hình dung về một bước ngoặt. Nó không mang dáng vẻ của sự bứt phá, không khiến tôi cảm thấy mình đã “đến nơi”. Ngược lại, nó buộc tôi phải chậm lại, phải lắng nghe nhiều hơn, phải đối diện với những khoảng trống mà trước đây tôi đã cố lấp bằng bận rộn. Tôi bắt đầu học cách đi mà không cần biết trước toàn bộ bản đồ, chỉ cần đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là bước tiếp theo dành cho mình.

Có những lúc tôi thấy mình rất cô đơn trên con đường này. Không phải vì không có ai xung quanh, mà vì không phải ai cũng hiểu vì sao tôi lại chọn đi theo hướng này. Tôi không còn cố giải thích. Tôi hiểu rằng có những hành trình chỉ trở nên rõ ràng với người đang ở bên trong nó. Và tôi cũng hiểu rằng, nếu tôi cần sự công nhận của tất cả mọi người để tiếp tục, có lẽ tôi đã không thật sự bước đi.

Tôi viết những dòng này như một cách để ghi nhớ cảm giác hiện tại, cảm giác vừa mong manh vừa chân thật. Tôi không biết mình sẽ đi bao xa, chỉ biết rằng mỗi bước tôi đặt xuống đều là một bước tôi đã chọn, không phải vì ai đó mong đợi, mà vì tôi không còn muốn phản bội điều mình đã nghe thấy rất rõ trong lòng. Con đường này có thể không dẫn tôi đến một đích đến dễ gọi tên, nhưng nó đang đưa tôi về gần hơn với con người mà tôi đã lãng quên quá lâu.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và cũng đang đứng trên một con đường khiến bạn run rẩy, có lẽ bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi. Không phải sự sợ hãi khiến chúng ta yếu đi, mà là việc cố tỏ ra không sợ hãi mới làm ta mệt mỏi. Tôi tin rằng, miễn là chúng ta còn đủ trung thực để bước tiếp, con đường ấy, dù chậm, vẫn sẽ mở ra theo cách rất riêng.

GỬI QUYẾT ĐỊNH ĐẦU TIÊN

Có một khoảnh khắc rất nhỏ, không ồn ào, không được đánh dấu bằng bất kỳ sự kiện đặc biệt nào, khi tôi biết rằng mình đã đưa ra một quyết định mà sẽ không quay đầu nữa. Không phải vì tôi chắc chắn mình sẽ đi đúng, mà vì lần đầu tiên, tôi không còn muốn sống khác với điều mình đã nghe rất rõ bên trong. Quyết định ấy đến sau rất nhiều năm tôi tự thuyết phục mình rằng còn thời gian, rằng mình chưa sẵn sàng, rằng hoàn cảnh chưa cho phép. Nhưng vào khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng nếu tiếp tục chờ, tôi sẽ đánh mất thứ quan trọng hơn tất cả: sự trung thực với chính mình.

Tôi không bước đi với cảm giác hân hoan trái lại, tôi khá bình tĩnh, thậm chí có chút mệt như thể mình đã tranh luận quá lâu với bản thân và cuối cùng chỉ muốn dừng lại. Tôi không còn tìm kiếm sự đồng thuận từ người khác, cũng không cố giải thích quyết định của mình cho thật hợp lý. Tôi nhận ra rằng có những lựa chọn, nếu phải giải thích quá nhiều, thì có lẽ chúng chưa từng thuộc về ai khác ngoài mình.

Quyết định không quay đầu không phải là đoạn tuyệt với quá khứ. Tôi không cắt đứt, không phủ nhận những gì đã từng có. Tôi chỉ thôi không để những thói quen cũ tiếp tục dẫn dắt mình. Tôi ngừng bước vào những không gian khiến tôi phải thu nhỏ lại. Tôi ngừng duy trì những mối quan hệ mà ở đó, tôi luôn là người cố gắng nhiều hơn để mọi thứ không đổ vỡ. Tôi chấp nhận rằng khi mình chọn khác đi, sẽ có những người không còn đi cùng, và điều đó không có nghĩa là tôi đã sai.

Có những lúc tôi cũng nghi ngờ chính mình và tự hỏi liệu mình có đang quá cảm tính, liệu mình có đang đánh đổi sự ổn định để lấy một điều mơ hồ hay không. Nhưng khác với trước đây, tôi không để những câu hỏi ấy kéo mình trở lại điểm cũ. Tôi học cách mang theo sự nghi ngờ cùng mình, thay vì coi nó là lý do để dừng lại. Lần đầu tiên, tôi cho phép mình vừa sợ, vừa bước tiếp.

Tôi viết lá thư này cho chính mình của khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc đã chọn lắng nghe tiếng nói bên trong thay vì những tiêu chuẩn quen thuộc của cuộc sống. Tôi biết quyết định đó không làm mọi thứ dễ dàng hơn ngay lập tức. Nhưng nó đã làm một điều rất quan trọng: nó trả tôi về đúng hướng. Từ đó, mỗi bước đi, dù chậm, dù còn nhiều lúng túng, đều có cảm giác chân thật mà tôi đã không cảm nhận được trong một thời gian rất dài.

Nếu ai đó đang đọc những dòng này và đứng trước một quyết định khiến họ do dự, tôi không có lời khuyên nào rõ ràng. Tôi chỉ biết rằng có những lựa chọn, một khi đã nhìn thấy, thì không thể giả vờ như mình chưa từng thấy. Và có những con đường, dù chưa biết sẽ dẫn tới đâu, nhưng nếu không bước đi, mình sẽ mãi đứng yên trong một cuộc đời không còn thuộc về mình.

GỬI TÔI NHỮNG NĂM THÁNG “MẠNH MẼ”

Có một phiên bản của tôi mà rất ít người nhìn thấy trọn vẹn vì tôi thường hay ẩn dấu điều đó sau vẻ ngoài bình thản . Đó là người luôn cố tỏ ra ổn, luôn xuất hiện với dáng vẻ vững vàng, như thể không có điều gì đủ sức làm tôi lung lay, cũng cười cũng nói, ngại chia sẻ, không ồn ào. Tôi đã sống khá lâu trong vai trò đó, không hẳn vì tôi mạnh mẽ hơn người khác, mà vì tôi không biết làm cách nào khác. Tôi học được rằng, nếu mình đủ bình tĩnh, đủ chịu đựng, thì mọi thứ rồi cũng sẽ qua. Và tôi tin vào điều đó, cho đến khi nhận ra rằng không phải thứ gì đi qua cũng để lại mình nguyên vẹn.

Tôi đã quen với việc trở thành điểm tựa-người lắng nghe- người giữ cho mọi thứ không sụp đổ và tiếp tục trên hành trình vốn có. Khi có chuyện xảy ra, tôi thường là người đầu tiên đứng ra sắp xếp, trấn an, gánh vác dù trong lòng tôi rối bời, xao động, hồi hợp,sắp gục ngã. Tôi ít khi nói về sự mệt của mình, không phải vì tôi không cảm nhận được nó, mà vì tôi sợ rằng nếu mình dừng lại, mọi thứ xung quanh sẽ mất thăng bằng. Tôi tự nhủ rằng chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, chỉ cần qua giai đoạn này thôi, rồi mình sẽ được nghỉ.

Nhưng những giai đoạn ấy nối tiếp nhau không dứt. Tôi bắt đầu quen với cảm giác căng cứng trong người, gồng mình mạnh mẽ, cổ vai gáy đau ê ẩm, quen với những đêm không thật sự ngủ sâu, quen với việc thức dậy và tiếp tục vai diễn của một người không được phép yếu. Tôi đã lầm tưởng rằng sự bền bỉ ấy là sức mạnh nhưng chỉ đến khi cơ thể lên tiếng, khi cảm xúc trở nên nặng nề hơn mức tôi có thể phớt lờ, tôi mới hiểu rằng mình đã gồng quá lâu, đã ép bản thân mình chịu đựng một thời gian quá dài…rất dài…

Có những lúc tôi rất muốn được ai đó hỏi rằng tôi có ổn không, và chấp nhận câu trả lời thật của tôi, dù nó không gọn gàng hay tích cực. Nhưng tôi cũng hiểu, chính tôi đã quen với việc không để lộ những vết nứt của mình. Tôi đã xây dựng hình ảnh một người có thể tự lo liệu mọi thứ, và rồi chính hình ảnh đó khiến tôi khó lòng xin được sự nâng đỡ khi cần. Mạnh mẽ, theo cách tôi từng hiểu, là không làm phiền ai, hay nói đúng ra là cảm giác sợ hãi mọi người nhìn thấy mặt yếu đuối của mình. Và cái giá của điều đó là sự cô đơn rất sâu.

Tôi viết lá thư này không phải để phủ nhận những gì là tôi của “mạnh mẽ”. Nhờ sự gồng lên đó, tôi đã vượt qua được nhiều chặng đường khó khăn. Tôi đã đứng vững trong những thời điểm mà nếu buông ra, có lẽ tôi đã không biết bám vào đâu. Nhưng tôi cũng muốn thừa nhận rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ đánh mất khả năng mềm lại, khả năng cảm nhận niềm vui một cách tự nhiên, và cả khả năng được yêu thương mà không phải gồng mình xứng đáng.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi không còn muốn gọi phiên bản ấy là mạnh mẽ nữa. Tôi gọi đó là một người đã rất cố gắng để tồn tại, để sống theo cuộc đời mà người khác muốn. Và người đó xứng đáng được nghỉ ngơi, xứng đáng được đặt gánh nặng xuống, dù chỉ một lúc, để thở cho đầy lồng ngực. Tôi đang học cách cho phép mình yếu đi mà không cảm thấy xấu hổ, cho phép mình nói rằng mình mệt, và chấp nhận rằng không phải lúc nào mình cũng cần là người giữ thăng bằng cho tất cả.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy hình ảnh của mình trong đó, có lẽ bạn cũng đã quen với việc gồng lên quá lâu. Tôi chỉ muốn nói rằng, sự dịu dàng với chính mình không làm bạn yếu đi. Ngược lại, nó trả bạn về với phần người rất thật đã bị che giấu sau lớp vỏ mạnh mẽ. Và có lẽ, từ khoảnh khắc bạn cho phép mình buông nhẹ, cuộc sống sẽ bắt đầu đối xử với bạn bằng sự nâng đỡ mà bạn đã chờ đợi từ rất lâu…

GỬI NHỮNG NĂM THÁNG TÔI ĐÃ TRÌ HOÃN…

Có những năm tháng trong đời trôi qua rất lặng, êm êm đềm đềm, tệ cũng không tệ mà tốt cũng không, không biến cố, không khúc ngoặt rõ ràng, chỉ là từng ngày nối tiếp từng ngày trong một nhịp sống quen thuộc, chậm rãi, chán chán mà không rõ lý do. Khi nhìn lại, tôi không thể nói rằng mình đã sống sai sống đúng, chỉ là đã sống chậm hơn rất nhiều so với tiếng gọi bên trong, thậm chí đôi khi không rõ nó là gì. Tôi gọi đó là giai đoạn chờ đợi, nhưng sâu hơn, tôi biết mình đã trì hoãn chính mình.

Tôi trì hoãn không phải vì không biết mình muốn gì, chỉ là không đủ can đảm để chạm tay vào điều mình mong muốn. Tôi cứ biện minh bằng lý do này lý do khác, rằng tất cả là…bởi…tại vì…nhưng chưa có lý do nào là từ chính mình. Tôi sợ rằng khi mình bắt đầu, mọi thứ sẽ thay đổi theo cách tôi không thể kiểm soát. Tôi sợ mất đi những gì đang có, dù chúng không còn khiến tôi thấy đủ đầy theo cách mà tôi mong muốn và được làm. Vì thế, tôi chọn ở lại với cái quen thuộc, tự nhủ rằng mình sẽ bắt đầu sau, khi mọi thứ rõ ràng hơn, khi mình sẵn sàng hơn, khi hoàn cảnh cho phép hơn.

Thời gian trôi qua và tôi trở nên quen với việc trì hoãn đó, thậm chí đôi khi nghĩ rằng đó là đúng. Cái tôi tự phụ đầy cao ngạo, thích những lời khen ảo tưởng của người này người kia, sợ bạn bè, gia đình, hàng xóm thấy mình không phải là mình như bao năm qua người ta vẫn nghĩ và thấy. Tôi học cách bận rộn với những việc cần làm, hoàn thành trách nhiệm, giữ cho cuộc sống vận hành trơn tru. Bề ngoài, tôi ổn. Nhưng có một phần trong tôi ngày càng im lặng. Không phải vì nó biến mất, mà vì tôi đã quen với việc không lắng nghe nó nữa. Tôi nói với mình rằng ai rồi cũng phải chấp nhận những giới hạn nhất định, rằng mơ mộng quá nhiều chỉ khiến người ta mệt mỏi, và rằng mình không phải sống cho mỗi mình mình trên đời.

Có những khoảnh khắc rất nhỏ, rất riêng, khi tôi nhận ra mình đã đi quá xa khỏi điều mình từng mong muốn. Đó có thể là một buổi tối yên tĩnh, khi mọi việc đã xong và tôi ở một mình với suy nghĩ của mình. Một cảm giác trống trải xuất hiện, không dữ dội nhưng dai dẳng, như thể tôi đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng mà không biết chính xác là gì. Tôi hiểu rằng đó là cái giá của việc sống an toàn quá lâu: mình không đau nhiều, nhưng cũng không còn cảm giác đang thật sự sống. Nhưng mà rồi cơn đau đó đến thiệt. Bạn biết đó, khi cuộc đời cho bạn quá nhiều tín hiệu nhưng bạn vẫn ngó lơ, giả vờ như không nghe thấy cho đến khi gục ngã một lần mọi thứ sẽ là phù du…

Tôi không viết lá thư này để trách những năm tháng ấy. Chúng đã giúp tôi tồn tại, giúp tôi đứng vững khi tôi chưa đủ mạnh để đối diện với những lựa chọn khác thuộc về mình. Tôi biết mình đã cần thời gian để hiểu bản thân, để chữa những nỗi sợ âm thầm, để học cách chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng, có những cánh cửa đã không chờ tôi mãi. Có những cơ hội đã đi qua trong im lặng, vì tôi đã không bước tới khi chúng còn ở đó, và rất rất nhiều những điều hối tiếc giá như..

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi thấy rõ hơn bao giờ hết rằng trì hoãn không phải là đứng yên. Nó là một chuyển động rất chậm, đưa tôi ngày càng xa khỏi con người mà tôi biết mình có thể trở thành. Tôi đã không phản bội ai khác, nhưng tôi đã nhiều lần quay lưng với chính mình và điều đó để lại một nỗi buồn rất khó gọi tên, chông chênh và trống trãi nhưng bình an đến lạ.

Tôi viết lá thư này như một lời tạm biệt nhẹ nhàng với những năm tháng tôi đã sống nửa vời. Không oán trách, không tiếc nuối quá nhiều, chỉ là một sự thừa nhận chân thành. Tôi không thể quay lại để sống khác đi, nhưng tôi có thể chọn từ bây giờ trở đi sẽ không tiếp tục trì hoãn. Tôi không cần phải thay đổi mọi thứ ngay lập tức, chỉ cần ngừng bỏ qua những điều khiến trái tim mình rung động, cảm thấy bồi hồi và cả những giọt nước mắt “rất lâu rồi mới khóc”.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và nhận ra mình trong đó, có lẽ bạn cũng đang mang cảm giác rằng thời gian đã trôi qua nhanh hơn mình tưởng. Tôi chỉ muốn nói rằng, vẫn chưa quá muộn để bắt đầu sống đúng với mình- với bản thể mà mình mong muốn- không phải bằng những quyết định lớn lao, mà bằng việc lắng nghe lại tiếng nói đã bị bỏ quên quá lâu. Đôi khi, bước ngoặt của một đời người chỉ đơn giản là khoảnh khắc ta ngừng trì hoãn, đứng lên và bắt đầu làm một việc gì đó như ăn một bữa cơm trong yên lặng, quét nhà khi nghe một bản nhạc dịu êm, nằm lười ra phơi nắng sớm, xách giỏ đi chợ… hoặc đơn giản là viết ra những điều mình suy nghĩ mỗi ngày.

THƯ GỬI NỖI SỢ BỊ NHÌN THẤY

Tôi từng nghĩ rằng mình sợ ánh nhìn của người khác, mình run rẩy, hồi hợp che dấu ánh mắt ấy bằng cách nhìn đi chỗ khác… nhưng sau này mới hiểu, điều tôi thật sự sợ là khoảnh khắc ai đó nhìn thấy tôi một cách rõ ràng, một cách trần trụi, không phải vẻ ngoài, cũng không phải những điều tôi dễ dàng chia sẻ, mà là phần bên trong – nơi tôi đã giấu rất kỹ những hoang mang, những câu hỏi chưa có lời đáp, và cả những ước muốn mà tôi chưa từng cho phép mình nói ra thành tiếng…Tôi đã học cách xuất hiện vừa đủ- đủ để không bị chú ý quá nhiều, nhưng cũng không hoàn toàn biến mất. Tôi biết cách nói những điều an toàn, thể hiện những mặt dễ chấp nhận, giữ lại những suy nghĩ sâu hơn cho riêng mình không phải vì không có gì để nói, mà vì tôi không chắc thế giới có sẵn sàng đón nhận con người thật của tôi hay không. Tôi sợ nếu mình được nhìn thấy quá rõ, tôi sẽ trở nên mong manh, yếu đuối hơn mức mình có thể tự bảo vệ…

Có những trải nghiệm trong đời đã dạy rằng, việc bộc lộ bản thân không phải lúc nào cũng là cách hay. Khi còn trẻ hơn, tôi đã từng chia sẻ bằng tất cả sự chân thành, để rồi nhận lại sự im lặng, hiểu lầm, hoặc những ánh nhìn không biết đặt tôi ở đâu. Tôi không trách ai, nhưng từ đó, tôi bắt đầu học cách che đi những phần sâu nhất thuộc về bản thể của mình. Tôi trở nên kín đáo hơn, thận trọng hơn, và dần quen với việc sống trong một phiên bản được chỉnh sửa vừa đủ để không làm ai bối rối, ngại ngần.

Nỗi sợ bị nhìn thấy không đến từ sự thiếu tự tin, mà từ việc đã từng bị nhìn sai. Đã từng bị đặt vào những khuôn mẫu không thuộc về mình, đã từng bị yêu cầu phải giải thích vì sao mình lại khác. Tôi mang trong mình cảm giác rằng nếu tôi bước ra với tất cả những gì mình từng là thì tôi sẽ lại phải đối mặt với những câu hỏi mà bản thân không muốn trả lời, những phán xét mà tôi không có nghĩa vụ phải gánh. Vì vậy, tôi chọn cách ở sau một bước, quan sát nhiều hơn, nói ít hơn, và giữ cho mình một khoảng an toàn, chỉ thuộc về tôi là đủ.Nhưng sống lâu trong sự an toàn đó cũng có cái giá của nó. Tôi bắt đầu cảm thấy mình như đang đứng bên lề chính cuộc đời mình và chứng kiến những cơ hội lần lượt đi qua, những kết nối có thể sâu hơn, những khoảnh khắc mà mình hoàn toàn có thể hiện diện trọn vẹn, nếu tôi cho phép mình được nhìn thấy. Tôi nhận ra rằng, khi mình không cho người khác cơ hội thấy mình là ai, mình cũng không cho bản thân cơ hội được đón nhận bất cứ điều tốt đẹp nào.

Tôi viết lá thư này không phải để ép mình phải dũng cảm hơn ngay lập tức nhưng hiểu vì sao nỗi sợ này tồn tại. Nó được hình thành từ những lần tôi đã mở lòng quá sớm, hoặc với những người chưa đủ tinh tế để hiểu. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, nếu tiếp tục ẩn mình thì tôi sẽ không bao giờ chạm tới phiên bản cuộc đời mà tôi biết là mình có thể sống. Tôi không sinh ra để chỉ quan sát và thấu hiểu người khác, mà còn để được hiện diện, được công nhận, và được kết nối một cách thật sự với những người thật sự thấu hiểu, đồng cảm và rung động. Có lẽ, việc được nhìn thấy không có nghĩa là phơi bày tất cả. Nó chỉ đơn giản là cho phép mình xuất hiện đúng như mình đang là, không chỉnh sửa quá nhiều, không xin lỗi vì sự khác biệt của mình. Được nhìn thấy cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận rằng sẽ có người không hiểu, không đồng cảm, và rời đi. Nhưng cũng sẽ có những người nhận ra mình ngay từ lần đầu tiên, bởi vì họ đã chờ đúng tần số ấy.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy tim mình chậm lại ở đâu đó, có thể bạn cũng mang trong mình nỗi sợ tương tự. Sợ bị hiểu lầm, sợ bị đánh giá, sợ nếu mình bước ra ánh sáng thì mọi vết xước, những tổn thương sẽ lộ ra. Tôi chỉ muốn nói rằng, không phải ai nhìn thấy bạn cũng có quyền ở lại. Và bạn không cần phải làm mình nhỏ đi để tránh những ánh nhìn không dành cho mình.

Tôi để lại ở đây một suy nghĩ mà tôi vẫn đang học cách chấp nhận: được nhìn thấy không lấy đi sự an toàn của tôi, nó chỉ đưa tôi đến gần hơn với sự thật. Và có lẽ, sống đúng với cuộc đời của mình bắt đầu từ khoảnh khắc tôi cho phép mình xuất hiện, dù còn run, dù chưa hoàn hảo và nhiều sai sót, dù bản thân còn những vết xước chưa lành. Nhưng không sao, mọi thứ có thể được bắt đầu từng bước một…

THƯ GỬI NGƯỜI ĐÃ LUÔN CỐ GẮNG ĐỂ ĐƯỢC YÊU

Có một khoản thời gian rất dài, tôi tin rằng yêu thương là thứ phải cố gắng mới giữ được. Không ai dạy tôi điều đó, nhưng tôi học được nó bằng cách quan sát và tự điều chỉnh mình trong các mối quan hệ. Tôi học cách lắng nghe nhiều hơn nói, hiểu nhiều hơn đòi hỏi, và chấp nhận nhiều hơn mức mình thật sự thoải mái. Tôi nghĩ đó là trưởng thành, là yêu một cách chín chắn. Tôi không nhận ra rằng, trong quá trình ấy, tôi đã dần quen với việc không được yêu lại một cách trọn vẹn.

Tôi yêu bằng sự có mặt. Tôi nhớ rất kỹ những điều nhỏ nhặt của người khác, từ thói quen, cảm xúc cho đến những thay đổi rất nhẹ trong giọng nói. Tôi sẵn sàng điều chỉnh mình để mọi thứ không trở nên căng thẳng, để không ai phải khó xử vì tôi. Tôi hạn chế nói ra những điều mình cần, vì sợ rằng những nhu cầu ấy sẽ làm phiền người khác. Dần dần, tôi thấy mình im lặng ngày càng nhiều, không phải vì không có gì để nói, mà vì tôi không chắc liệu có ai thật sự muốn nghe không…

Có những mối quan hệ kéo dài không phải vì hai người hiểu nhau, mà vì một người giỏi chịu đựng hơn người còn lại. Tôi đã ở trong những mối quan hệ như thế. Không có cãi vã lớn, không có chia tay ồn ào, chỉ là một cảm giác buồn rất đều, rất âm thầm. Tôi thường xuyên tự hỏi liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều hay không, liệu mình có cần phải cố gắng thêm nữa để mọi thứ tốt hơn. Tôi không nhận ra rằng, khi phải liên tục tự vấn giá trị của mình trong một mối quan hệ, thì có lẽ vấn đề không nằm ở việc mình chưa đủ…

Tôi sợ mất, sợ bị phản bội. Tôi sợ nếu mình nói ra điều mình thật sự cần, mọi thứ sẽ thay đổi theo hướng không thể kiểm soát. Tôi sợ nếu mình ngừng cố gắng, tôi sẽ không còn chỗ đứng trong cuộc sống của ai đó. Vì vậy, tôi chọn cách yêu bằng sự hy sinh âm thầm, ngay cả khi người ta rời đi trong im lặng không lời giải thích, tôi vẫn nghĩ rằng mình không đủ tốt, vẫn dằn vặt đau khổ, vẫn ngộ nhận rằng đó là yêu. Tôi níu kéo những kí ức mơ hồ viễn vông, hành hạ bản thân trong cơn say, bỏ rơi bản thân mình không lối thoát. Không ai bắt tôi làm vậy, nhưng tôi tự thuyết phục mình rằng đó là cái giá phải trả để được ở lại-trong những cảm xúc còn vương. Chỉ đến sau này, khi sự mệt mỏi tích tụ đủ lâu, tôi mới hiểu rằng yêu thương thật sự không khiến người ta phải thu nhỏ lại để vừa với người khác…

Tôi viết lá thư này cho người tôi đã từng là, người luôn cố gắng để được yêu và tin rằng nếu mình cho đủ nhiều thì một ngày nào đó sẽ được chọn. Tôi không trách ai, vì tôi hiểu nỗi sợ bị bỏ lại đã khiến ai đó yêu theo cách đó. Nhưng nếu có thể nói một điều với chính mình của những năm tháng ấy, tôi muốn nói rằng: mình không cần phải chịu đựng giỏi để xứng đáng với tình yêu. Một mối quan hệ đúng sẽ không đòi hỏi mình phải quên đi cảm xúc của chính mình để tồn tại…

Nếu ai đó đang đọc những dòng này và thấy mình ở trong đó, có lẽ bạn cũng đã từng yêu theo cách như tôi. Yêu nhiều, yêu sâu, nhưng luôn đặt mình ở vị trí thấp hơn. Tôi chỉ muốn nhắc một điều rất giản dị: yêu thương không phải là một cuộc chứng minh, và người phù hợp sẽ không để bạn phải hy sinh chính mình chỉ để được ở lại.