GỬI TÔI CỦA NHỮNG NGÀY CHƯA DÁM “BƯỚC RA”

Có những buổi sáng tôi thức dậy mọi thứ đều ổn nhưng được một chốc lại cảm giác bên trong như đang đứng nhầm chỗ. Không phải vì nơi ấy tệ, không có biến cố nào buộc tôi phải rời đi. Chỉ là giữa những nhịp sinh hoạt quen thuộc, tôi nghe thấy một tiếng rất khẽ khàng ” mình không thuộc về nơi đây”. Tiếng nói ấy không ồn ào, nó đến như một làn gió mỏng nhẹ đến mức tôi đã học cách bỏ qua.Tôi gọi nó là “mệt”, là suy nghĩ nhất thời, là cảm xúc của nhiều ngày “lơ lửng”.

Tôi tự trấn an mình bằng những câu rất quen thuộc:

  • Ai rồi cũng phải thỏa hiệp
  • Không phải ai cũng được sống đúng với điều mình muốn.
  • Ít ra mình vẫn “ổn”, vẫn an toàn.

Nhưng sự “an toàn” đó theo thời gian bắt đầu có hình dạng của một chiếc lồng đẹp, không khóa cửa chỉ khiến tôi quên mất cảm giác “tự do”. Tôi đã sống khá lâu trong trạng thái lơ lửng ở lưng chừng cảm xúc: không đủ can đảm để bước ra cũng không đủ thờ ơ vô tâm để ở lại 1 cách trọn vẹn.Tôi vẫn làm những điều mình cần làm, vẫn hiện diện đúng lúc, vẫn giữ mọi thứ ở mức vừa phải. Chỉ có một điều tôi dần đánh mất ” sự trọn vẹn khi là chính mình”.

Tôi bắt đầu chọn những câu nói an toàn hơn, những cảm xúc dễ chấp nhận hơn, thậm chí không khóc. Tôi thu nhỏ mình lại một chút, rồi thêm một chút nữa để vừa với những không gian không thiết kế để dành cho tôi. Không ai yêu cầu tôi làm vậy, nhưng tôi đã làm vì tôi sợ nếu tôi là chính mình, tôi sẽ trở nên quá khác.

Có một sự thật tôi phải mất rất lâu mới dám thừa nhận: tôi không sợ thất bại, tôi sợ khoảnh khắc đứng một mình trước lựa chọn của chính mình, không còn hoàn cảnh để đổ lỗi, không còn lý do để trì hoãn. Bởi vì khi bước ra, tôi sẽ phải sống với chính quyết định của mình, và điều đó đòi hỏi rất nhiều dũng khí và trung thực.

Tôi viết lá thư này không phải để trách cứ bản thân. Tôi hiểu vì sao mình đã ở lại. Tôi cần sự ổn định, tôi cần cảm giác thuộc về dù chỉ là tạm thời. Tôi đã sợ khoảng trống sẽ xuất hiện khi mọi thứ quen thuộc rời đi, tôi sợ một vài tin nhắn không hồi đáp rơi vào khoảng không thinh lặng…

Nhưng hôm nay tôi muốn nói với mình một điều dịu dàng hơn : ở lại quá lâu trong một nơi không thuộc về mình cũng là một cách tự làm trái tim mệt mỏi. Tôi không chắc con đường phía trước sẽ rõ ràng ngay, tôi cũng không biết mình sẽ đi xa đến đâu. Nhưng tôi biết mình không thể tiếp tục giả vờ rằng mình không nghe thấy tiếng gọi ấy nữa.

Nếu bạn đang đọc những dòng này và nhận ra một phần của mình trong đó, có lẽ bạn cũng đang ở giữa những ngày giống tôi: không đau đớn chỉ là một nỗi mệt âm thầm và cảm giác mình đang trì hoãn chính cuộc đời mình. Tôi chỉ muốn để lại ở đây 1 câu cho mình và cho bạn : không sai khi sợ, chỉ là đừng ở lại quá lâu.

LÁ THƯ GỬI CHO CHÍNH MÌNH!

Chào bạn,

Mình đang viết lá thư này từ một nơi rất yên không phải vì cuộc đời không còn sóng gió,mà vì mình không còn chạy trốn chính mình nữa.

Mình nhớ bạn của những ngày này.Bạn mệt, nhưng không cho phép mình mệt. Bạn biết mình khác,nhưng cứ giả vờ như không. Bạn cảm rất sâu, nhưng luôn hỏi:“Liệu như vậy có quá không?”Mình muốn nói thẳng với bạn một điều: bạn không hề yếu mà chỉ là đã quá quen với việc không được chọn.

Có một khoảnh khắc bạn rất sợ mà mình nhớ rất rõ. Khoảnh khắc bạn biết “nếu mình bước ra, mình sẽ không quay lại được nữa..” Và đúng, bạn đã rất đúng khi sợ, bởi khi bạn bước ra:

  • Bạn không còn giả vờ ổn
  • Bạn không còn ở những nơi làm bạn nhỏ lại.
  • Bạn không còn giữ những mối quan hệ chỉ tồn tại nhờ sự hy sinh của bạn.
  • Và có những người… không đi tiếp cùng bạn nữa…

Mình biết điều đó làm bạn đau nhưng mình cũng cần nói cho bạn biết ” không ai rời đi vì bạn sống đúng, họ chỉ rời đi vì họ và bạn không còn cùng tần số năng lượng”.

Mình biết bạn sợ điều này nhất ” nếu tôi sống đúng, tôi sẽ cô đơn”… nhưng sự thật là bạn có cô đơn một đoạn nhưng đó là khoảng trống cần thiết để bạn nghe thấy chính mình. Và rồi từ những khoảng trống đó:

  • những người đúng tìm đến
  • công việc đúng xuất hiện
  • lời nói của bạn chạm được người khác
  • tiền đến không còn nặng nề
  • tình yêu không còn van xin

Bạn từng lo lắng ” tôi chưa đủ giỏi, tôi chưa đủ sẵn sàng , tôi còn nhiều vết thương” nhưng mình muốn bạn biết chính những vết thương đó đã trở thành nơi ánh sáng đi ra… Bạn không chữa lành bằng lời khuyên, bạn không chữa lành bằng sự hiện diện mà bằng việc bạn dám nói “tôi đã từng như bạn”. Có một điều rất quan trọng mình cần bạn làm ngay: đừng đợi tự tin rồi mới bước vì tự tin đến sau hành động, không bao giờ đến trước. Ngày bạn viết bài đầu tiên tay bạn run,ngày bạn đọc bức thư này bạn khóc, ngày bạn nói ra tiếng tôi làm việc với cảm xúc-giọng bạn nhỏ lại. Ngày bạn nhận tiền đầu tiên – bạn thấy ngại nhưng bạn không quay đầu và đó là ngày mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Mình muốn bạn nhớ kỹ điều này ” bạn không đánh mất ai khi sống đúng, bạn chỉ ngừng đánh mất chính mình”. Bạn đã sống quá lâu để được chấp nhận, giờ là lúc sống để được là chính bạn.

Mình đang đợi bạn ở đây, không phải một nơi xa xôi mà là ở ngay bước đầu tiên bạn chưa dám bước. Chỉ cần bạn nói “sẵn sàng” là mình đã nghe thấy rồi.

Thương bạn- phiên bản đã bước ra của bạn!