KHOẢNG LƯNG CHỪNG CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI

Dạo này tôi thường đi đi về về giữa nhà và bệnh viện mà cũng chẳng biết sẽ tiếp tục kéo dài trong bao lâu nhưng là những ngày trống rỗng thật sự. Tôi nói với bác sĩ rằng mình thật sự không có bị stress và tôi vẫn nghĩ trong đầu là như vậy… Nhưng không, phản ứng của cơ thể đã đi ngược lại những gì tôi nói và suy nghĩ, khi tôi thốt ra lời nói ấy thì cũng là lúc tâm trí của tôi đầy rẫy những suy nghĩ lo lắng, dự định và rất nhiều vấn đề bất ý mà vốn cuộc đời không theo như mong đợi của mình được. Tôi không điều khiển được tâm trí của mình và để cho nó chạy loạn xa, khiến cơ thể kiệt sức vì những “phản ứng phụ” không mong muốn… Nhưng bằng một cách nào đó, tôi thấy mình cô đơn một cách kì lạ: không buồn, không đau… chỉ là cảm nhận mình rất khác.

Có những buổi tối, tôi ngồi một mình rất lâu, không làm gì cả, không buồn bã cũng không mong chờ. Tôi chỉ nhìn thời gian trôi, và tự hỏi: từ khi nào, mình không còn cần ai đó để lấp đầy những khoảng trống này nữa… Tôi từ chối rất nhiều cuộc gặp gỡ, giao lưu, hẹn hò mà bản thân thấy không thoải mái và cũng không muốn giải thích nhiều về bệnh tình hay lý do vắng mặt..Cô đơn của tôi bây giờ không còn là nỗi thiếu vắng. Nó giống như một khoảng trời riêng, nơi tôi có thể ở lại mà không cần phải giải thích. Trong khoảng trời ấy, tôi không phải đóng vai gì cả. Tôi chỉ là tôi, với tất cả những câu hỏi chưa có lời đáp và từng bước vượt qua bệnh tật, khó khăn của chính mình.

Có lẽ, khoảng lưng chừng của một đời người không phải là lúc ta mất phương hướng, mà là lúc ta bắt đầu nhìn thấy rõ mình hơn. Và khi đã nhìn thấy rõ, ta không còn dễ dàng lao về phía trước như trước nữa. Ta bước chậm lại, thận trọng hơn và chấp nhận rằng có những câu hỏi sẽ ở lại rất lâu trong đời mình mà không cần câu trả lời nào cả.

NHỮNG CUỘC CHIA TAY TRONG IM LẶNG!

Không phải cuộc chia tay nào cũng bắt đầu bằng một lời nói rõ ràng với nhau. Có những mối quan hệ rời đi lặng im không nói và người trong cuộc đôi khi cố tình không hiểu, không có cao trào, không có khoảnh khắc cuối cùng để níu giữ hay dứt khoát. Chúng tan ra từng chút một, trong những lần im lặng kéo dài hơn, trong những câu hỏi không còn được hỏi tiếp, trong cảm giác rằng cả hai đều đang chờ người kia nói điều gì đó trước. Khi còn trẻ nông nổi, mình không hiểu được rằng im lặng là chia tay. Phải mất nhiều tháng nhiều năm dằn vặt, đau khổ, tự trách…mình mới hiểu ra im lặng là rời xa.

Tôi đã từng ở trong cuộc chia tay như thế. Không ai bỏ đi, nhưng cũng không ai thật sự ở lại. Vì có thật sự bắt đầu đâu mà ở lại. Tôi không biết từ khi nào, những điều quan trọng trở nên khó nói, và những điều dễ nói thì không còn mang nhiều ý nghĩa gì…

Những cuộc chia tay không thành lời thường không để lại vết thương sâu sắc. Chúng để lại một cảm giác mơ hồ, như thể mình đã mất đi điều gì đó mà không biết chính xác là gì. Không có kỷ niệm cuối cùng để bám víu, không có câu nói sau cùng để khép lại. Chỉ có một khoảng trống không nhưng kéo dài rất lâu về sau…

Sau này, khi nhìn lại, tôi không còn trách mình hay trách người. Tôi hiểu rằng đôi khi im lặng rời xa cũng là một cách trả lời chính xác, hoặc một cách trừng phạt đau lòng nếu một trong hai không hiểu ra sớm. Chúng tôi để cho thời gian làm thay phần việc mà lẽ ra chúng tôi nên đối diện cùng nhau.

Có lẽ, điều buồn nhất của những cuộc chia tay không thành lời không nằm ở việc mất nhau, mà ở chỗ chúng ta không có cơ hội nói ra những điều cuối cùng một cách tử tế. Không phải để níu kéo, mà để thừa nhận rằng đã có một quãng thời gian, chúng ta từng quan trọng với nhau rất nhiều. Và đôi khi, chỉ cần một lời như thế thôi, cũng đủ để ký ức được ở lại trong lòng theo một cách nhẹ nhàng hơn và không day dứt về sau này…

NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỊP NÓI RA

Có những điều khi còn để ở trong lòng, tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ có dịp nói ra tất cả. Tôi tự nhủ rằng rồi sẽ có một thời điểm thích hợp hơn, khi mọi thứ đủ yên bình và khi cảm xúc đủ chín hoặc khi người đối diện đủ sẵn sàng để lắng nghe, hoặc đơn giản là khi mình muốn nói. Nhưng thời gian không đợi những dự định thầm lặng bao giờ, nó đi qua rất nhanh, mang theo cả những lời nói chưa kịp thành câu.

Tôi đã quen với việc giữ lại suy nghĩ, giữ lại cảm xúc, giữ lại những điều nếu nói ra có thể làm không khí trở nên nặng nề, giữ lại cả những điều tôi thấy mơ hồ hoặc đắn đo, lưỡng lự. Tôi nghĩ rằng im lặng là một cách tử tế hoặc ít ra mình người hay vướng thị phi nên thôi mọi thứ cứ im lặng như thế. Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra rằng im lặng không phải lúc nào cũng hiền lành như tôi từng tin. Có những im lặng chỉ đơn giản là vì tôi không đủ can đảm để đối diện với những gì thật nhất trong mình, là tất cả những sợ hãi, e dè, là nỗi sợ nói sai, nói không đúng, là sự thật sẽ mất lòng mọi người, là chuyện của người khác không phải của mình hay đơn giản là… mình có nhiều thời gian, không nói dịp này thì sẽ nói dịp khác…

Và cứ thế có những người đã đi qua đời tôi rất lâu, để lại một khoảng trống không gọi được tên. Tôi chưa từng nói với họ rằng họ quan trọng đến mức nào, rằng có những ngày tôi đã sống nhờ vào sự hiện diện rất nhỏ của họ. Khi họ rời đi, tôi mới hiểu rằng có những lời cảm ơn, nếu không nói kịp, sẽ trở thành một nỗi day dứt âm thầm, không ồn ào nhưng rất bền.

Cũng có những lần, điều tôi không kịp nói không phải là yêu thương, mà là mệt mỏi. Tôi đã cố gắng tỏ ra ổn, cố gắng gánh vác nhiều hơn sức mình, và tin rằng sự chịu đựng ấy rồi sẽ được thấu hiểu. Nhưng không ai có thể đọc được những điều tôi không nói ra. Và tôi học được rằng, việc không nói về giới hạn của mình cũng là một cách tôi tự làm mình tổn thương rất nhiều. Tất cả chỉ là câu chuyện tự tôi cảm nhận, tự tôi suy nghĩ và tự đa mang!

Những điều đã không kịp nói không biến mất. Chúng ở lại trong tôi, thỉnh thoảng quay về trong những buổi chiều rất yên, khi tôi không bận rộn để né tránh. Tôi không còn trách mình vì những im lặng ấy vì hiểu rằng, ở thời điểm đó im lặng là tất cả những gì tôi có thể làm. Nhưng tôi cũng biết rằng, từ bây giờ, tôi không muốn tiếp tục sống như thế.

Bài viết này không phải để gọi lại quá khứ, cũng không phải để mong một lời hồi đáp muộn màng. Nó chỉ là một cách để tôi thừa nhận rằng có những điều đáng lẽ đã nên được nói ra, dù kết quả có thể không thay đổi. Và có lẽ, việc nói muộn, dù chỉ là với chính mình, cũng là một cách để tôi khép lại những khoảng lặng đã kéo dài quá lâu trong mệt mỏi và chịu đựng.

Tất cả mọi điều nên được nói ra.

NHỮNG NGÀY Ở LẠI VỚI THỜI GIAN…

Thời gian ơi,

Có những năm tháng trong đời, ta sống bằng niềm tin rằng mình còn rất nhiều thời gian và phía trước còn rất dài. Ta trì hoãn những điều quan trọng, tự nhủ rằng rồi sẽ có lúc thích hợp hơn để quay về với chính mình và từng ngày từng ngày trôi qua rất vội. Đi qua rất nhiều ngày bận rộn không thấy ánh mặt trời, cống hiến hết tất cả sức lực mà mình có và nghĩ rằng đó là điều cần thiết, rất nhiều mối quan hệ mang lại giá trị phù phiếm và giả tạo, rất nhiều vai trò nhưng lại quên mất việc hỏi xem mình đang mệt đến mức nào. Đến khi nhận ra, tôi đã không còn đủ sức để bước chứ nói chi là muốn chạy nhanh như lúc trước…

Thời gian ơi, tôi thôi không còn trẻ theo cách mà tôi vẫn nghĩ không phải vì tuổi tác mà vì tôi đã không tin rằng mọi thứ vẫn còn kịp: có những điều tôi đã đi qua mà không ngoảnh lại và cũng có những điều tôi ngoảnh lại thì đã muộn màng. Tôi tưởng rằng im lặng là trưởng thành nhưng thật ra tôi chỉ đang học cách chịu đựng, một dạng mất mát mà không ai nhắc đến. Tôi đã không nhận ra rằng khi cố nắm giữ quá nhiều thứ, tôi đã để vuột mất chính mình. Bạn đã đi qua tôi rất nhanh, còn tôi…thì không kịp hỏi xem mình đang đi về đâu…

2026 đến với tôi như một khoảng lặng dài không rộn ràng, không hứa hẹn, không mang theo cảm giác khởi đầu rõ rệt. Nó giống một buổi chiều muộn hơn là một buổi sáng mới. Ánh sáng không còn gay gắt, nhưng đủ để tôi nhìn thấy những vết xước mà trước đây tôi đã vội vàng bỏ qua. Tôi nhìn lại vài thứ như người đứng bên hiên nhà lặng lẽ quan sát cơn mưa đã qua. Tôi bắt đầu chấp nhận rằng, có những nỗi buồn không cần được chữa lành, chỉ cần được thừa nhận đã là một dạng cố gắng.

Tôi dành nhiều thời gian hơn cho những ký ức cũ không phải để tiếc nuối, mà để hiểu rằng chúng đã góp phần tạo nên con người tôi hôm nay. Có những lựa chọn tôi từng nghi ngờ, có những ngã rẽ tôi từng nghĩ là sai và có cả những sai lầm nữa. Nhưng nhìn lại, tôi thấy mình đã làm tốt nhất có thể với những gì mình biết ở thời điểm đó. Sự bao dung lớn nhất mà tôi học được trong những năm gần đây là bao dung với chính quá khứ của mình và thành tâm sám hối.

Những ngày này, tôi không còn muốn sống vội. Tôi để cho những buổi sáng trôi qua chậm rãi, cho phép mình ngồi yên với những cảm giác chưa gọi được tên. Và thỉnh thoảng cảm giác tội lỗi của người thừa thãi vẫn suy nghĩ thoáng qua nhưng không sao, tôi không ép bản thân phải vui hơn, mạnh mẽ hơn, hay lạc quan hơn mà chỉ cố gắng sống thật, ngay cả khi sự thật ấy mang theo chút buồn, chút cô đơn, và rất nhiều điều chưa rõ ràng, chưa gọi thành tên và những hoang hoải trống trãi lên lên xuống xuống ở lưng chừng…

Với tôi 2026 không phải là một cột mốc để thay đổi cuộc đời hay điều gì đó lớn lao. Mỗi ngày thức dậy thấy mình còn sống, khỏe mạnh đã là một điều tuyệt vời. Năm 2026 chỉ là một lời nhắc nhẹ nhàng rằng tôi đã đi đủ xa để có thể quay về với những gì còn lại sau tất cả. Và trong sự quay về ấy, tôi học cách ở lại với thời gian, không thúc ép, không chống cự, chỉ lặng lẽ bước cùng nó, từng ngày từng ngày một…chậm rãi và bình yên!