NHỮNG CUỘC CHIA TAY TRONG IM LẶNG!

Không phải cuộc chia tay nào cũng bắt đầu bằng một lời nói rõ ràng với nhau. Có những mối quan hệ rời đi lặng im không nói và người trong cuộc đôi khi cố tình không hiểu, không có cao trào, không có khoảnh khắc cuối cùng để níu giữ hay dứt khoát. Chúng tan ra từng chút một, trong những lần im lặng kéo dài hơn, trong những câu hỏi không còn được hỏi tiếp, trong cảm giác rằng cả hai đều đang chờ người kia nói điều gì đó trước. Khi còn trẻ nông nổi, mình không hiểu được rằng im lặng là chia tay. Phải mất nhiều tháng nhiều năm dằn vặt, đau khổ, tự trách…mình mới hiểu ra im lặng là rời xa.

Tôi đã từng ở trong cuộc chia tay như thế. Không ai bỏ đi, nhưng cũng không ai thật sự ở lại. Vì có thật sự bắt đầu đâu mà ở lại. Tôi không biết từ khi nào, những điều quan trọng trở nên khó nói, và những điều dễ nói thì không còn mang nhiều ý nghĩa gì…

Những cuộc chia tay không thành lời thường không để lại vết thương sâu sắc. Chúng để lại một cảm giác mơ hồ, như thể mình đã mất đi điều gì đó mà không biết chính xác là gì. Không có kỷ niệm cuối cùng để bám víu, không có câu nói sau cùng để khép lại. Chỉ có một khoảng trống không nhưng kéo dài rất lâu về sau…

Sau này, khi nhìn lại, tôi không còn trách mình hay trách người. Tôi hiểu rằng đôi khi im lặng rời xa cũng là một cách trả lời chính xác, hoặc một cách trừng phạt đau lòng nếu một trong hai không hiểu ra sớm. Chúng tôi để cho thời gian làm thay phần việc mà lẽ ra chúng tôi nên đối diện cùng nhau.

Có lẽ, điều buồn nhất của những cuộc chia tay không thành lời không nằm ở việc mất nhau, mà ở chỗ chúng ta không có cơ hội nói ra những điều cuối cùng một cách tử tế. Không phải để níu kéo, mà để thừa nhận rằng đã có một quãng thời gian, chúng ta từng quan trọng với nhau rất nhiều. Và đôi khi, chỉ cần một lời như thế thôi, cũng đủ để ký ức được ở lại trong lòng theo một cách nhẹ nhàng hơn và không day dứt về sau này…