KHOẢNG LƯNG CHỪNG CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI

Dạo này tôi thường đi đi về về giữa nhà và bệnh viện mà cũng chẳng biết sẽ tiếp tục kéo dài trong bao lâu nhưng là những ngày trống rỗng thật sự. Tôi nói với bác sĩ rằng mình thật sự không có bị stress và tôi vẫn nghĩ trong đầu là như vậy… Nhưng không, phản ứng của cơ thể đã đi ngược lại những gì tôi nói và suy nghĩ, khi tôi thốt ra lời nói ấy thì cũng là lúc tâm trí của tôi đầy rẫy những suy nghĩ lo lắng, dự định và rất nhiều vấn đề bất ý mà vốn cuộc đời không theo như mong đợi của mình được. Tôi không điều khiển được tâm trí của mình và để cho nó chạy loạn xa, khiến cơ thể kiệt sức vì những “phản ứng phụ” không mong muốn… Nhưng bằng một cách nào đó, tôi thấy mình cô đơn một cách kì lạ: không buồn, không đau… chỉ là cảm nhận mình rất khác.

Có những buổi tối, tôi ngồi một mình rất lâu, không làm gì cả, không buồn bã cũng không mong chờ. Tôi chỉ nhìn thời gian trôi, và tự hỏi: từ khi nào, mình không còn cần ai đó để lấp đầy những khoảng trống này nữa… Tôi từ chối rất nhiều cuộc gặp gỡ, giao lưu, hẹn hò mà bản thân thấy không thoải mái và cũng không muốn giải thích nhiều về bệnh tình hay lý do vắng mặt..Cô đơn của tôi bây giờ không còn là nỗi thiếu vắng. Nó giống như một khoảng trời riêng, nơi tôi có thể ở lại mà không cần phải giải thích. Trong khoảng trời ấy, tôi không phải đóng vai gì cả. Tôi chỉ là tôi, với tất cả những câu hỏi chưa có lời đáp và từng bước vượt qua bệnh tật, khó khăn của chính mình.

Có lẽ, khoảng lưng chừng của một đời người không phải là lúc ta mất phương hướng, mà là lúc ta bắt đầu nhìn thấy rõ mình hơn. Và khi đã nhìn thấy rõ, ta không còn dễ dàng lao về phía trước như trước nữa. Ta bước chậm lại, thận trọng hơn và chấp nhận rằng có những câu hỏi sẽ ở lại rất lâu trong đời mình mà không cần câu trả lời nào cả.

Leave a comment