TẢN MẠN VỀ INFJ TRONG MBTI

Trong thế giới của 16 nhóm tính cách trong hệ thống MBTI ( Myers-Briggs Type Indicator) INFJ luôn được nhắc đến như một “ẩn số đặc biệt”. Họ hiếm, khó hiểu, nhưng lại mang trong mình một chiều sâu đáng kinh ngạc. Nếu bạn từng cảm thấy mình suy nghĩ khác biệt, sống nội tâm nhưng lại cực kỳ quan tâm đến người khác rất có thể bạn đang chạm đến thế giới của INFJ.

Năm 2017 trong 1 dịp tình cờ khi làm việc ở một trong những tập đoàn lớn ở Hàn Quốc- lúc đó test tính cách MBTI mới bắt đầu nhen nhóm và là công cụ để đánh giá nhân sự ở HQ- mình đã có cơ hội trải qua bài trắc nghiệm khó nhằn này. Mỗi một câu hỏi phải lựa chọn một câu trả lời chính xác, phù hợp với tính cách mình nhất, chỉ còn chọn không tập trung hoặc “đại đại” thì kết quả đã khác đi rất nhiều.

INFJ là sự kết hợp vừa ấm áp vừa logic, vừa lý trí vừa cảm xúc, vừa mãnh liệt vừa dịu dàng, nhẹ nhàng bên ngoài, mãnh liệt bên trong. Đây là sự pha trộn giữa trực giác- cảm xúc- hướng nội- nguyên tắc và cảm thấy sống “khác biệt” với mọi người, mang nội tâm đầy phức tạp và khó giải thích.Họ không phải là người ồn ào hay thích thể hiện. Ngược lại INFJ thường lặng lẽ quan sát, suy ngẫm và cảm nhận thế giới theo cách rất riêng.

I (Introversion) – Hướng nội nhưng lại thấu hiểu người khác rất sâu

N (iNtuition) – Trực giác mạnh, có thể “đọc” tình huống nhanh, nhìn ra đối phương

F (Feeling) – Cảm xúc, nhạy cảm, đồng cảm…nhưng không yếu đuối

J (Judging) – Nguyên tắc và kế hoạch, sống định hướng rõ ràng

Điểm nổi bật của những người có tính cách INFJ này thường nhìn người rất chuẩn, đôi khi ” đọc vị” người khác nhanh đến mức sợ, rất giỏi hiểu cảm xúc của người khác nên thường hay là người lắng nghe, chữa lành và cứu rỗi linh hồn người khác, đa mang trong mình nhiều cảm xúc và lý tưởng hóa cuộc sống, tình yêu và con người nên cuộc sống luôn là những điều tốt đẹp. Nhưng chính vì quá nhạy cảm với cảm xúc của người khác, khi trực giác phát triển mạnh sẽ dễ dàng bị cuốn theo trường năng lương của ngoại cảnh hay người khác khiến cho cơ thể rơi vào trạng thái mệt mỏi, bị cạn kiệt năng lượng và ảnh hưởng từ năng lượng của người khác. Điều đặc biệt là sống nội tâm, it nói nhưng suy nghĩ sâu, quan tâm quá nhiều. Hay cứu rỗi người khác nhưng chưa bao giờ cứu rỗi chính mình nên luôn sống trong 2 thế giới: một thế giới thực tại và một thế giới nội tâm đầy ưu tư…

Nhưng chính vì suy nghĩ nhiều, không mở lòng, ít chia sẽ câu chuyện của mình cho người khác, quan tâm quá nên hay bị overthinking, bề ngoài điềm tĩnh nhưng bên trong hỗn loạn và hay đoạn tuyệt với bất cứ mối quan hệ nào khiến mình tổn thương. Nếu không tìm thấy chính mình để quay về nội tại bên trong thì sẽ dễ dẫn đến kiệt sức, mệt mỏi kéo dài, chông chênh, bất an, burnout hay stress…đặc biệt vào những ngày năng lượng thay đổi.

Để sống cân bằng hơn, INFJ cần học cách:

  • Đặt ranh giới cảm xúc
  • Không cố gắng “cứu” tất cả mọi người
  • Biến lý tưởng thành hành động cụ thể
  • Dành thời gian một mình để hồi phục năng lượng

Sự trưởng thành của INFJ không nằm ở việc thay đổi bản chất mà là học cách sử dụng điểm mạnh một cách bền vững, quay về nội tâm của chính mình và tìm thấy cân bằng.

INFJ là kiểu người “nhẹ nhàng bên ngoài, mãnh liệt bên trong”. Họ không ồn ào nhưng luôn mang trong mình một thế giới phong phú và một khát khao âm thầm: sống một cuộc đời đẹp theo trí tưởng tượng của họ.

Nếu bạn là INFJ có thể bạn đã nhiều lần cảm thấy mình khác biệt. Nhưng chính sự khác biệt đó lại là điều khiến bạn trở nên đặc biệt theo một cách rất sâu sắc và đáng giá mỗi ngày.

BƯỚC ĐẦU HỌC PHẬT- BƯỚC VỀ PHÍA BÌNH YÊN

Có những ngày lòng người chật chội như một căn phòng đóng kín cửa. Những âm thanh ồn ào của cuộc sống len lỏi vào từng suy nghĩ khiến ta quên mất rằng bên trong mình cũng có một khoảng trời rất rộng… để thở. Và rồi trong một khoảnh khắc lặng yên nào đó, ta chợt tìm đến Phật pháp rất bình thường không phải để trốn chạy mà để trở về tìm thấy chính mình.

Học Phật suy cho cùng không phải là học những điều cao siêu, lớn lao khó hiểu nào đo. Đó là học cách ngồi xuống bên chính mình và lắng nghe từng nhịp thở, từng nỗi buồn, từng cơn đau, từng suy nghĩ lẫn lộn rối bời, từng cảm xúc chông chên lên xuống chưa gọi thành tên. Là khi ta nhận ra rằng mọi khổ đau đều có nguyên do như một cơn mưa không tự nhiên mà đến. Khi hiểu được điều ấy, lòng ta bỗng dịu lại, như đất sau cơn mưa, mềm và thấm.

Có một vẻ đẹp rất lặng trong sự buông bỏ. Lúc đầu cũng tưởng buông là quên, là bỏ mặc số phận, là trôi xuôi theo dòng đời mà là không còn níu kéo những điều khiến tim mình nặng trĩu, nhẹ lòng với tất cả hỉ nộ ái ố, luôn giữ tâm bình an ở một trạng thái bình lặng nhất. Như khi ta đặt xuống một chiếc lá khô đã giữ quá lâu trong tay, để thấy rằng bàn tay mình vẫn còn nguyên vẹn, và nhẹ hơn rất nhiều.

Có khi tu tập chỉ là một buổi sáng thức dậy sớm hơn một chút, nhìn ánh sáng len qua cửa sổ, nghe gió hát và biết ơn vì mình còn một ngày để sống. Là một bữa cơm ăn chậm trong chánh niệm, một lời nói được cân nhắc, một cái nhìn không phán xét, một cơn giận kiềm chế, một hành động sai cần hối lỗi, một lời biết ơn chân thành… Học Phật không nhất thiết phải lên chùa hay thiền định nhiều giờ. Đôi khi chỉ cần sống chậm lại một chút: ăn trong chánh niệm, đi trong chánh niệm, lắng nghe người khác bằng sự hiện diện trọn vẹn. Những điều đơn giản ấy lại chính là cốt lõi của thực hành.Những điều nhỏ bé ấy nếu được giữ gìn sẽ trở thành con đường bình yên.

Học Phật không biến ta thành một ai khác. Nó chỉ nhẹ nhàng gỡ bỏ những lớp bụi phủ lên tâm hồn, khiến ta quay về thương lấy chính mình, hiểu rõ mình hơn mỗi ngày để ta thấy mình giản dị, mong manh, yêu thương chưa nói thành lời.

Học Phật không phải là trở thành một người khác mà là trở về với con người chân thật của mình , một tâm hồn an tĩnh, sáng suốt và đầy yêu thương. Dù bạn bắt đầu từ đâu, chỉ cần mỗi ngày hiểu mình hơn một chút, buông bỏ nhiều hơn một chút thì đó đã là bước tiến trên con đường tìm thấy chính mình rồi.