U.S VISA- TÔI ĐÃ XIN VISA ĐI MỸ NHƯ THẾ NÀO?

” Xin visa đi Mỹ có khó không?” Trước khi đặt ra câu hỏi này, tôi đã từng trăn trở và cũng hoang mang rất nhiều khi mà những thông tin trên mạng, rồi những lời đồn thổi, rồi cả những trường hợp rớt visa không rõ nguyên nhân mà tôi biết được.Tôi không tìm hiểu mà cũng chưa từng tìm hiểu nên kết luận mặc định trong đầu của tôi khi đó là ” thôi, xin visa đi Mỹ khó lắm, nhất là trường hợp độc thân, vô sản giống mình”

Tháng 9/2015, tình cờ đọc một quyển sách và tự nhiên “nổi hứng” muốn đi Mỹ. Điều đầu tiên, tôi nghĩ là mình sẽ xin visa đi du lịch và tìm người bảo lãnh với thư mời. Nhưng sau khi biết Nam River ( một bạn trên facebook đã có chuyến du lịch tự túc vòng quanh nước Mỹ cùng nhóm bạn) đã từng xin visa du lịch mà không cần thư mời, thư bảo lãnh nên tôi quyết định làm hồ sơ thử. Tôi bắt đầu lên mạng tìm thông tin về hồ sơ cần phải nộp, tờ khai phải điền, cách thức xin visa và chi phí..

Nản quá! Tôi bỏ cuộc chỉ sau vài tuần vì để làm một cái travel plan tôi cần nhiều thời gian tìm hiểu về nước Mỹ ( ở đâu, làm gì, đi đâu, bao nhiêu tiền, bằng phương tiện gì, đi như thế nào là hợp lí) thì mới ra được lịch trình chi tiết mà thông tin thì bao la, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Vì đã xác định ngay từ đầu là đi du lịch một mình và mục đích nộp visa du lịch nên những thông tin này cực kỳ quan trọng để thuyết phục lãnh sự quán cấp visa du lịch mà nó cũng cần thiết cho chuyến đi của tôi sau này. Cái travel plan này tôi không thể copy được từ ai khác mà phải tự mình lên lịch trình.

Nản quá! Thôi không đi Mỹ nữa. Cái travel plan làm dang dở và những hồ sơ linh tinh gom lại vào một phong bì cất vào tủ.

Cách đây 4 tuần… Những ngày “u ám” của cuộc đời đi làm nó khiến tôi muốn ngã gục. Tôi lại nghĩ về những miền nắng gió, nơi mình muốn đi để lên dây cót tinh thần: 1,2,3,4… sắp xếp theo thứ tự và bắt đầu ngồi cân nhắc. Muốn đi Nhật nhưng làm visa đi Nhật còn mất thời gian và linh tinh hơn đi Mỹ nên thôi làm thử cái visa đi Mỹ, vậy là lôi hồ sơ đã làm dang dở trước đây ra bắt đầu lại.

Nói chung bây giờ quyết tâm hơn lúc trước nên tự nhiên có động lực và hoàn cảnh hiện tại nó buộc mình phải đi nên hồ sơ và travel plan làm xong nhanh hơn dự tính.Trong vòng 10 ngày kể từ lúc submit hồ sơ, phỏng vấn và chính thức sau hai ngày phỏng vấn, hôm nay tôi đã có visa đi Mỹ từ bưu điện giao đến tận văn phòng. Sáng giờ cũng ngồi ngó nghiêng, ngắm nghía cái visa thần thánh mà nhiều người bảo là khó có thể có với niềm vui khó tả vì những cố gắng và nỗ lực, vì hiểu rằng ” khi một cánh cửa đóng lại, chắc chắn một cánh cửa khác sẽ mở ra”, vì hiểu rằng không nên bỏ cuộc nếu chưa đi đến bước cuối cùng, vì hiểu rằng ” H, mày xứng đáng được như thế”,vì hiểu rằng ” you can do it”.

Vậy thì tôi đã xin visa đi Mỹ thế nào??

Tôi nói qua luôn là tôi độc thân, không tài sản đảm bảo, xin visa dạng du lịch tự túc, không có thư mời, không có thư bảo lãnh, đi một mình, thu nhập tạm được, đã từng đi vài nước Châu Á và Hàn Quốc.. Trường hợp của tôi 90% rớt visa và ai cũng bảo là rớt chắc và tôi cũng nghĩ là mình khó có thể đậu visa, tôi chỉ có 10% hy vọng thôi nhưng chính vì lẽ đó tâm lý tôi cực kỳ thoải mái, có visa thì tôi đi, không thì năm sau tôi xin lại hoặc tôi đi nước khác vì thật sự tôi không thích nước Mỹ lắm, tôi chỉ tò mò về nó thôi. Với lại tôi biết visa đi Mỹ cấp đến 1 năm nên khi nào buồn có sẵn visa cứ thế mà đi thôi nhưng visa đi Nhật chỉ có hạn 3 tháng à.

Tôi đã chuẩn bị những gì??

Lãnh sự quán Mỹ không yêu cầu bạn mang theo bất cứ thứ gì khi đi phỏng vấn ngoại trừ thư xác nhận đã đặc lịch hẹn phỏng vấn, tờ xác nhận đã nộp tờ khai DS 160, hộ chiếu gốc. Nhưng bạn phải biết rằng tùy theo mục đích visa của bạn là gì mà bạn phải mang theo những giấy tờ cần thiết để chứng minh cho những gì bạn đã kê khai. Lần đầu tiên tôi thấy việc chuẩn bị hồ sơ visa mà không cần phải dịch hay công chứng gì hết, chỉ cần mang bản gốc thôi, không cần booking vé máy bay, khách sạn lôi thôi. Mọi việc dễ quá chừng khiến tôi cũng hoang mang. Tôi chưa bao giờ thấy xin visa đi nước nào mà dễ như thế cả!

Hồ sơ tôi mang theo khi đi phỏng vấn gồm:

  • Hộ chiếu ( lột tất cả cover ra nhe)
  • DS-160 confirmation
  • Confirm đặt lịch hẹn phỏng vấn
  • Xác nhận đã đóng phí visa 160 USD
  • Hộ khẩu
  • CMND
  • Travel plan
  • Hợp đồng lao động + quyết định tăng lương
  • Xác nhận chức vụ + xác nhận lương+ sao kê lương 3 tháng
  • Quyết định cho nghỉ phép
  • Sổ tiết kiệm
  • 2 ảnh hộ chiếu 5 x 5

Tôi đã phỏng vấn như thế nào?

Tôi đã không nộp cho lãnh sự bất cứ hồ sơ nào ngoại trừ cái hộ chiếu bên trong có kẹp 2 tấm hình và lãnh sự cũng không xem bất cứ hồ sơ nào tôi mang theo ngoại trừ cái hợp đồng lao động. Đây là những câu hỏi mà họ đã hỏi tôi:

  • Chị đi Mỹ để làm gì?–> Em đi shopping và du lịch
  • Chị dự định đi đâu?–> Em đi LA-SF
  • Chị có bà con bên Mỹ không?–> Em có bà con xa, không có bà con gần
  • Bà con có mối quan hệ như thế nào với Chị?–> Chị em bạn dì
  • Chị có bạn bè ở Mỹ không?—> Em có
  • Bạn của Chị ở đâu?—> San Jose
  • Chị có mang theo hợp đồng lao động không, cho tôi xem–> Dạ có
  • Chị lập gia đình chưa?—> Dạ chưa ( và nở nụ cười tỏa nắng vì nghe tới đây là thấy thôi rồi rớt visa)
  • Bạn của Chị là bạn trai hay bạn gái?–> Bạn gái, đồng nghiệp cũ đã từng làm chung công ty theo gia đình định cư.

Vậy tại sao tôi xin được visa??

Chắc chắn những người nghe tôi nói rằng mình có visa thì mọi người sẽ nghĩ rằng hoặc là tôi may mắn, hoặc là tôi có visa multi của Hàn Quốc và một công việc với mức lương đủ để đi du lịch thì đậu là chắc rồi. Nhưng tôi lại nghĩ như thế này. Trước khi nộp visa đi Mỹ tôi cũng nghĩ là ” hên xui” nhưng thực tế không phải vậy. Khi vào phỏng vấn rồi mới biết, visa đi Mỹ không hề có chuyện “ăn may” và bạn cũng đừng trông chờ gì vào điều đó. May mắn chỉ là một phần rất nhỏ trong cuộc phỏng vấn này. Lúc đúng xếp hàng đợi đến lượt mình vào phỏng vấn, tôi thấy và nghe những câu hỏi của lãnh sự, những câu trả lời của các bạn xin visa và tôi thấy họ cầm hồ sơ lũ lượt ra về. Tôi đếm trước tôi có 10 người rớt visa từ khi tôi ý thức được rằng “lãnh sự trả hộ chiếu cầm về là rớt đó em” ( cái anh đứng trước tôi bảo vậy).Tôi thấy có bạn xin đi du học nói tiếng Anh như gió ( nhưng bạn ấy căng thẳng quá nói như let me introduce myself…) nên rớt. Tôi thấy có bác lớn tuổi đi thăm con, cũng rớt. Rồi tôi thấy bác chủ cửa hàng veston lãnh sự hỏi có một câu à ” anh dự đinh đi Mỹ bao lâu” thì bác ấy trả lời ấp úng như học bài “định đi 1 tháng nhưng chắc đi 2 tuần thôi vì cửa hàng đông khách không đi lâu được”. Bác ấy cầm hộ chiếu đi về ngay chỉ với 1 câu hỏi. Tôi thấy rất nhiều bạn trẻ giống mình ( xin lỗi vì tôi nghĩ mình vẫn còn trẻ), mặc đồ chỉnh chu, phỏng vấn và rớt.Tôi hoang mang tột cùng thấy thôi rồi, đến mình sẽ ra sao…

Bạn biết đấy, lãnh sự không hề xem bất cứ hồ sơ nào tôi mang theo ngoài cái hợp đồng lao động. Nghĩa là, việc tôi có bao nhiêu tiền trong tài khoản không quyết định họ có cấp visa cho tôi hay không mặc dù tôi đi Mỹ shopping và du lịch. Họ cũng không hề nhìn qua hộ chiếu xem tôi có cái visa Hàn Quốc thế nào mà trong tờ khai cũng không có bất cứ nội dung nào đề cập bạn đã từng đi những nước nào nên việc tôi đi đâu, đi nhiều hay ít cũng không quyết định cho việc họ cấp visa cho tôi.Cho nên, tôi nghĩ rằng tờ khai DS 160 là đầu mối quan trọng quyết định tất cả nội dung liên quan đến phỏng vấn và cách trả lời của bạn có thuyết phục viên chức lãnh sự tin tưởng để họ cấp visa cho bạn  hay không. Lần đầu tiên tôi thấy rằng xin visa đi Mỹ dễ mà khó, khó mà dễ là vậy.

Để điền được cái form DS 160 là cả một quá trình chuẩn bị trước đó vì điền online. Tôi điền cái này hơn 2 tiếng đồng hồ và sau khi nhấn nút submit thì thấy mụ mị cả người. Nhưng kể từ sau giây phút submit thì tôi chẳng làm gì cả ngoài việc đóng tiền rồi lênh lịch hẹn phỏng vấn. Việc hoàn thành form DS 160 coi như quyết định thành công hơn nửa chặng đường nên những ai mà nhờ điền hộ hoặc được các nơi tư vấn chỉ học tủ các câu trả lời thì xác suất rớt rất cao. Khi bạn điền cái form này bạn sẽ biết được câu trả lời của chính mình cho từng nội dung đã khai và tự tin trả lời bất cứ câu hỏi nào của lãnh sự.Nghĩa là hồ sơ của bạn ( form DS 160) có đủ sức thuyết phục hay không?

Tôi nói thật là tôi rất run khi đến giai đoạn lấy dấu vân tay và hoang man cực độ khi đợi chờ đến lượt mình phỏng vấn nhưng lại cực kỳ thoải mái và tự tin khi đứng trước anh lãnh sự viên ( “có gương mặt thanh tú và đôi mắt sáng ngời’- nói như Tony Buổi sáng). Nghĩ là phỏng vấn tiếng Anh nên cũng chuẩn bị ý tứ sẵn trong đầu nhưng tự nhiên Anh ấy nói tiếng Việt nên thế là chẳng có gì lo cả. Với lại tâm lý chuẩn bị sẵn rồi (lúc thấy người ta rớt nhiều quá), rớt thì thôi mà.

Khi Anh ấy hỏi đến câu ” Chị lập gia đình chưa?” là tôi bật cười vì tự nhiên tôi biết chắc đây là câu hỏi sẽ hỏi và cũng là câu hỏi quan trọng quyết định đến việc cấp visa cho tôi. Nhưng xin lỗi chứ, thực tế điều này không thay đổi được. Đôi khi nghĩ nếu bị đánh rớt vì lý do này, năm sau tôi sẽ lấy chồng, nộp hồ sơ xin visa lại cho bỏ ghét ( hehe). Mà đôi khi nghĩ, ứ thèm đi nước Mỹ còn khối nước để đi. Tôi nở một nụ cười thật tươi và trả lời một cách tự tin rằng ” em chưa ạ”. Nhưng câu hỏi tiếp theo mới làm mình ngạc nhiên vì chắc bạn này bản nghĩ mình đi qua Mỹ thăm người yêu và trốn ở lại nè. Mà chắc một phần mình khai tên chị bạn mà tên không dấu , tên giống con trai, trong tờ khai lại không có phần giới tính nên bạn ấy nghĩ mình có trai bên Mỹ. Mình mắc cười quá với câu hỏi ” bạn chị là bạn trai hay bạn gái” nên cũng cố nở nụ cười thật tươi hết cỡ.

Rồi bạn ấy với tay đưa cho mình tờ giấy màu xanh và nói ” chúc mừng chị đã được cấp thị thực” , trả lại hợp đồng lao động cho mình và mình ra về trong niềm lâng lâng sung sướng. Tờ giấy màu xanh thần thánh ấy có nội dung” Quý khách đã được cấp thị thực. Quý khách vui lòng ra về. Hộ chiếu sẽ gửi về địa chỉ của quý khách sau khi chúng tôi in visa xong” Và 2 ngày sau ( thứ 6 phỏng vấn thứ 3 nhận được visa) visa và hộ chiếu được gửi đến văn phòng. Thắc mắc một điều là 2 tấm hình kèm trong hộ chiếu thấy trả về, không sử dụng.

visa My

Vậy nên, tự tin là điều cần thiết. Hồ sơ đủ sức thuyết phục ( chẳng phải là hồ sơ gì mà là những nội dung đã khai trong tờ form DS 160).Trả lời chân thật, không gian dối và đúng với những gì mình đã kê khai phù hợp với mục đích chuyến đi.Nếu biết tiếng Anh nên tự mình điền form DS 160 nhe. ( quan trọng quan trọng lắm đấy). Phần còn lại, tùy thuộc vào lãnh sự viên vì ” em đã cố gắng hết sức”. Thế nên trong trường hợp đã làm vậy rồi mà không được cấp visa thì không có gì phải buồn, chuẩn bị lại kỹ hơn, thuyết phục hơn và lần sau xin lại àh.

 

Mình đã xin được visa, vậy thì giờ đến lượt các bạn nhe.~~~~~~

Còn mình, giờ chuẩn bị xin tiếp một cái visa khác và tìm thời gian thích hợp go go go go thôi~~~~~~

Nước Mỹ, nước Mỹ…Tôi nghĩ mình sẽ thích nước Mỹ!

 

 

 

 

 

 

HÀN QUỐC- TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

DSCF2866Lục lọi trong những chồng sách cũ, tình cờ tìm thấy cuống vé máy bay mà tôi còn giữ lại cho chuyến hành trình đầu tiên của mình đến Hàn Quốc vào năm 2006, nơi bắt đầu của tình yêu, sự lãng mạn và say mê lạc lối một thời tuổi trẻ

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU: ĐẢO NAMI

Nằm cách thủ đô Seoul 63km về phía đông, đảo Nami được đặt theo tên của một vị tướng nổi tiếng có công dẹp loạn vào thế kỷ thứ 13 và được biết đến gắn liền với  bộ phim “ Bản Tình Ca Mùa Đông”. Thú thật tôi biết và nghe nhiều về Nami hơn cả cái tên thủ đô Seoul và khát khao một lần được đặt chân đến nơi đây. Tôi luôn tưởng tượng rằng mình được đi giữa hai hàng cây rợp lá vàng rồi thốc tung đám lá bay giữa chiều thu hiu hắt nắng hay đứng co ro giữa trời đông nghịch tuyết xô nghiêng những tán cây mặc cho tuyết rơi trắng xóa dưới chân mình. Đó là giấc mơ từ “Bản tình ca mùa đông” mang đến cho những người trẻ như tôi niềm ước ao chạm đến chân trời của mình và mơ về tình yêu trong sáng, thánh thiện.

Ngày đặt chân đến Nami đã là cuối tháng 10, thời tiết đã dần chuyển sang đông.Tôi mua một chiếc vé và đi phà mất khoảng 15 phút để qua đảo. Nơi đây không khí thật trong lành nhờ nhiều cây xanh, không xe hơi, khói bụi ồn ào…chỉ có thể tản bộ trên những con đường hai hàng cây thẳng tắp hay ngồi đếm lá vàng rơi và chụp cho mình những tấm hình đẹp nhất. Có rất nhiều các đôi yêu nhau chở nhau trên những chiếc xe đạp đôi dạo vòng quanh đảo. Cảnh tượng cứ y như phim làm tôi ngẩn ngơ và “đứng hình” trong nhiều phút liền chỉ để kịp chắc chắn rằng “à, ừ… mình thật sự đang đứng ở đảo Nami và đây không phải là giấc mơ của phim truyền hình”.

Ở đây có rất nhiều căn khu phòng nhỏ, xinh xắn nằm sát mé sông dành cho các đôi vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật. Tôi thấy cũng có rất nhiều nhóm bạn bè và gia đình đến đây cắm trại hay nghỉ mát cuối tuần, trông họ thật hạnh phúc và an nhiên. Và nơi đây, vào lúc cuối thu như thế này, có rất nhiều tay máy “chuyên nghiệp” cũng như ‘ nghiệp dư” đến để lưu lại những khoảnh khắc đẹp cuối cùng trước khi mùa đông gõ cửa đưa thu vàng lá úa ra đi…

Tôi biết Nami mỗi mùa đều mang những vẻ đẹp và sắc thái riêng, không bao giờ giống nhau cho nên dù có trở lại Nami vào những lần sau đó nhưng cảm giác đó chưa bao giờ “nhàm chán” như tình yêu đầu bạn dành cho ai đó mãi mãi luôn là tình yêu đẹp.DSCF4281

LÃNG MẠN CÙNG THIÊN ĐƯỜNG NẮNG GIÓ: ĐẢO JEJU

Rời “tình yêu đầu” Nami, tôi xuôi về phương Nam và hướng ra thiên đường của nắng của gió biển. Khác xa với Seoul, đảo Jeju với khí hậu vô cùng ấm áp dù rằng ở Nami rất lạnh và đã chuẩn bị bắt đầu mùa đông. Jeju được biết đến như là một hòn đảo lớn nhất Hàn Quốc và là một tỉnh tự trị nhỏ nhất Hàn Quốc. Được hình thành từ những đợt phun trào núi lửa nên ở Jeju đâu đâu cũng thấy đá, một loại đá có màu đen, rất nhẹ.

Giấc mơ cực kỳ lãng mạn của tôi về đảo Jeju là được nắm tay một ai đó đi dạo dưới những cánh đồng hoa cải vàng rực rồi chơi trò trốn tìm nhau giữa điệu valse mùa xuân dìu dặt, hay lướt gió trên những con đường ven biển mọc đầy phi lao hoang sơ vắng bóng người và hít thở khí trời, nghe gió biển mặn mặn lướt trên mặt miên man.

Ngày tôi đến, Jeju có những trận mưa rào dịu mát, lá phong vẫn còn nở đỏ rực trên những lối chân qua và quýt thì chín rộ vàng ươm ở trong vườn. Đặc sản ở đây là quýt, người ta nói quýt của đảo Jeju rất ngon và ngọt, tôi thử một miếng mà thấy vị ngọt tan nơi đầu lưỡi và mua thêm vài túi mang về. Tôi cũng đã đi tìm giấc mơ của mình bằng việc phải cố đi được trên những con đường quanh co uốn lượn men theo biển có nhiều hàng cỏ lao dại mọc đầy vì tôi biết rằng việc đi tìm đồng hoa cải vàng vào tháng 10 là không tưởng.

Cũng giống như Nami, Jeju mỗi mùa đều mang vẻ đẹp riêng nhưng tiếc là Jeju không có mùa đông như Nami nên người dân nơi đây rất khó để tìm được cảm giác co ro của cái lạnh -10 độ với những lớp tuyết dầy phủ trắng xóa, vì nằm đảo xuôi về phương Nam và tách biệt với đất liền nên nhiệt độ ở đây vào mùa hè không quá nóng và mùa đông cũng không quá lạnh. Thế nên Jeju trở thành điểm đến lý tưởng cho những ai muốn tránh nắng nóng ngày hè và tránh rét mùa đông.

IMG_0389

LẠC LỐI Ở INSADONG

Vốn là một người hoài cổ nên tôi thường thích tìm về những nơi xưa cũ, nơi còn lưu dấu bụi thời gian, cất giữ những giá trị và nét đẹp văn hóa truyền thống như con phố đi bộ Insadong dài chưa đầy 1km nằm lọt thỏm giữa lòng thủ đô Seoul. Đó là một con phố dài và rộng” thênh thang” ( theo cảm giác của tôi) với nhiều ngõ sâu hun hút .

Trước đây khi văn học Hàn Quốc phát triển hưng thinh Insadong là nơi tập trung của các văn hào, thi sĩ vào chiều tối đến đàm đạo văn chương và uống  rượu makkoly ( một loại rượu gạo truyền thống). Sau này người ta khôi phục lại Insadong bằng các phòng tranh, ảnh, vô số bảo tàng, các hàng quán bán các vật phẩm cổ, cũ, các quán trà đạo, các cửa hàng ăn cung cấp nhiều loại thức ăn truyền thống, các trò chơi dân gian cũng như các màn biểu diễn âm nhạc, công diễn của các nghệ sĩ đường phố…

Chỉ cần một buổi chiều lang thang nơi đây, bạn sẽ cảm giác như mình được trở về với không gian êm đềm, nơi thời gian dừng lại dù ngoài kia cuộc sống đang hối hả biết bao nhiêu. Bạn sẽ gặp rất nhiều người thân thiện, bạn có thể lân la trò chuyện làm quen , bạn cũng có thể say mê ngắm nhìn những nghệ sĩ đường phố đang biễu diễn say sưa và dành cho họ những tràn pháo tay ngưỡng mộ. Có đôi lúc bạn cũng sẽ bật cười khanh khách theo tiếng nô đùa của những đứa trẻ được được bố mẹ dắt đi chơi cuối tuần. Và có đôi khi bạn sẽ nhìn thấy vô số người đứng trầm ngâm trước một bức tranh đẹp đang bày trên phố, hay là những đôi bạn trẻ dắt tay nhau tần ngần trước cửa hàng bán chuông gió… Những âm thanh trong trẻo, những hình ảnh dễ thương, những ngõ ngách buồn vương dấu cũ mà bạn không thể tìm thấy ở đâu ngoài Insadong nếu một lần đặt chân đến Seoul.

Còn tôi, vì mãi mê lang thang trong những cửa hàng bán tranh và đi tìm căn gác cũ kỹ có quán trà dễ thương để rồi quên bẳng thời gian đang trôi ngoài kia. Bạn tôi đã phải đi tìm vì ngỡ rằng tôi đã lạc ở đâu đó trên con phố này. Vâng, tôi đã “ lạc lối” và để quên trái tim mình trên phố hát tình ca vì “ lỡ dại” đặt chân đến Insadong.

IMG_0426

THAY CHO LỜI KẾT

Tôi đã để một thời tuổi trẻ  đầy những hăng say ,nhiệt huyết, khát khao thể hiện cùng những bồng bột, nông nỗi, ngay thơ; những dại khờ được mất;cả những nhớ thương dang dỡ và những đợi chờ người dưng lạc lối qua những thăng trầm của đời mình cùng những buồn vui mười năm có lẽ. Tôi đã trở lại đất nước này nhiều lần sau đó và rất rất nhiều lần nữa nhưng hiển nhiên  lần đầu lúc nào cũng để lại những ký ức đẹp vấn vương….Thỉnh thoảng đưa tay chạm vào nỗi nhớ rồi mơ hồ nhận ra ” Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

” Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là yêu thương

một người kề sát tim một người và trả lời-không biết

Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là hối tiếc

một người nắm lấy tay một người và trả lời- Đừng bước đi

Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là chia ly…

Và mùa đông ấy trở thành mùa đông ấm nhất” ( NPV)

 

 

ZhuJiaJiao- Ancient Town ( Chu Gia Giác Cổ Trấn)

IMG_1540

Chụp từ chiếc cầu phóng sinh

Đó là một thị trấn cổ đâu gần 2000 năm tuổi, nằm cách Shanghai khoản 60km. Có lẽ đây là một trong những cổ trấn gần Thượng Hải nhất. Trước khi quyết định chọn Chu Gia Giác, tôi vẫn thích mê mệt Phượng Hoàng Cổ Trấn mà nếu không thì chọn Tây Đường. Thế nên Chu Gia Giác không được trông đợi nhiều mà thật sự nhìn trên hình thì cũng không đẹp như Phượng Hoàng Cổ Trấn. Nhiều người và rất nhiều công ty du lịch ví Chu Gia Giác như “Venice của Phương Đông” vì nó có nhiều cây cầu đá nhỏ và những con kênh len lỏi giữa các khu nhà cổ từ thời Minh, Thanh hàng ngàn năm trước. Nhưng ví von như vậy có lẽ hơi quá, vì thật sự nó không quá đẹp như tưởng tượng.

IMG_1530

Cổ trấn mùa đông ủ ê cây trơ trọi lá

Tôi chỉ nghĩ đơn giản thế này: do tôi đi đúng vời thời điểm nghỉ Tết của người Trung Quốc nên tất cả các khu vui chơi chỉ có tấp nập người và người, Chu Gia Giác cũng không ngoại lệ. nên thật sự là không có cảm xúc gì đặc biệt.Tôi vẫn nghĩ mình sẽ trở lại lần nữa và nghỉ qua đêm ở đây để cảm nhận được vẻ nên thơ và thanh bình vốn có của thị trấn nhỏ bé này, sẽ len lỏi qua các con phố nhỏ nhiều ngóc ngách, mua những món đồ lưu niệm xinh xinh và ngồi trên cầu ngắm hoàng hôn giữa lòng cổ kính hay nhâm nhi một cốc trà nóng nghe máy chèo khua nước vỡ dòng sông ( ngoại trừ cái quán cà phê Starbucks nằm ngay bờ sông thì các quán khác đều nhỏ nhỏ xinh xinh).

Đi Thượng Hải thật sự chỉ mệt về vấn đề ngôn ngữ. Mặc dù cũng biết sơ sơ đủ để gọi cơm, đi xe, mua đồ, trả giá nhưng thật sự cũng rất nản vì họ không nói tiếng Anh. Cái mặt của mình lúc nào cũng bị họ hỏi là ” hanguo rẻn” ( người Hàn Quốc) nhưng mà cũng rất vui vì có dịp tận dụng cơ hội nói tiếng Hoa chút chút.Bi hài nhất là trong khách sạn gọi phục vụ lên sửa dùm cái wifi, khách sạn cho một em rất chi là xinh lên nói toàn tiếng Hoa ( chuyên môn quá không hiểu nổi) mà không hiểu em nói gì. Mình đã bảo là mình không phải zhongguo ren ( người Trung Quốc) và chỉ biết chút chút thôi và cho người nào biết tiếng Anh. Em ấy lại gọi ngược xuống tiếp tân nói  gì đó mà mình chỉ nghe được ” khách là người Hàn Quốc không biết tiếng Hoa ” và anh chàng đó yêu cầu mình đi xuống dưới đất sẽ có người trợ giúp còn em ấy thì bỏ chạy. Ngôn ngữ ơi là ngôn ngữ!!

Shanghai- Spring or Winter?

IMG_1662

Thuong Hai đêm sương mù

Lỗi hẹn với Shanghai vài lần trước đó, thậm chí visa đã làm xong, vé máy bay đã mua và cuối cùng hủy luôn, nên lần này quyết định đi Shanghai cảm giác thật háo hức. Một phần vì chán ngán những ngày Tết ở Sài Gòn đi ra đi vào, hoặc nằm lên nằm xuống nên thôi sáng mùng 3 Tết là háo hức lên đường ngay.

Shanghai ( Thượng Hải)- cái tên nghe thật kêu và đọc thật thích. Mình cũng xem rất nhiều bộ phim được quay ở đó ( ngoại trừ Bến Thượng Hải và bên sông Hoang Phố, còn lại toàn là “ngôn tình”). Thượng Hải trong trí tưởng tượng của mình là những tòa nhà cao trọc trời và những con đường cổ kính; là con sông Hoàng Phố chảy chia đôi bờ và hai bên con sông đều gọi là bến Thượng Hải, là hình ảnh của các cặp đôi hẹn hò nhau trên tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu; là những mơ màng tưởng tượng về khung cảnh ngôi nhà của Tống Khánh Linh ngập tràn hoa và mình chụp 1 tấm hình ở đó vô tình trong bức hình có một chàng trai lạ; là những buổi chiều đạp xe lang thang qua các con phố hay ghé bờ sông ngồi ngắm cảnh hoàng hôn; là đi tìm cái kẹo hồ lô ngào đường  đỏ đỏ; là dáo dát tìm kiếm” đèn lồng đỏ treo cao” trên cây ngô đồng ở đâu đó khi ngày xưa hay đọc thơ ” Ơ hay buồn vương cây ngô đồng

Vàng rơi, vàng rơi! Thu mênh mông”

IMG_1400

Mang theo những hình ảnh lung linh và tâm trạng háo hức đi tìm cây ngô đồng, mình đã đến Thượng Hải. Những ngày đầu năm, Trung Quốc vẫn ăn tết như Việt Nam nên cửa hàng quán xá đóng hết, các điểm vui chơi giải trí đông nghẹt người không chen nổi chân vào còn đường xá thì vắng người qua lại. Ờ, thế mà thích! Không phải chịu cảnh kẹt xe, không phải đến những chỗ đông người, không khí như Saigon những ngày Tết. Thích một cái nữa là thời tiết mát lạnh giữa mùa đông nên có dịp mặc áo ấm, xít xoa với cái lạnh và nghe hơi thở mùa xuân lâng lâng… Muốn lên tháp truyền hình để ngắm toàn cảnh Thượng Hải, xem cô gái đã gặp lại chàng trai trong khung cảnh bộ phim đã từng xem trước đây nhưng nhìn dòng người xếp hàng dài cả cây số nên thôi từ bỏ ý định luôn ( dù trong lòng rất tiếc…mà thật sự là bây giờ khi viết những dòng này cũng đang tiếc). Tiếc cái tháp truyền hình nhưng con sông Hoàng Phố thì nhất định phải đi. Thế là làm một chuyến du thuyền trên sông Hoàng Phố ngắm thượng Hải về đêm mặc dù chi phí không hề rẻ.

Đẹp! Thật Đẹp! Thượng Hải về đêm đẹp lung linh. Chiếc thuyền trôi nhẹ nhàng trên sông Hoàng Phố. Gió về đêm lạnh ơ lạnh. Tôi giơ tay chụp được vài tấm hình rồi lại nhanh chóng cho ngay vào túi áo khoác…Đêm lạnh!.Cô gái nép mình vào chàng trai  và họ đứng bên nhau thật lâu sau khi chụp được những khung hình ưng ý ( cái chỗ này là lúc nãy tui nhường cho chàng trai…vì người đông quá mà họ đứng xa nhau thấy tội).Tôi cũng có tâm quá đó mà. Tôi đứng trên boong tàu, nghe gió thổi vào mặt lạnh tê tái. Thỉnh thoảng cũng muốn chụp tấm hình nhưng tay vửa rút ra khỏi túi áo thì hỡi ơi: lạnh rung không cầm nổi cái điện thoại, mà thật ra cũng sợ lỡ tay đánh rơi hết bao nhiêu kỷ niệm xuống sông Hoàng Phố.

FullSizeRender_4

The bund

Ghé miếu Thành Hoàng, phố đi bộ Nam Kinh mà chài ơi: người người chen chúc, dáo dát tìm cây ngô đồng mà thân cây thì trụi lá xác xơ đành loay hoay trở về Bến Thượng Hải. Hình như có vẻ nơi đây đẹp nhất, ít người nhất và không khí dễ thở nhất… Nhớ Thượng Hải thì chỉ nhớ mỗi bờ sông Hoàng Phố thôi à.

FullSizeRender

Miếu Thành Hoàng

Đôi khi loay hoay ở Thượng Hải mà cứ ngỡ mình đang đứng ở một đất nước Châu Âu nào đó. Thượng Hải có rất nhiều kiến trúc Châu Âu ( nếu dẹp dây điện đi thì có khi là Châu Âu thât ấy chứ).

FullSizeRender_2

Cái telephone box này dễ thương quá

FullSizeRender_1

Ở đâu đó trước bảo tàng Tống Khánh Linh

Vì đi vội đi vàng mà không đúng mùa nên không có thời gian lang thang trải nghiệm những điều mình mong muốn, nên thật sự rất mong trở lại qua những con đường tìm cây ngô đồng và leo lên 230m ngắm con sông Huangpu với Thượng Hải về đêm…

ĐI TÌM NỖI NHỚ TRONG MÙA ĐÔNG XỨ HÀN

( Bài viết này đã được đăng trên báo Thế Giới Phụ Nữ )

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn chỉ hai mùa mưa nắng, nhưng tôi đã may mắn có thời gian sống và làm việc tại Hà Nội và đã trãi qua bốn mùa xuân-hạ-thu-đông nên khi Sài Gòn bắt đầu “giao mùa”, tôi khát khao được trải nghiệm lại cái lạnh mùa đông nhưng ở nơi nào đó có tuyết rơi sau nhiều năm đã trôi xa ngái…

mua dong

Tôi đáp chuyến bay đến phi trường Incheon-Seoul, Hàn Quốc giữa đêm khuya khi nhiệt độ bên ngoài là -10oC. Trả 15,000 won, tôi bắt chuyến xe buýt về đến Gangnam ( khu đô thị mới sang trọng mà mọi người cứ nhắc đến khi nghe bài hát “Gangnam style”) trong cái lạnh mà tôi chưa bao giờ trãi qua…Cảm giác đứng ở một nơi xa lạ với chiếc vali và sự háo hức luôn làm cho tôi phấn khích dù nơi đó tôi đã đi đi lại lại nhiều lần. Đối với tôi, mỗi một nơi đã đi qua, khi quay trở lại cảm giác “chưa-bao-giờ-là-cũ”, cảm xúc trong tôi luôn luôn là những điều mới mẻ, tinh khiết và trong veo.

IMG_0490

Tôi không muốn viết về Insa-Dong, về chợ Dongdae- moon, về cung điện Kyungbuk, về tháp Namsan, về những nơi mà các tour du lịch đã nói và nhiều người cũng đã biết. Tôi thích viết về những điều giản dị, ở những nơi xa lạ, những nơi không thuộc về du lịch.Tôi đã mất hơn một giờ trên xe từ thủ đô Seoul đi về phía bắc, gần giáp với biên giới Bắc Hàn để đến được điểm cuối của hành trình trên đất Hàn sau nhiều con đường quanh co, qua nhiều đoạn hầm xuyên núi có khi thì hun hút sâu vài cây số khi thì vài trăm mét. Tuyết phủ trắng xóa trên những ngọn đồi xa, còn sông thì đóng băng lạnh lẽo. Ngày dường như không có nắng, ông mặt trời chẳng buồn chơi trò trốn tìm, bỏ mặt tôi ngồi đếm thời gian trong bóng tối và tự ru mình bằng giấc ngủ chập chờn với những nỗi buồn riêng cố hữu.

IMG_1288

Healience Zen Village, tỉnh Gangwon- Do,đón tôi ngày trở lại bằng một trận mưa tuyết trắng xóa, phủ ngập lối đi. Ngôi làng nhỏ heo hút nằm xa tít được bao bọc bởi những ngọn núi cao mà vì thế tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài tuyết với tuyết. Tôi không thấy bóng người, và thỉnh thoảng chỉ thấy vài chiếc xe ngược chiều…Mùa đông xứ Hàn lạnh lẽo thật. Trời càng về đêm càng lạnh, tôi co co trong chiếc áo dày và bước đi nặng nề, cảm giác cái lạnh thốc vào tận khoang họng, gần như không thở nổi mà tuyết cứ rơi mỗi ngày một nhiều. Những lúc như thế này, cái khẩu trang mua ở Việt Nam thật là hữu ích.

Tôi đã trãi qua 3 ngày ở Healience Zen Village không tivi, không điện thoại và chỉ có đọc sách, tản bộ, trò chuyện cùng người lớn tuổi. Thích thoảng, cái lạnh chẳng còn là vấn đề đáng quan tâm khi mà niềm vui được ngã ào trong những bông tuyết trắng mịn,chơi trò trượt tuyết, ném tuyết và nặn hình người tuyết, vốc từng nắm tuyết trên tay và đợi chờ nó tan chảy trong bàn tay nhỏ bé, ửng đỏ rồi rên rỉ “ ôi lạnh buốt quá, chết mất!” mới thật thích làm sao.

mua dong 2

Trẻ con Hàn Quốc lúc nào cũng có những kí ức tuổi thơ đẹp với bố mẹ cùng những trò chơi trên tuyết. Trước khi đến tỉnh Gangwon-Do, tôi đã có một buổi chiều lang thang sông Hàn ở thủ đô Seoul và tôi đã thấy rất nhiều ông bố bà mẹ đưa con cái của họ cùng đến chơi tuyết ở khu vực công viên ven sông… Tôi đã ngồi cả buổi chiều để xem và ngắm nhìn họ chơi vui vẻ, tiếng cười giòn tan trong những niềm hạnh phúc giản dị, đơn sơ.

Ở Healience có rất nhiều hoạt động tốt cho sức khỏe như là trekking trên núi. Có 8 chương trình leo núi cho bạn lựa chọn. Bạn tha hồ đánh dấu bước chân mình trên những đụn tuyết mềm mịn trắng xóa, men theo những con đường mòn trong rừng để có thể đến được nơi ngắm bình minh đẹp nhất hay đón bóng chiều tà đang lẩn khuất đâu đấy giữa mùa đông giá rét. Nếu đến đây vào mùa xuân, có lẽ mình sẽ được nghe tiếng chim hót trong rừng, tiếng suối chảy róc rách, ngắm những bông hoa nở li ti bên sườn đồi, thả mình giữa rừng thông và nghe thanh âm của cuộc sống đang êm đềm trôi lặng lẽ;thỉnh thoảng sẽ có vài con sóc chạy nhảy tung tăng rồi biến mất.

healience

Bạn sẽ không được tiếp xúc với điện thoại, ti vi và các phương tiện giải trí công nghệ. Bạn sẽ có những buổi sáng thức dậy thấy tuyết rơi đầy trước hiên nhà, ăn những bữa ăn sáng có nhiều rau xanh và cực kỳ “ít muối và nhạt” -chế độ tốt cho sức khỏe theo khuyến cáo của Tổ chức Y Tế Thế Giới ( WHO) trong vòng 30 phút. Toàn bộ rau xanh và trái cây được trồng tự nhiên trong trang trại và hoàn toàn không có thuốc trừ sâu hay các hóa chất khác.. Bạn có thể trãi nghiệm một ngày làm nông nếu muốn như là đi thu hoạch khoai lang, táo, trồng rau… Nếu cảm thấy buồn quá, có thể chịu khó lang thang đi bộ ra ngoài , sẽ có một số nhà hàng địa phương bán rất nhiều đặc sản chủ yếu là các món chế biến từ thịt gà nuôi ( ở Việt Nam mình hay gọi là gà thả vườn), cự kỳ ngon. Hôm tôi đến ăn, ông chủ nhà hàng “hào phóng” cho thêm một ít “ vàng lá” rắc lên phía trên ăn sẽ ngon hơn. Tôi hỏi đùa lại “ con không ăn mà lấy miếng vàng này đem đi bán được không?” làm ông cười nắc nẻ.

chao ga

Gần Healience,nếu thích trượt tuyết mùa đông, bạn có thể đến Vivaldi. Đây không phải là công viên trược tuyết lớn nhất Hàn Quốc nhưng lại là công viên trược tuyết gần Seoul nhất và được rất nhiều bạn trẻ Hàn Quốc ưa thích. Đúng như những gì người ta đã nói, ngày tôi đến, có rất nhiều học sinh, sinh viên đi theo từng đoàn rất đông. Tôi đã phải xếp hàng gần 1 tiếng đồng hồ để được đi cáp treo lên đỉnh núi và bắt đầu “ những bài học vỡ lòng” đầu tiên về trược tuyết với những cú ngã nhào, người đau ê ẩm suốt mấy ngày liền sau đó. Nhưng bù lại, đó lại là những trải nghiệm mới mẻ, khó quên

nguoi tuyet

Nếu thích trải nghiệm mùa đông và thích đến xứ Hàn, tôi khuyên bạn nên tự đi và tự khám phá thay vì đi qua một công ty du lịch. Cầm một cuốn sổ tay du lịch với vài câu tiếng hàn cơ bản và biết một ít tiếng anh, bạn có thể tự chuẩn bị cho lịch trình của mình rồi.

  • Có ba hãng hàng không lớn bay đến Seoul- Hàn Quốc là Vietnam Airlines, Korean Airlines và Asiana Airlines. Vì giá vé đi Seoul hơi đắt nên bạn phải canh các mùa khuyến mãi để mua được vé máy bay giá rẻ khoảng 400 USD ( rẻ hơn phân nữa so với giá thường). Visa là một thủ tục cần thiết để đến Hàn Quốc nên bạn phải nhờ các công ty du lịch hoặc bạn bè bên Hàn Quốc hỗ trợ các giấy tờ để tự xin nếu bạn chưa từng có visa đi Hàn Quốc và các nước Châu Âu.
  • Từ sân bay quốc tế Incheon-Seoul, bạn dễ dàng tìm đựợc bản đồ xe buýt ( xe rất sạch sẽ, tiện nghi và hiện đại) và cũng rất dễ dàng về bất cứ điểm nào ở Seoul. Gần 9 giờ tối tôi xuống sân bay và đã mua vé xe buýt số 6103 với giá 15,000 won ( khoảng gần 300 ngàn tiền Việt) và mất khoảng 1 tiếng đồng hồ để đến Coex Trade Center ở Samsung-Dong, Quận Kangnam

Bạn có thể tham khảo trước cửa ra, tuyến xe buýt, trạm dừng và mua vé cho phù hợp theo lịch trình của mình. Tham khảo tại website của sân bay Incheon (ICN): www.airport.kr/eng/

( bạn chọn ngôn ngữ English và tìm biểu tượng xe buýt “ buses”)

Nếu muốn đến Healience Zen Village, tại Gangwon-Do bạn phải đón xe buýt từ bến xe Dong Seoul Bus Terminal và đi theo hướng Hongcheon Terminal và xuống tại ga Danwol. Sau đó bạn phải liên hệ trước với Healience để có xe đưa rước miễn phí hoặc nếu không bạn phải đón taxi.Thời gian đi mất gần 2 tiếng. Tham khảo tại website www.healience.co.kr ( website hiện giờ chỉ có tiếng Hàn nhưng bạn có thể tham khảo một số hình ảnh tại đây)

LATE AUTUMN

Ngày 1/1/2015 CƠN MƠ HOANG ĐƯỜNG

Một ngày đầu năm mới trên một chuyến bay dài không ngủ, tôi bước xuống phi trường trong cơn lạnh mùa đông rét buốt. Cái lạnh bên ngoài không tê tái bằng những giá băng trong lòng và những nỗi buồn đan kín ủ ê qua bao năm rộng tháng dài…Khi không biết đi đâu bởi lý trí thì cuối cùng con tim vẫn luôn dẫn lối về nơi mà mình thật sự muốn. Trốn chạy giữa cô đơn cũng được, loay hoay giữa những trăn trở của cuộc đời cũng được, hoang tưởng mơ mộng nhiều thứ trong tiểu thuyết ngôn tình cũng được…bởi tôi biết rằng mình vẫn còn tin và sống hết sức như mình có thể. Tôi chỉ đi tìm cái mà tôi đánh mất…nhưng kì lạ thay vẫn không biết mình đã mất cái gì! Mơ hồ như một giấc chiêm bao…

DSCF9599

Chàng trai tặng bó hoa hồng cho cô gái với cái ôm siết chặt và niềm vui rạng rỡ của ngày gặp lại. Họ nói cười và cùng bước lên xe buýt. Chuyến xe đầu năm mới từ phi trường về khu trung tâm hôm ấy chỉ có chàng trai-cô gái, một bác lớn tuổi và tôi. CHỗ ngồi vì thế mà rộng thênh thang và trống trải. Tôi ngủ vùi một giấc  khi ngoài kia-qua lớp kính xe mờ ảo tuyết rơi lất phất………….

DSCF9784

 

Quãng đường không quá xa từ bến xe đi về khu nhà ở qua 3 con phố nhưng giữa thời tiết lạnh cong và những cơn gió bần bật thổi rét qua mặt làm chân mình tê cứng. Kéo lê lết cái vali lang thang trên những con phố dài vắng tanh khi người ta còn ngái ngủ trong chăn êm nệm ấm mà mình thì bước đi không nổi. Lạnh quá mùa đông ơi….!

DSCF9690

Ngày 26/11/2015 THÔI ĐỪNG CHIÊM BAO

Đi tìm mùa thu cuối nhưng cuối cùng lại đón mùa đông tuyết rơi đầu mùa. Cảnh tượng thường thấy trong các bộ phim ngôn tình lãng mạn : chàng trai đứng cầm cây dù che tuyết rơi bên cô gái trên đường phố tấp nập người qua. Nhiều người xuýt xoa vì quá lạnh nhưng mình thì hồ hởi, phấn khích giang tay ngửa mặt đón những bông tuyết đầu tiên. Ngày lạnh nhưng chẳng có nỗi buồn nào ở lại….

DSCF9692

Những ngày không có mặt trời gió lạnh-mưa rét-tuyết rơi và cứ ngủ vùi chẳng biết ngày hay đêm…

Những ngày trống trãi lang thang qua rất nhiều ga tàu và đi mãi ra đến ngoại ô, dừng xuống tại một ga tàu nào đó để đếm bước chân mình trên những con phố dài nghe mùa đông rét mướt…

DSCF9783

Giấc mơ đã thức, lòng sao còn buồn khi bước qua thành phố quen…DSCF9584

” Bình yêu quá- trong một ngày gặp lại

Thấy lòng quên…như chưa nhớ bao giờ”

S0059668

 

KISS THE RAIN-YIRUMA

IMG_7856Tôi phải thú nhận rằng tôi thích nghe piano kinh khủng. Tôi chỉ thích nghe chứ biết mình chẳng có năng khiếu về âm nhạc. Ngày đó…mười lăm năm về trước, tôi phát hiện ra rằng trong các thể loại nhạc mình hay nghe thì hòa tấu piano khiến tôi mê đắm. Thứ âm nhạc diệu kỳ này luôn là liệu pháp cứu rỗi linh hồn tôi những lúc bế tắc, khó khăn hay những lúc cảm thấy chơi vơi, chông chênh giữa cuộc đời nhất. Thứ âm nhạc hàn lâm này có tác dụng hơn cả mấy liều thuốc ngủ và nó là ” bác sĩ điều trị” tốt hơn bất cứ người nào.

Tôi thích nghe piano…Nó quyến rũ một cách lạ lùng. Tôi bị nó cuốn hút ở bất cứ nơi đâu…Trong những chuyến công tác, tôi hay tìm các khách sạn có đàn piano ở sảnh và thường hỏi thăm giờ người ta đến trình diễn để tranh thủ chạy xuống lắng nghe. Khi tôi đi ngang đâu đó, nghe tiếng piano phát ra là y như rằng..chạy đi tìm và đôi khi luyến tiếc vì bỏ dở nửa chừng và cảm giác thì..hụt hẫng ghê lắm lắm.

Tôi thích nghe piano… nhưng tôi phát hiện ra rằng, tiếng dương cầm phát ra phải trong một không gian và không khí phù hợp. Thứ âm nhạc này không thể pha hỗn tạp mà cũng không thể nghe nó trong một không gian sặc mùi khói thuốc lá, tiếng cười nói ồn ào trong vài quán cà phê thành phố…Thứ âm nhạc này phải được biểu diễn ở những nơi ấm cúng, sang trọng…hoặc có thể không sang trọng nhưng không gian ấm cúng và dìu dặt… ( Có một góc nhỏ ở saigon ngồi nghe piano và ngắm con đường Nguyễn Huệ thật lung linh mỗi đêm)

DSC00132

Vì thích nghe piano nên cũng đã từng nghĩ là mình nên đi học xem thế nào, chứ nghe người ta đàn mà bàn tay mình cũng lả lướt theo…Nhưng chưa thử đã đầu hàng mà còn toàn nghe thiên hạ nói: nào là người lớn tay rất cứng không học được, nào là phải có đàn ở nhà thì mới học được mà 1 cây đàn giá không hề rẻ ( đủ tiền để đi bụi mấy chuyến), nào là nhà phải đủ rộng mới để được cây piano to, nào là thôi để có con rồi hai mẹ con dắt nhau đi học luôn ( trong khi một mảnh tình vắt vai còn chưa có nói chi đợi có con)…Có trăm ngàn thứ lý do huyễn hoặc làm lung lay rồi thì cuộc sống cứ kéo trôi nổi những ngày bận rộn. Cũng tranh thủ thời gian cắp cặp đi học nhưng lý thuyết vẫn là lý thuyết vì nhà không có chổ để đủ cho một cây đàn piano cỡ vừa… Piano thật sự khó nhưng những ngày đi học thấy sao mà vui quá. Chỉ cần bàn tay lướt trên phím đàn dù là bắt đầu bằng những note nhạc đơn giản nghe ngô nghê nhưng thấy tâm hồn vui phơi phới lạ. Và khi hơn 30 mới bắt đầu biết những note đầu tiên của Love story  ” đô mi mi đô đô, mi mi đô đô mi rê mi fa fa fa si si…”

FullSizeRender

Sau này đi làm mới ngộ ra nhiều điều ” không có gì là không thể” nếu bạn có quyết tâm, chỉ có khó khăn chút thôi chứ không phải là không thể. Và ngay thời điểm bạn để cho chữ” không thể” len lỏi vào suy nghĩ thì mặc nhiên bạn sẽ nghĩ rằng mình không thể. Bạn không biết rằng bạn có thể làm được nhiều điều hay ho hơn cái từ ” không thể” đáng ghét đó!  Và mỗi khi bạn quyết định một điều gì, bạn từng bước từng bước vượt qua giới hạn của chính mình í.

IMG_3553

Yiruma (이루마)-tôi yêu Anh!  À, không! Tôi yêu tiếng dương cầm lả lướt trên đôi bàn tay diệu kỳ của Anh và yêu tất cả những giai điệu tình yêu nồng nàn sâu lắng, ngọt  ngào, lãng mạn, buồn miên man và đầy khắc khoải. Tôi muốn viết về Anh để lưu lại một phần cảm xúc của mình dành cho một người nghệ sĩ mà tôi thương mến và thiết tha mong được một lần đến với concert của Anh ( đã có  lần Anh đến Hà Nội). bởi Anh là người đã truyền cảm hứng cho tôi biết đến piano và giúp tôi sóng sót qua những ngày giông bão và những loay hoay của cuộc đời nhiều ngã rẽ. Tôi yêu Anh mùa xuân hoa nở thơm nồng lối đi và chia tay nhau mùa hạ đầy nắng gió rồi hội ngộ nhau mùa thu lá vàng ươm để những nhớ nhung đợi chờ khóc dành cho nhau cả mùa đông dài ủ ê sau đó.Tôi yêu Anh với dáng vẻ lặng im trên sân khấu, làm chủ cả không gian rộng lớn và mọi người hòa chung một nhịp đâp cảm xúc. Và tôi yêu tiếng đàn của Anh như một phần hơi thở của cuộc sống này.

yiruma

“Kiss the rain” và ‘ When the love falls (raining verson)là hai trong số những bản nhạc bất hủ mà tôi thích nhất. Như đúng tên gọi của nó, mãi nhiều năm sau này tôi mới biết nó có lời bài hát nhưng thật sự chưa bao giờ nghĩ đến: đó là những nỗi đau còn ở lại và những day dứt, những yêu thương dành cho những người-không-trọn-vẹn trong cuộc đời và đến bên nhau trong những giấc mơ hoang hoải của đợi chờ. Nhưng tôi thích lới bản tiếng Hàn nhưng ghét đoạn rap rất vô duyên trong một bài hát đẹp. Nói gì thì nói, không lời của Yiruma vẫn là hay nhất. Xin mời nghe lại bài hát được cài sẵn trên trang này.

시간이 지나고 세월이 쌓이면

지금 내 맘의 알게될까요

얼마나 얼마나

내가 얼마나

진심을 담아 사랑했는지

내 맘을 모르죠

그대는 모르죠

얼마나 그대가 간절했는지

사랑해 사랑해

사랑한다는

이 말이 너무 그리워요

DSC00131

Version English

 

I often close my eyes                                          Em thường nhắm mắt
And I can see you smile                                     Và em nhìn thấy anh cười
You reach out for my hand                               Anh đưa tay đón lấy tay em
And I’m woken from my dream                     Rồi em choàng tỉnh giấc
Although your heart is mine                           Dù trái tim anh thuộc về em
Its hollow inside                                                  Nhưng nó hoàn toàn trống rỗng
I never had your love                          Em chưa bao giờ có được tình yêu của anh
And I never will                                    Và chắc sẽ không bao giờ

And every night                                                    và mỗi đêm
I lie awake                                                               Em thao thức
Thinking maybe you love me                            Nghĩ rằng Anh yêu em
Like I’ve always loved you                                  Như  em đã luôn yêu anh
But how can you love me                                     Nhưng làm sao A yêu em
Like I loved you when                                           Như e đã yêu A khi mà
You can’t even look me straight in my eyes  A k thèm nhìn vào mắt em

I’ve never felt this way
To be so in love
To have someone there
Yet feel so alone
Aren’t you supposed to be
The one to wipe my tears
The one to say that you would never leave

The waters calm and still
My reflection is there
I see you holding me
But then you disappear
All that is left of you
Is a memory
On that only, exists in my dreams

I don’t know what hurts you
But I can feel it too
And it just hurts so much
To know that I can’t do a thing
And deep down in my heart
Somehow I just know
That no matter what
I’ll always love you

JUNGLE TRIP WALKING TO TRI AN LAKE

IMG_9749

Those were the days…There were many difficult things happened at the same time. I felt i  was surrounded by the lonely crowd and stuck in there. I could not see through by colorful spectacles.But one day, i recognized that when i don’t know what i will do, then don’t do anything or sometimes the best thing i can do is not think, not wonder, not imagine, not obsess; just breathe and have faith that everything will work out for the best.

Just know that accepting of what is, letting go of what was and having faith in what will be.That’s all.

So, one beautiful weekend, i left all things behind, took my backpack and went to Jungle in Tri An lake, Vinh Cuu, DongNai That was a great and interesting trip to the inhabited island  which was bought by  vietnamese singer- Cao Minh and people called it by his name ” Cao Minh island”.

IMG_9544

Một ngày đẹp trời, bị hấp dẫn bởi thông tin từ Viet Kingfisher Tourism và Anh chàng người Anh -Stu về chuyến Jungle và tắm sông lội suối, hái hoa bắt bướm, nghe chim hót…thế là khăn gói quả mướp trốn phố về rừng mà không hình dung được ở nơi đâu. Nói vậy thôi chứ thật ra cũng rất gần, đi xe đâu chừng 1 tiếng đường xá gập ghềnh rồi xuống phà qua sông ( chắc là phà Hiếu Liêm) là đã tới nhà sàn của Kingfisher Nest Homestay ở xã Hiếu Liêm, huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai. Ngôi nhà bé bé xinh xinh phía trước có giàn hoa giấy và sơ ri rụng chín ngoài ngõ, có những luống cải con con vừa mới được trồng, rất là “organic”- một khung cảnh yên bình. Ngôi nhà sàn dùng làm homestay vừa mới xây, xung quanh toàn là mít, cóc, chuối, và mướp treo lủng lẳng, bầu đội trên đầu… Cách đó không xa là con đường rất đẹp nhiều cỏ lau dẫn đến hồ thủy điện Trị An. Lúc đầu vừa nhìn thấy cứ nghĩ ngay đến khung cảnh trong bộ phim ” the Longest Ride”, vừa lãng mạn, nên thơ vừa hùng vĩ, bao la, và thế là xuýt xoa thầm nghĩ sẽ rất là bình yên nếu một chiều đạp xe trên con đường này rồi thơ thẩn dạo chơi bên bờ hồ…Cuộc sống chỉ nhẹ nhàng và bình lặng thế thôi à.

IMG_9773 IMG_9768

Men theo thủy điện Trị An dẫn lối đến bìa rừng đi vào hoang đảo. Nghe đâu có chừng mấy trăm hòn đảo lớn nhỏ nằm rải rác ở xung quanh khu bảo tồn thiên nhiên-văn hóa Đồng Nai. Sau gần hai tiếng trekking đường rừng có nhiều hoa thơm, cỏ dại, chim kêu, sâu bám, ốc hoang bò dưới chân, bướm bay chập chờn đủ màu sắc và nhiều vũng sình lầy, cả bọn đã tới được bến đò để đi cano sang đảo hoang. Hơi tiếc một chút là đi mòn mỏi trong con đường đầy bí hiểm với ánh nắng, bóng tối và những âm thanh ma mị của rừng, có mùi cây, mùi cỏ, mùi thiên nhiên, mùi của sự sống mà không được nghỉ dừng chân gì cả. Cả bọn cứ đi là đi mà không ai chịu nghỉ ngơi để enjoy. Mình thích vừa đi vừa ngắm thiên nhiên, vừa nghe tiếng cây cỏ hoa lá, vừa hái hoa bắt bướm. Nhiều khi đang đi, quay qua chụp con bướm, quay lại chạy theo hụt hơi á.

FullSizeRender (1) FullSizeRender (2)

Điều tuyệt vời trong chuyến đi này là đêm trên hoang đảo. Đó là giây phút thả mình trôi bồng bềnh sông ngắm hoàng hôn đỏ rưng rức từ từ khuất phía xa xa mà không thể ghi lại được khoảnh khắc đẹp lung linh đầy tiếc nuối. Đó là lúc không biết bơi và bị ám ảnh bởi cú hụt chân xém chết tại VT năm xưa và những nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng cố mặc áo phao, theo đồng bọn bơi ra xa, chân không chạm xuống và trong đầu thì đầy nỗi nghi ngại.Đó là cảm giác phấn khích giải tỏa được căng thẳng và vượt qua nỗi sợ chính mình với lòng biết ơn đồng bọn-Truyền-Francis-Thư-Lan cứ bảo ” chị cứ bơi ra đây” còn mình thì ” em quay lại cho chị nắm áo phao của em đi, chị sợ lắm”… Đó là lúc tiếp đất từ trên cano xuống ngay bờ đá vì nghĩ mình không sao nhưng sau đó mới phát hiện bầm chân, trầy tay rướm máu. Đó là khi đêm tối không đèn,trăng 13 sáng lung linh soi rõ trong vườn điều, ngủ lều cùng đồng bọn nghe gió rít ngoài cửa sổ ( cái cửa sổ hư roài vì nhà bỏ hoang mà) và tưởng tượng chuyện ma, rồi cứ lúc trở mình nghe con chim gì mà cứ ” hưng hức” ngoài xa nên giấc ngủ cứ trôi đầy mộng mị…Đó là cái đêm đúng nghĩa “trăng thanh gió mát” ngồi ngắm sao trời, nghe sóng vỗ bờ đá bên hồ tưởng đang ngồi ở một nơi nào xa lắm lắm, như bãi biển hoang sơ nhưng mùi gió từ lòng hồ không mang vị chan chát như gió từ biển. Đó là cái đêm không có miếng nước nào tắm, không rửa mặt ,chỉ có tắm hồ rồi ăn mải, uống mải miết vậy mà cũng có chi đâu. Đó là buổi sáng vì tin lời Stu đi ngắm bình mình hoang đảo lúc 6g nên cuối cùng 6g lò mò thức dậy mà bình minh đã lên đến đỉnh đầu. Đó là cảm giác ngạc nhiên lần đầu thấy Flycam, tưởng như được đang xem bộ phim nào đó.

IMG_9529 IMG_9549IMG_9562IMG_9563IMG_9567

Hoang đảo trở nên lung linh rất nhiều qua đoạn phim  được quay lại bằng flycam của bạn người Pháp Emmanuel đi cùng chuyến. Link xem bên dưới nhe.

https://www.youtube.com/watch?v=ASakXPRRXG4

Sẽ thật là thiếu sót nếu không nói đến món ăn được nấu dưới bàn tay của chủ nhà-Bà Đất. Bọn mình đứa nào cũng ăn liền ba bốn chén cơm mà có đứa còn ví là ” ăn như đã bị bỏ đói”. Thật rất lâu rồi mới ăn được chén cơm được nấu bằng củi, rất thơm và có cả cơm cháy nữa. Món nào cũng ngon hết . Cải chua nhà làm, cá được câu từ dưới ao, rau được hái sau vườn, chuối được trồng bên hiên, mít ở kế bên nhà… Mọi thứ rất tươi ngon và không hóa chất, thuần hữu cơ và trên hết là các món ăn được nêm rất hợp khẩu vị, vừa ăn. Không chỉ bọn mình mà cả các bạn nước ngoài đi cùng cũng rất thích. Và đặc biệt rượu sơ ri “homemade” ngon rất ngon.

IMG_9764FullSizeRender

Có những chuyến trốn phố về rừng như thế này rất thích. Và điều cuối cùng, để lại ấn tượng sâu sắc sau chuyến đi này là buổi sáng trước khi rời hoang đảo, có một nhóm các bạn trẻ đến cắm tại và Stu đã nhờ Lan phiên dịch dặn dò họ rất kĩ rằng nếu có ăn uống cắm trại thì nhớ không xả rác lung tung và bảo vệ môi trường, hoang đảo một cách sạch sẽ nhất. Chài ơi, du lịch thân thiện với môi trường và ý thức bảo tồn, bảo vệ thiên nhiên là đây. Muốn trở lại một ngày khác không xa.

Ai có quan tâm xin mời liên hệ với Anh Chủ vui tính của Viet Kingfisher Tourism theo hình bên dưới nhé vì có nhiều chương trình “trốn phố về rừng” độc, lạ mà rất hay.

IMG_9758

 

KEEP IT FOR MYSELF

DSCF2816

Shakespeare said: ” Before you hurt, Feel. Before you hate, Love. Before you quit, Try.Before you die,Live”.

Accept the moment for what it is. Don’t try to turn it into yesterday; that moment’s gone. Don’t plot about how you can make the moment last forever. Just seep into the moment and enjoy it because it will eventually pass. Nothing is permanent. Fighting that reality will only cause you pain.

Believe now is enough. It’s true—tomorrow may not look the same as today, no matter how much you try to control it. A relationship might end. You might have to move. You’ll deal with those moments when they come. All you need right now is to appreciate and enjoy what you have. It’s enough.

Call yourself out. Learn what it looks like to grasp at people, things, or circumstances so you can redirect your thoughts when they veer toward attachment. When you dwell on keeping, controlling, manipulating, or losing something instead of simply experiencing it.

DSCF2866

Define yourself in fluid terms. We are all constantly evolving and growing. Define yourself in terms that can withstand change. Defining yourself by possessions, roles, and relationships breeds attachment because loss entails losing not just what you have, but also who you are.

Enjoy now fully. No matter how much time you have in an experience or with someone you love, it will never feel like enough. So don’t think about it in terms of quantity—aim for quality, instead. Attach to the idea of living well moment-to-moment. That’s an attachment that can do you no harm.

Friend yourself. It will be harder to let people go when necessary if you depend on them for your sense of worth. Believe you’re worthy whether someone else tells you or not. This way, you relate to people—not just how they make you feel about yourself.

Go it alone sometimes. Take time to foster your own interests, ones that nothing and no one can take away. Don’t let them hinge on anyone or anything other than your values and passion.

Hold lightly. This one isn’t just about releasing attachments—it’s also about maintaining healthy relationships. Contrary to romantic notions, you are not someone’s other half. You’re separate and whole. You can still hold someone to close to your heart; just remember, if you squeeze too tightly, you’ll both be suffocated.

Interact with lots of people. If you limit yourself to one or two relationships they will seem like your lifelines. Everyone needs people, and there are billions on the planet. Stay open to new connections. Accept the possibility your future involves a lot of love whether you cling to a select few people or not.

Justify less. I can’t let him go—I’ll be miserable without him. I’d die if I lost her—she’s all that I have. These thoughts reinforce beliefs that are not fact, even if they feel like it. The only way to let go and feel less pain is to believe you’re strong enough to carry on if and when things change.

Know you can’t change the past. Even if you think about over and over again. Even if you punish yourself. Even if you refuse to accept it. It’s done. The only way to relieve your pain about what happened is to give yourself relief. No one and nothing else can create peace in your head for you.

Love instead of fearing. When you hold onto the past, it often has to do with fear: fear you messed up your chance at happiness, or fear you’ll never know such happiness again. Focus on what you love and you’ll create happiness instead of worrying about it.

DSCF2833

Make now count. Instead of thinking of what you did or didn’t do, the type of person you were or weren’t, do something worthwhile now. Besomeone worthwhile now. Take a class. Join a group. Help someone who needs it. Make today so full and meaningful there’s no room to dwell on yesterday.

Narrate calmly. How we experience the world is largely a result of how we internalize it. Instead of telling yourself dramatic stories about the past—how hurt you were or how hard it was—challenge your emotions and focus on lessons learned.  That’s all you really need from yesterday.

Open your mind. We often cling to things, situations or people because we’re comfortable with them. We know how they’ll make us feel, whether it’s happy or safe. Consider that new things, situations and people may affect you the same. The only way to find out is to let go of what’s come and gone.

Practice letting things be. That doesn’t mean you can’t actively work to create a different tomorrow. It just means you make peace with the moment as it is, without worrying that something’s wrong with you or your life, and then operate from a place of acceptance.

Question your attachment. If you’re attached to a specific outcome—a dream job, the perfect relationship—you may be indulging an illusion about some day when everything will be lined up for happiness. No moment will ever be worthier of your joy than now because that’s all there ever is.

Release the need to know. Life entails uncertainty, no matter how strong your intention. Obsessing about tomorrow wastes your life because there will always be a tomorrow on the horizon. There are no guarantees about how it will play out. Just know it hinges on how well you live today.

Serve your purpose now. You don’t need to have x-amount of money in the bank to live a meaningful life right now. Figure out what matters to you, and fill pockets of time indulging it. Audition for community theater. Volunteer with animals. Whatever you love, do it. Don’t wait—do it now.

DSCF2778

Teach others. It’s human nature to hope for things in the future. Even the most enlightened people fall into the habit from time to time. Remind yourself to stay open to possibilities by sharing the idea with other people. Blog about it. Talk about it. Tweet about it. Opening up helps keep you open.

Understand that pain is unavoidable. No matter how well you do everything on this list, or on your own short list for peace, you will lose things that matter and feel some level of pain. But it doesn’t have to be as bad as you think. As the saying goes, pain is inevitable, suffering is optional.

Vocalize your feelings. Feel them, acknowledge them, express them, and then let them naturally transform. Even if you want to dwell in anger, sadness or frustration—especially if you feel like dwelling—save yourself the pain and commit to working through them.

Write it down. Then toss it out. You won’t always have the opportunity to express your feelings to the people who inspired them. That doesn’t mean you need to swallow them. Write in a journal. Write a letter and burn it. Anything that helps you let go.

Xie Xie. It means thank you in Chinese. Fully embrace your happy moments—love with abandon; be so passionate it’s contagious. If a darker moment follows, remember: it will teach you something, and soon enough you’ll be in another happy moment to appreciate. Everything is cyclical.

Yield to peace. The ultimate desire is to feel happy and peaceful. Even if you think you want to stay angry, what you really want is to be at peace with what happened or will happen. It takes a conscious choice. Make it.

It won’t always be easy. Sometimes you’ll feel compelled to attach yourself physically and mentally to people and ideas—as if it gives you some sense of control or security. You may even strongly believe you’ll be happy if you struggle to hold onto what you have. That’s OK. It’s human nature.

Just know you have the power to choose from moment to moment how you experience things you enjoy: with a sense of ownership, anxiety, and fear, or with a sense of freedom, peace and love.

The most important question: what do I choose right now?

( Source from Internet/ Pictures taken by Huongmuahe in Korea)