BAGAN…BƯỚC QUA LỐI XƯA CỔ TÍCH

DSCF8340

Ám ảnh và bị mê hoặc vì hình ảnh của chiếc kinh khí cầu bay trên những đền đài cổ hoang xuất hiện khắp nơi khi người ta nhắc về Burma (Myanmar): từ hình trên quyển sách Lonely Plannet cho đến hình từ postcard, hình từ những người đi về chụp lại nhưng tiếc thay vì VN Airlines khuyến mãi vé máy bay giá rẻ không vào thời điểm tháng 1, tháng 2 nên thôi cứ đi Burma mà không phải chần chừ thêm nữa. ( Tấm hình bên dưới chỉ thiếu mỗi kinh khí cầu)

DSCF8352

Chuyện đầu tiên là bắt xe buýt từ Yangon đi Bagan. JJ vẫn là sự lựa chọn hoàn hảo khi mà trên xe chật kính người nước ngoài ( có cả tour), xe sang, tiếp viên ăn mặc như trên máy bay, có nước, có chăn có bánh ngọt ăn giữa giờ ( dùng xe đẩy như trên máy bay)… mọi thứ thật tiện nghi và hoàn hảo. Nhưng tiếc thay, xe gi mà lạnh khủng khiếp, cái ghế to vật vã thế lại hóa ra không thoải mái chút nào và em tiếp viên xinh như hoa kia, trên một chuyến xe chỉ toàn là khách nước ngoài lại không thể nói được câu tiếng Anh nào. Thế mới biết, gần 5 giờ sáng đến Bagan, xe dừng lại tại bến Nyaung Ung ( Em ấy gọi từng người và chỉ nói duy nhất mỗi từ Nyang Ung mà khi phát âm ra như âm thanh của tiếng con mèo kêu làm không ai hiểu là gì cả). Cả xe nháo nhào, người người cầm booking khách sạn đưa cho em ấy xem để biết rằng có phải xuống trạm này không nhưng em ấy không giải thích được mà cũng không lắc đầu, không gật đầu. Nan giải dễ sợ luôn. May mắn thay, có cô tourguide của nhóm khách là người Myanmar vừa xuống xe rồi quay lại nên mọi người mới biết được mình phải xuống tại đây. Thế là cả xe lũ lượt xuống bến, mắt nhắm mắt ngủ là đã thấy một đội quân xe ngựa, xe taxi, xe lôi í ới gọi mời. Cả bọn định bụng share tiền taxi với 2 bạn Châu Âu khi biết 2 bạn ở cùng khách sạn nhưng taxi chỉ chở 4 người thế là bọn họ tự deal và bọn mình tự deal.

DSCF8017

IMG_8901DSCF8441

Ở Bagan thật sự thích hợp và hoàn hảo giống như serie bộ 3 phim lãng mạn nổi tiếng “ Before Sunrise”, “ Before Sunset” và “ Before Midnight”.Bạn phải ngắm bình minh, hoàng hôn và thưởng thức đêm Bagan.( theo cách riêng của bạn)

DSCF8388 IMG_8720

Nói gì về Bagan đây nhỉ..Đó là một bức tranh đẹp, nhuốm màu rêu phong của thời gian, của cổ kính, hoang tàn, của những nỗi buồn vương hoài niệm về quá khứ- nơi từng là kinh đô một thời vàng son rực rỡ. Bagan không phải nơi để chơi, để đòi hỏi phải quán này quán kia, để tìm sự ồn ào náo nhiệt: nếu suy nghĩ thế bạn sẽ thất vọng ngay khi bước chân vào Bagan.

DSCF8406

Đến Bagan chỉ để nghe tiếng kinh cầu nguyện, nghe tiếng vó ngựa lộc cộc gõ xuống mặt đường nhịp nhàng và lang thang ở những đền đài bỏ hoang. Bạn không cần phải theo lịch trình của ai cả, hãy tìm cho mình một nơi yêu thích nhất trong hơn 4,000 ngôi đền rải rác ở đây, không nhất thiết Sunrise là phải Shwe San Daw Pagoda, Sunset là phải Pya Tha Da. Ơ Bagan hình như còn nhiều nơi đẹp hơn thế, và nhiều đền đài không nhớ nổi tên. Tôi thích Hsutaungpyi-ngồi đền không người- yên lặng, trầm mặc đến đáng sợ và cả bóng tối cùng lối nhỏ dẫn lên đỉnh tháp để nhìn xuống khung cảnh bao la bên dưới. Cứ ngồi ở đấy thôi và đừng làm gì cả.Nhe! Cứ tìm một vị trí của riêng bạn, và ngồi đấy im lặng nghe tiếng thời gian khẽ gọi,nhắm mắt phiêu bồng.( Còn nếu sợ ma thì thôi không khuyến khích mấy chỗ này). Nếu không bị ràng buộc bởi thời gian và đồng bọn, tôi vẫn muốn mình sẽ ngồi mãi ở “ cái góc đền đài của tôi” khi đó. Tôi không đến đó để chụp tấm hình hoàng hôn, tôi không đến đó vì niềm tin tôn giáo, tôi không đến đó vì có ai đó bảo là phải đến… Tôi chỉ đến đó vì tìm thấy những giây phút tĩnh lặng và bình yên nhất của mình, ngay cả khi tay trái vẫn nắm chặt tay phải.

IMG_8696

IMG_8886

Đến Bagan, tôi chỉ nghĩ duy nhất về bài thơ “ Thăng Lòng thành hoài cổ” của Bà Huyện Thanh Quan:

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường

Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương

Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,

Nn cũ lâu đài bóng tịch dương,

Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,

Nước còn cau mặt với tang thương

Ngàn năm gương cũ soi kim cổ

Cảnh đấy người đây luốn đoạn trường

Bà Huyện Thanh Quan sáng tác khi Nguyễn Ánh lên ngôi vua và dời đô từ Thăng Long ra Huế Thăng Long vì thế mà trở thành hoài niệm. Chả biết sao lúc đến Bagan cũng cảm giác nó cứ hoài cổ kiểu vậy…Cảnh đấy, tôi ở đây…còn người xưa ở đâu không biết nữa…

IMG_8865

Và tôi chỉ nghĩ duy nhất về buổi trưa đạp xe và ngồi lặng lẽ ở góc đường, nơi có ngôi đền không hắt bóng, im lặng. Một ai đó đã dừng xe bên đường và bắt chuyện. Câu chuyện của buổi trưa vắng…đường xa đầy nắng…và riêng em…trống vắng!

DSCF8122

Bức ảnh thích nhất trong các bức ảnh đã chụp ở Bagan lại là bức ảnh xe ngựa đi qua thành cổ Bagan và hình ảnh của một bạn Hàn Quốc đang ngồi ngắm bóng chiều ở đền. Chỉ có nhớ vậy thôi à.

IMG_8767

BURMA ƠI…! MING-GA-LA-BA ( P.1)

DSCF8515

Không đâu như ở Myanmar- đất nước phât giáo huyền bí-  mang đặc trưng đa sắc văn hóa tùy theo từng vùng miền đẹp lạ lùng đến vậy.Nếu như Yangon tấp nập người xe và những ngôi chùa dát vàng nổi tiếng thì cố đô Bagan lại yên bình, phủ màu rêu phong những đền đài cổ kính, bỏ hoang trong tiếng vó ngựa như bước ra từ bức tranh thơ “ lối xưa xe ngựa hồn thu thảo”.Nếu như Mandalay nức nở với ánh hoàng hôn buông trên cây cầu gỗ Ubein nổi tiếng thì Inle lại tươi mát, trong trẻo hồn quê với ruộng nương bạt ngàn hay núi đồi mây trắng xóa…Myanmar-đất nước của những bình yên như cổ tích- tôi vẫn thích tên gọi Burma hơn vì nghe nó thuộc về một miền xưa rất cũ như kiểu vẫn thích Saigon vậy. Tôi sẽ viết một hành trình ngược từ điểm kết thúc lên điểm bắt đầu.

DSCF9107

INLE CÓ GÌ VUI KHÔNG?

FullSizeRender

Bắt chuyến xe buýt đêm từ cố đô Bagan lúc 7 giờ tối, tôi đến Inle (Inlay) thuộc bang Shan- miền trung Myanmar- hơn 3 giờ sáng khi trời vẫn còn ngủ vùi trong đêm tĩnh mịch. Chài ơi, từ Bagan đến Inlay không có xe buýt VIP nên đi được cái xe ( cũng tạm gọi là VIP) không mền không nước, lạnh muốn teo luôn. Vì xe không có nhiều người nước ngoài mà chỉ toàn dân địa phương nên khác hẳn với cảm giác ‘high-class” của JJ từ Yangon xuống Bagan: đã cảm nhận được mùi địa phương đặc trưng. Xe đi như xe đò mình á, dừng đón khách liên tục giữa đường; máy lạnh thì lúc mở lạnh muốn teo, xong rồi tắt đi nóng như điên muốn ngạt thở. Sau cả chục lần lạnh-nóng-lạnh-nóng gật lên gật xuống cả đêm không ngủ, đường xá như đi xe ngựa thế rồi cũng đến Inle.Khác hẳn với cái nóng hừng hực như mùa hè đổ lửa ở Bagan, khí hậu ở Inle thật mát mẻ và se se lạnh mà tôi nghe rõ cả sương đêm rơi trên mái hiên lúc vừa đến thị trấn Nyaungshwe. Inlay nổi tiếng vì có Inle Lake ( hồ Inle) nằm ở phía bắc thị trấn Nyangshwe. Đây là hồ nước ngọt lớn thứ hai ở Myanmar.Nói là hồ nước ngọt vậy thôi chứ nó rộng mênh mang và thênh thang như một cái vịnh cỡ hơn 200 cây số vuông và sóng rất êm do hồ được bao quanh bởi núi non trùng trùng điệp điệp, nhìn xa xa mới thấy rõ đường chân trời.

FullSizeRender_1 FullSizeRender_2

Ngày đến Inle, chúng tôi thuê ngay một chiếc thuyền máy xuôi hồ Inle để chiêm ngưỡng vẻ đẹp như tranh của hồ, ngắm cuộc sống của người dân, đến thăm các làng nghề truyền thống và đuổi bắt hoàng hôn lẩn khuất phía xa khơi. Phải mất ít nhất một ngày không biết có thăm hết được các làng nghề truyền thống không vì rất là nhiều: làng gỗ đóng thuyền, làng làm bạc trang sức, làng dệt vải, làng thủ công mỹ nghệ, làng làm xì gà… Điều đặc biệt ở làng nghề là người dân rất thân thiện và nhiệt tình, họ luôn nở nụ cười trên môi và giới thiệu một cách tỉ mỉ từng công đoạn của quá trình làm ra một sản phẩm. Có nhiều điều khiến tôi vô cùng ngạc nhiên như là những chiếc khăn được dệt bằng sợi tơ sen rất độc đáo, hay những chiếc thuyền gỗ nhỏ mô phỏng cách đánh bắt cá một chân rất đặc trung của vùng Inle. Dọc hai bên hồ có rất nhiều resort sang trọng với những cánh cổng nằm chơi vơi trên mặt hồ-khung cảnh giống như được bước ra từ một bộ phim nào đó- nên thơ và lãng mạn trong ánh chiều buông. Nếu thong dong một ngày quá đói có thể ghé vào những nhà hàng nổi trên hồ để thưởng thức các món ăn rất đặc trưng của vùng Shan mà trong đó nổi tiếng là cà chua. Rất nhiều món ăn được chế biến từ những quả cà chua tươi được hái trên lòng hồ. Nếu mệt nhoài với việc di chuyển, bạn có thể yêu cầu người lái thuyền tắt máy và để mặc thuyền trôi vô định giữa mênh mông trùng nước, nghe gió thổi miên man và ngắm hoàng hôn chếnh choáng buông lơi màu vàng đầy kiêu hãnh, ngắm chim trời hối hả bay từng đàn tìm nơi trú ngụ khi bóng tối vừa đến phủ màu đen bạc sóng sánh trên mặt hồ lộng gió. Đó là buổi chiều yên bình đẹp và nên thơ ở Inle.

DSCF8668

Ngoài hồ nước ngọt Inle, đến nơi đây bạn sẽ còn được trở về miền quê thanh bình với những đồng lúa chín, ruộng ngô bạt ngàn và con kênh đào Mong Li chạy dọc con đường rợp bóng cây xanh dẫn ra ngoại ô hay có con đường hun hút xanh dẫn ra sân bay Heho; có mùi thơm của lúa; có khói chiều nghi ngút tỏa ra từ ngôi nhà lá phía xa xa; có em hồn nhiên tắm sông;có cả niềm vui hớn hở vì bắt được cá đồng bên bờ ruộng; có em tan trường về giữa con mưa bất chợt và vội vã í ới gọi nhau: chờ nhau nhé…Đến Inle và đừng làm gì cả, cứ thuê một chiếc xe đạp và thong dong qua những con đường như thế, hái hoa lục bình tím biếc trôi trên sông hay ngồi đón gió chiều trên những chiếc cầu gỗ và nghe hồn quê trở về từ những kí ức xa xưa để thấy rằng mình cũng cần lắm những lúc bình yên như thế rồi ghé vào quán đối diện ven đường uống ly trà sữa ( trà sữa của Myanamar tuy không bằng Bhutan nhưng cũng thơm và ngon hết biết). Con đường dọc kênh đào Mong Li dẫn lối đến cái tu viện cổ xưa Shwe Yaunghwe Kyaung. Trong hình, tu viện đẹp một cách mê hoặc với màu thời gian phủ kín, khung cửa hình oval với khuôn mặt lấp ló của các vị sư nhưng đến nơi thì không phải vậy. Tu viện giờ đã cũ kĩ phủ màu rêu phong, kế bên còn đang xây dựng ngổn ngang, bóng áo nâu đỏ cũng hiếm khi nhìn thấy, chỉ có những gương mặt khắc khoải trở về vì mọi thứ không như mình đã nghĩ: thời gian, thời điểm, khung cảnh, khoảnh khắc, không gian và giác quan…mọi thứ phải phù hợp cùng lúc. Có lẽ vậy!

DSCF8829

DSCF9165

Không có gì đẹp và trầm mặc nỗi buồn bằng việc đếm đều vòng quay chậm thật chậm, trong buổi chiều tà, gió hiu hiu, người cũng liêu xiêu… và nghĩ nhiều về nỗi buồn của Nguyễn Nhật Ánh:

“ Tôi con đường nhỏ chạy lang thang

Kéo nỗi buồn không dạo khắp làng…”

DSCF9238

Đến Inle là phải một lần dạo chợ Mingalar. Ngôi chợ nhỏ nhắn xinh xinh này bày bán đủ các loại hoa, trái cây, đồ dùng, nhu yếu phẩm, thực phẩm tươi sống, đồ lưu niệm, đồ ăn và cả những món đồ quê rất tươi ngon được người dân hái đem ra chợ bán. Đó có thể chỉ là một nhúm ớt nhỏ hay một ít rau vừa cắt sau vườn còn thơm mùi dân dã. Ghé vài quầy hàng lưu niệm, chúng tui mua một ít túi vải; ghé qua cô bán trà mua thêm ít trà và nghệ xay ( sau khi đã xác minh được từ khách sạn là nghệ made in myanmar).Trà Myanmar thơm rất là thơm mà tiếc là mua ít quá; ghé vào chỗ bán hoa mua cho một bó hoa hồng thật tươi ( để làm nền chụp ảnh) rồi đem về tặng lại em gái tiếp tân; dạo lên dạo xuống lượn qua lượn lại mấy lượt hết buồi chiều mua thêm được 2 trái thơm ngọt ơi là ngọt mang theo ăn trên đường. Ở Inle có 3 ngày mà đi chợ hết 2 ngày rồi, nhưng vẫn không mua được cái đồ khui rượu vang trả lại cho khách sạn ( chả là hôm trước sau khi đã uống chán chê no nê ở Red Mountain Vineyards and Winery, cả bọn mua thêm 1 chai vang đem về khách sạn.Khổ nỗi không hiểu khui thế nào mà nút chai không mở còn đồ khui thì gãy luôn cuối cùng vẫn phải cầu viện khách sạn lúc nửa đêm). Định mua thêm ít xì gà mà sợ hẻm mang về được.

DSCF9029 DSCF9041

DSCF8753

Ở Inle cái gì cũng dễ thương hết. Con người thì thân thiện và nhiệt tình quá đến nỗi phải ngại. Giống như là đang đi thì xe đạp xẹp lốp: có chị làm ở quầy du lịch đem cái ống bơm ra hì hụt hơm cho mình. Bơm xong bánh sau nó xẹp bánh trước, chị lại tiếp tục cắm cúi mồ hôi nhễ nhại. Hỏi chị bao nhiêu tiền thì chị không lấy mà còn cười rất tươi. Chài ơi, dễ thương hết sức! Xong quay lại hỏi chị đường đi đồi rượu vang Red Mountain, chị chỉ rất nhiệt tình và cặn kẽ. Buồn cười một cái là chị dặn: từ chợ Mingalar quẹo trái đèn xanh đỏ, đi thẳng đến khi gặp highway rẽ phải và theo bản chỉ dẫn mà đi. Mình cứ hỏi đi hỏi lại “ chị ơi, highway mà người ta cho phép đi xe đạp hả, xe đạp đi được không???” vì khi nghe highway thì mặc nhiên sẽ nghĩ là đường lớn mấy làn xe chạy nên cũng hơi lo. Đến khi đã đến được highway rồi thì mới té ngữa, ôm bụng cười ngặt ngẽo không diễn tả thành lời. Highway theo nghĩa của chị ấy là con đường ngoại ô nhỏ xíu, thỉnh thoảng mới thấy một chiếc xe hơi chạy qua. Đó là con đường dẫn ra khỏi thị trấn và tất cả những con đường bao quanh thị trấn nhỏ bé dẫn đến một vùng khác xem là highway. Highway mà xanh mướt cỏ và đẹp miên man. Highway mà không tiếng còi xe, khói bụi. Hay như là có cái anh kia kia đang chạy trên đường thấy bọn mình chúi vào cái bản đồ không biết rẽ trái rẽ phải thì anh đánh vòng xe lại, chạy đến chỗ bọn mình và chỉ đường. ( tự nguyện đó, không cần hỏi luôn, thấy họ nhiệt tình và dễ thương hông?). Hay như là có cặp vợ chồng kia, đang bon bon chạy xe máy trên đường, bọn mình vẫy tay ra hiệu nhờ giúp đỡ khi đi tìm tu viện Shwe Yaunghwe Kyaung. Họ dừng xe lại, chỉ dẫn tận tình mặc dù tụi mình với họ tiếng anh không được thông cho lắm.

DSCF8587

Đến Inle chắc không dễ dàng bị lạc đâu vì những con đường nho nhỏ trong thị trấn cứ đan xen nối tiếp vào nhau và hình như tất cả đều dẫn đến lối ra chứ chưa bao giờ là ngõ cụt. Thế mà bọn mình lạc nhau. Lạc nhau ở chỗ quen thế mới lạ. Và vì lạc nhau nên mới biết cuối cùng, các ngõ nhỏ, hẻm nhỏ, các con đường trái phải, các lối đi bạn biết hay chưa cũng đều dẫn bạn đến điểm cuối cùng: tìm thấy nhau. Cuộc sống có thế này không nhỉ! Thế phải chi đường đời cũng như những con đường quanh thị trấn Nyangshwe này thì hay nhở: chẳng ai phải “ lạc”  bao giờ mà giả như có lỡ buông tay lạc nhau thì cuối cùng những con đường này đều dẫn họ về bên nhau… Sến!

DSCF9251

Đồ ăn ở Inle ngon quá. Mấy ngày ở đây ngày nào cũng local food liên tục hay là Shan traditional food. Thích nhất vẫn là salad cà chua, món đặc trưng của vùng. Bữa ăn nào cũng gọi hai dĩa salad. Fried vegetable thì kiểu gì cũng là rau xào, chicken curry thì thế nào cũng là gà kho (thật ra giống xào có nước hơn). Bữa trưa lúc ở Inle bọn mình vào hẳn cái quan có tên rất là kêu “ Miss Nyangshwe Restaurant”, sau khi đợi mỏi mòn thì được thưởng thức “ Shan food” rất ngon, toàn là đồ tươi, hay đến Mr.Cook sang chảnh cho bữa tối hoặc ghé nhà hàng con Cú thưởng thức cơm trà xanh. Tóm lại là local food tuyệt cú mèo! Nếu có thời gian, buổi sáng dậy sớm ra bến tàu chắc sẽ có nhiều ghe thuyền tập kết chuyển cà chua vào thị trấn. Lúc bọn mình đến buổi xế chiều mà vẫn thấy rất rất nhiều cần xé cà chua đỏ ươm một khúc kênh. ( Thật ra là nói thức dậy sớm bao lần mà đâu có lần nào dậy nỗi vì wine và local beer). Rồi nói đi xem chợ phiên floating five-day market mà cũng hẻm có đi được vì buổi đầu đi Inle thì chợ đã dẹp tự bao giờ.

DSCF9133 DSCF9132

Thế nên, hóa ra những kí ức đẹp ở Inle không đến từ cái hồ Inle mà đến từ những ngày thong thong quay đều bánh xe, êm trôi qua những con đường làng, ruộng nương rời xa thị trấn. Kí ức đến từ giọng hát trong trẻo của chàng trai ngồi đánh đàn guitar kế bên nhà hàng Miss Nyangshwe. Kí ức đến từ cậu bé chăm chỉ học bài khi theo mẹ bán dưa trong chợ và kí ức đến từ cơn mưa đêm len vào thị trấn bình yên ấy. Chỉ tiếc là những ngày ở Inle chưa đi bờ nam, chưa lạc vào rừng, chưa đến suối nước nóng Hop Spring và chưa đi hết cái thị trấn bình yên này. Yêu quá đỗi và hẹn ngày trở lại nhe.

DSCF8786

( To be continued.” Bagan- bước qua lối xưa cổ tích”)

READING BOOK (P.1)- BOOKS BOOKS BOOKS

102APPLE_IMG_2910

Một ngày đẹp trời-phát hiện ra rằng mình nghiện sách như mấy cô nàng nghiện shopping. Lúc đầu, chưa bao giờ nghĩ đến việc đọc sách để giải tỏa stress- lý do ban đầu chỉ đơn giản thế thôi nhưng sau này thì vui hay buồn gì cũng đọc sách hết. Như một thói quen, đều đặn hai tuần, 1 tháng lại lướt web tiki.vn hoặc là cứ Fahasha Nguyễn Huệ mà thẳng tiến. Bao giờ cũng vậy, đi nhà sách chưa bao giờ trở ra tay không, lúc nào cũng không một quyển thì cũng là mua một lần 4-5 quyển.

Vậy thì đọc sách khi nào? Chẳng cần ấn định khi nào phải đọc sách. Nhưng người ta khuyên là nên đọc trong điều kiện ánh sáng tốt, không gian êm đềm hoặc một khung cảnh ‘ lãng mạn” gì đó để cho không bị hư mắt và có cảm xúc. Mình đọc mọi lúc mọi nơi và bất cứ khi nào mình thấy thích. Thông thường, sau khi mua 4-5 quyển sách mang về, mình sẽ chọn ra 1 quyển thích nhất và đọc liền ngay trong đêm đó. Không những đọc liền mà còn phải đọc một mạch hết nguyên quyển sách dày mấy trăm trang trong vòng 2 tiếng, đến khi nhìn lại đã hơn 12g đêm. Vì đối với mình đọc sách đôi khi nó cũng cần cảm xúc và nhập tâm ( theo kiểu như mình phải là nhân vật chính trong câu chuyện mình đang đọc nên nếu gấp sách lại để ngày mai đọc tiếp thì…mất hứng và không biết bắt đầu từ đâu). Đó là lý do mà chiếc kính cận cứ thế mà tăng độ dầy. Haizzz!

Đọc sách nên đọc từ đâu? Tùy bạn àh. Mình sẽ nói cách đọc sách của mình. Thông thường sẽ bắt đầu bằng thông tin tác giả, mục lục và cuối cùng chọn phần mình muốn đọc. Đôi khi sẽ bắt đầu từ vài trang cuối trước sau đó bắt đầu từ trang đầu. Hoặc đôi khi bắt đầu 3 trang đầu- 3 trang cuối và rồi đọc lại từ đầu. Cũng hơi kỳ quái một chút nhưng chẳng tìm được lý do sao mình lại có kiểu đọc sách kì lạ vậy.

Đọc một quyển sách trong bao lâu? Theo mình thì không nên giới hạn là phải đọc trong bao lâu mà là ‘đọc nhanh hiểu sâu”. Có những quyển sách chỉ đọc trong vài giờ đồng hồ nhưng có những quyển sách phải đọc vài tháng và cũng có những quyển sách đọc cả đời vẫn chưa tìm ra hết ý nghĩa và bài học trong đó. Cho nên người ta hay nói mấy quyển sách “gối đầu giường” hoặc là ” kim chỉ nam” gì đấy. Có khi mình đọc vài trang sách mà phải đọc đi đọc lại cả chục lần, tua qua tua lại như nghe băng nhạc cassette ngày xưa í. Có quyển sách mình đọc xong tháng trước, tháng sau lại mở ra đọc lại nên đọc sách là không có giới hạn thời gian, nó phụ thuộc vào khả năng, độ cảm nhận và điều mà bạn muốn học hỏi qua những trang sách….

Đọc sách gì? Bạn quan tâm lĩnh vực nào thì bạn tìm mua những quyển sách thuộc lĩnh vực đó: du lịch, âm nhạc, kinh doanh, triết lý sống, tiểu thuyết, đời sống… Sách nào cũng được, mỗi một quyển sách có một giá trị và chứa đựng kho kiến thức vô giá hoặc ít ra nó được viết ra dựa trên những trải nghiệm, kinh nghiệm, kiến thức, tâm tư tình cảm…và sự tân tâm của tác giả. Trân trọng một quyển sách là bạn dành sự trân quý cho tác giả với đứa con tinh thần của họ. Mặc dù có nhiều ebook trên mạng nhưng mình thích đọc sách thật hơn, lật từng trang sách nghe mùi thơm mới tinh của giấy và quan trọng là giữ lại trên kệ sách như một tài sản quý giá và cần thiết.

” The world belongs to Readers” – Câu này mình xem được từ bức hình trong một triễn lãm về sách của UNICEF tại Hàn Quốc và nhiều năm rồi vẫn nhớ mãi đến bây giờ. Cuộc đời như một quyển sách hay quyển sách như một cuộc đời- cách ví von nào cũng hay cả. Cứ lật từng trang từng trang và mỗi trang sách chứa bao điều kì diệu của cuộc sống mà hình như không có trang nào nội dung giống nhau cả., có thể bạn đọc trang đầu và chán nản bỏ giữa chừng nhưng biết đâu những trang tiếp theo mới là những điều kì diệu… Và khi bạn chưa đọc hết trang cuối thì bạn sẽ không thể biết được là ” happy ending” ở đâu nha. Thế nên: đọc sách, đọc sách và đọc sách!

*** Những quyển sách vừa mới đọc xong gần đây:

  1. Bước qua thành phố lạ ( Nguyễn Huy Tâm)
  2. Yêu một cô gái Việt ( Traveling Kat)
  3. Đời ngắn đừng ngủ dài ( Robin Sharma)
  4. Five years from now ( Ha Woo Seok)

*** Những quyển sách đang đọc:

  1. Bí quyết trình bày từ các chuyên gia ( Quách Tuấn Khanh)
  2. Dấn thân- Lean In ( Sheryl Sandberg)
  3. The sky does not have to be blue ( Li Qui Trung)
  4. Bất hạnh là một tài sản -Xuyên Mỹ ( Phan Việt)

*** Những quyển sách vừa mới mua hôm nay:

  1. Trên đường băng ( Tony Buổi Sáng)
  2. Tư Duy và chia sẽ ( Tôn Nữ Thị Ninh)
  3. Ta ba lô trên đất Á ( Rosie Nguyen)

BHUTAN (PART 8)- ALONE IN BHUTAN (ON NEWSPAPER)

FullSizeRender

Niềm vui nho nhỏ sau mỗi chuyến trở về là viết linh tinh. Thật ra nếu không viết liền thì cảm xúc sẽ trôi tuột đi mất và sau đó chẳng viết được gì cả. Mà không hiểu sao, chưa thấy đất nước nào mà để lại nhiều ấn tượng và cảm xúc thế này. Cứ lâu lâu mà có ai đó nhắc đến hai chữ “Bhutan” là nhớ à. Kỳ lạ!!! Nỗi nhớ này không thể gọi bằng tên hay diễn tả hết được bằng ngôn từ, và nó cũng không thể thể hiện được hết qua vài ngàn chữ trên 1 trang báo hay vài bài note trên trang blog.

Hóa ra viết cũng có nhiều cái hay, lưu giữ được một phần ký ức trước khi con người kịp quên đi nhiều năm sau đó. Trí nhớ mình không thể chứa hết những tháng năm dài rộng trong cuộc đời, cũng không thể chứa hết những buồn vui trong cuộc sống, cho nên viết lại cũng là để nhắc nhớ ‘mình- của -những- ngày -tháng- đã- qua”…

FullSizeRender(2)

“””””””””””””””””””””””””””””””””””””””

MỘT MÌNH Ở BHUTAN

Tôi ôm ủ giấc mơ về đất nước nhỏ bé , bình yên và xinh xắn nằm biệt lập trong thung lũng bên dãy Himalaya cao vút được gọi tên Bhutan đã hơn bảy năm trôi qua. Và cũng không mấy ai biết nhiều về Bhutan- đất nước nhỏ bé này vẫn là một cái tên xa lạ với nhiều người và đôi khi không hiện lên trên bản đồ thế giới. Giấc mơ về một vùng đất xa xôi, thần bí và kỳ diệu cứ bị cuốn trôi theo cuộc sống với nhiều lo toan, tất bật cho đến khi nhìn lại: giấc mơ vẫn còn nằm trên trang giấy. Một ngày tôi quyết định vội vàng: đi thôi dù không tìm được bạn đồng hành.

Và bạn biết đấy, tôi đã đi tìm giấc mơ của chính mình và bắt đầu trãi qua những ngày tháng bình yên, tươi đẹp nhất nơi người ta vẫn xem là “ đất nước hạnh phúc nhất thế giới” bằng chuyến độc hành nhưng chưa bao giờ buồn tẻ.

Tôi tin rằng để đên được đất nước nhỏ bé, dễ thương này mọi người ai cũng đều phải có cái “duyên” bời vì việc đến được đây là điều không dễ dàng.Nhưng tin tôi đi, bởi vì không dễ dàng gì nên hành trình để đến được với mục đích cuối cùng là cả một niềm hạnh phúc vỡ òa và nhiều cảm xúc mà bạn không thể nào trải nghiệm nếu vẫn ngồi ở nhà và mơ ước.

PARO- BÌNH YÊN NHỮNG NGÀY NẮNG ĐẸP

Tôi không biết nên gọi Paro là gì nhưng tôi biết thành phố nhỏ bé này nằm trong thung lũng nơi có độ cao hơn 2. 000m so với mực nước biển- nơi có sân bay quốc tế duy nhất ở Bhutan và được xem là sân bay nguy hiểm nhât thế giới với đường băng rất ngắn và máy bay chỉ có thể đáp được vào những ngày trời trong, ít gió và nắng . Chỉ có một số ít phi công được đào tạo để có thể lái máy bay hạ cánh và cất cánh ở Bhutan, cho nên việc bạn có đến được Bhutan hay không phụ thuộc rất nhiều vào “tính tình đỏng đảnh” của thời tiết.

Paro đón tôi vào một ngày nắng đẹp, trời trong, gió nhẹ sau khi tôi dừng chân ở Kolkata (Ấn Độ) trên chuyến bay từ Bangkok đến Paro ( Bhutan). Ngay khi máy bay chao hẫng vài nhịp lướt qua đỉnh Everest hùng vĩ ở xa xa, trắng xóa tôi mới biết mình sắp hạ cánh xuống Paro. Ngoài kia, qua cửa sổ máy bay là cả một cảnh tượng hùng vĩ, ngoạn mục mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy trong cuộc đời. Mây núi bồng bền trắng xóa, nhà cửa cứ thoát ẩn thoát hiện, lướt vun vút qua mắt tầm mắt mà tôi chỉ kịp lia máy chụp hình để kịp ghi lại những cảnh tượng đẹp ngỡ ngàng. Thế nên, khi mọi ngưởi hỏi tôi rằng: có cảm giác sợ và chao đảo khi máy bay nghiêng chuẩn bị hạ cánh không thì tôi đáp một cách rất thản nhiên rằng “ em có thấy và cảm giác gì đâu “ vì mọi tập trung đều dành cho khung cảnh bên ngoài cửa sổ với những màu xanh trùng trùng điệp điệp và núi non ngút ngàn…..

BHUTAN ( PART 7) : NEED “PRAYER WHEELS”

DSCF7114

( Chiều trong Punakha Dzong)

Những lúc như thế này…Thật sự là những lúc như thế này…không muốn làm gì cả và chỉ muốn xách ba lô lên đi thôi. Cho đến bao giờ mình mới có thể quyết định một điều gì đó mà không phải băn khoăn hay suy nghĩ đắn đo gì hết, đại loại kiểu như là ngay thời khắc này vào website và mua ngay một cái vé máy bay rồi xách đồ ra sân bay luôn. Mình vốn không tin rằng một chuyến đi có thể cứu rỗi cuộc đời một ai đó, như mình chẳng hạn- mình cũng “loay hoay” rất nhiều sau mỗi lần trở về nhưng mình nhận ra rằng mình “được” nhiều thứ, nhưng những thứ “phức tạp, hỗn độn” khi ra đi thì khi trở về mọi thứ chẳng khắm khá gì hơn. Có chăng là mình có thời gian để suy nghĩ mọi vấn đề thấu đáo hơn một chút và cuối cùng vẫn phải tự mình giải quyết. Trải nghiệm là món quà quý giá nhất mình có được dù đi ngắn hay đi dài, dù đi bất cứ đâu.

DSCF7276

Cuộc sống giống như một ly cà phê không đường,( Mình vốn không uống được cà phê), lúc đầu uống rất đắng,đắng nhưng mình vẫn cố uống dù là từng chút một. Minh luôn nghĩ rằng , khi uống gần hết ly cà phê, thì kiểu gì cũng sẽ cảm nhận vị ngọt nơi đâu lưỡi, thậm chí là cuối ly cà phê sẽ có rất nhiều đường. Nhưng mình vẫn thích cuộc sống phải được ví như “ly trà sữa thơm lừng mùi Bhutan”- đó là mùi của ngọt ngào, của nhẹ nhàng thanh thoát, của vị đắng trà đã bị mùi sữa che lấp, của vị chan chát còn sót lại sau những ngọt ngào… Đó là mùi vị mà mình thấy rất hay, không tìm ở đâu ra được.

DSCF7077

Những lúc như thế này…Thật sự là những lúc như thế này, mình chỉ ao ước rằng đang ở Bhutan. Có ai đó ném mình đến Punakha hay Wangdee Valley vào một buổi chiều muộn. Mình sẽ đang ở trên con đường đèo hun hút, bạt ngàn thông theo và ngồi trên đỉnh đèo lộng gió, ngắm bóng chiều chạng vạng khuất bên kia đồi. Mình sẽ ngồi hàng giờ chỉ để xem các em nhỏ nô đùa, chơi nhảy dây. Có ai đó chỉ cho mình rằng phải đi theo bao nhiêu cái vòng xoay nguyện ước Prayer Wheels thì những thiết tha níu kéo trong lòng thả bay theo lên thiên đàng không? Có ai đó ném mình vào cái Lhakhang hay Choten nào cũng được, chỉ để nghe kinh rỉ rả ngày đêm và tìm những bình yên nội tại- thứ mà cả cuộc đời đến bây giờ vẫn đang tìm kiếm.

DSCF6865

( Dochula pass- trên đường đi Punakha)

DSCF7238

(Trẻ con chơi nhảy dây-thị trấn Punakha)

DSCF7355

Những lúc như thế này…Thật sự những lúc như thế này, chỉ muốn một chiều bình yên trên phố Paro. Mình sẽ đang ngồi bên bờ sông ngập sỏi với ” một ít” Lager và Druk, đón gió lộng từ Paro Dzong và khóc…Không gì cả vì khóc chỉ là một cảm xúc bình thường, không cần phải che đậy. Và bà của Baesan vẫn đang đợi mình với ly trà sữa nóng hổi cùng cái ôm ấm áp, thật chặt ở Thimphu.

DSCF7007

Những lúc thế này…chỉ biết là mình có chiếc giường ấm áp trong căn nhà nhỏ xinh trên đồi với mấy con gâu gâu. Mỗi sáng thức dậy, kéo rèm cửa sổ ngồi nghe nhạc, viết nhật ký và đón tia nắng ban mai ngoài hè, rung rinh mấy bông hoa hồng trong sắc nắng. Những ngày dậy muộn, bưng cốc trà sữa được Chị pha sẵn, men ra trước hiên nhà ngắm vườn táo..rồi không làm gì cả để mặc ngày bình yên cứ thế trôi qua…và cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy… ( nhà của người ta nhưng nhớ thế thôi à)…

DSCF7562

Những lúc như thế này…không ai chỉ im lặng để ngồi kế bên mà không nói gì nên thôi: tay trái cứ tiếp tục nắm lấy tay phải mà mơ tiếp, hoặc đứng dậy và đi.

Có ai đó tát cho mình mấy cái để mình biết đã tỉnh giấc hay chưa nhe?

Cuộc sống nhờ có kỉ niệm và những kí ức đẹp nên vì thế mới kéo dài mãi mãi … Cuộc sống nhờ kỷ niệm mà vực dậy những lúc ủ rủ đi qua “ngày giông bão”…

INSPIRATIONAL and MOTIVATIONAL QUOTES for work

DSCF4848Cuộc sống là nhất thời, công việc cũng chỉ là tạm thời. Một ngày nào đó bạn nhận ra thành công hôm nay là do tất cả nỗ lực bạn đã làm trong quá khứ. Vì thế, dù cho bạn là ai, ở vị trí nào, thực tập sinh, sinh viên, nhân viên văn phòng, trưởng nhóm… sẽ luôn luôn có người sẵn sàng nỗ lực và làm việc chăm chỉ hơn bạn, vì vậy hãy luôn phấn đấu hết mình trong mọi việc mình làm. Điều này sẽ giúp bạn phát triển và thành công hơn.

1) “Công thức của thành công rất đơn giản, dẹp hết các vấn đề của bạn và làm gì đi. Nhiều người có ý tưởng, nhưng rất ít người bắt tay vào thực hiện chúng. Đừng chờ đến ngày mai hay chờ đến tuần sau mới làm, hãy làm ngay hôm nay. Người thành công đích thực là người hay làm, chứ không phải là người hay mơ.” ( Nolan Bushnell, nhà sáng lập Atari, Inc. và Chuck E. Cheese. Nolan Bushnell đã làm tại hơn 20 công ty. Hiện ông là tổng giám đốc và là nhà sáng lập của Brainrush.)

2) “Tôi không đạt được những thành tựu này chỉ bằng cách mơ hay nghĩ về nó. Tôi đạt được vì tôi đã bắt tay vào thực hiện nó.” (Estee Lauder, nhà đồng sáng lập công ty Estee Lauder. Bà đã bắt đầu làm việc với những sản phẩm làm đẹp từ khi còn là một cô gái tuổi teen và đã cho ra mắt nước hoa đầu tiên của mình, Youth Dew, vào năm 1953. Lauder mất vào năm 2004 sau 51 năm sự nghiệp, bao gồm cả giải thưởng Presidential Medal of Freedom, giải thưởng danh giá của tổng thống Mỹ dành cho các công dân xuất sắc.)

3)Nếu bạn làm việc với sự yêu thích và đam mê, bạn sẽ không cần đến một kế hoạch tổng thể xem mọi thứ diễn ra như thế nào.” (Mark Zuckerberg là nhà sáng lập Facebook, và cũng là nhà khởi động dự án Internet.org với mục tiêu giúp 5 triệu người trên thế giới kết nối với nhau.)

4) “Bạn có thể nói bất kỳ điều gì với bất kỳ ai, nhưng cách bạn nói sẽ quyết định cách người ta phản hồi lại bạn.” (John Rampton, nhà sáng lập Blogging.org, PPC.org, Due.org và Pixloo. Ông là một doanh nhân, nhà đầu tư và là phóng viên của The Huffington Post, Entrepreneur và Forbes. Due.com là trang web cung cấp các công cụ đơn giản cho việc theo dõi thời gian và hóa đơn. Trang web cũng đưa ra các lời khuyên kinh doanh cho các doanh nhân.)

5) “Mạo hiểm hơn cả những gì người khác nghĩ là an toàn. Mơ mộng nhiều hơn cả những gì người ta nghĩ là thực tiễn”. ( Howard Schultz, CEO của Starbucks. Howard không chỉ mang đến cho chúng ta những tách café thơm ngon và nổi tiếng trên thế giới, ông còn là một thành viên trong ban điều hành của Square, Inc. và là ông chủ của Seattle SuperSonics từ năm 2002 – 2006.)

6) “Luôn nghĩ rằng mình sắp chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn nhất cuộc đời mình. Tất cả mong đợi, hãnh diện, sợ hãi, bối rối và thất bại sẽ biến mất trước mặt cái chết, chỉ còn những điều thật sự quan trọng mới tồn tại. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất để tránh suy nghĩ rằng bạn sẽ thất bại, do đó hãy luôn nghe theo lời mách bảo của trái tim mình.” ( Steve Jobs, nhà đồng sáng lập và cựu CEO của Apple. Steve Jobs được xem là nhà tiên phong của cuộc cách mạng máy tính tại Mỹ và là cha đẻ của Pixar. Ông đã qua đời vào năm 2011 sau khi để lại những thành tựu công nghệ tuyệt vời cho nhân loại.)

7) “Hãy làm việc như thể có ai đó sẵn sàng làm việc 24 giờ mỗi ngày để cướp lấy tất cả công việc từ bạn.” ( Mark Cuban, ông chủ của Dallas Mavericks và Landmark Theaters. Ông là một doanh nhân và là tác giả của cuốn sách Làm sao để chiến thắng trong cuộc chiến kinh doanh (How to Win at the Sport of Business). Ông đã xây dựng một sự nghiệp kinh doanh đa dạng và thành công, giúp ông tích luỹ tài sản ròng ước tính khoảng 3 tỷ USD. Thành tựu của Cuban bao gồm đồng sở hữu công ty 2929 Entertainment, Landmark Theaters và Dallas Mavericks, và là nhà đầu tư của Shark Tank – chuỗi chương trình thực tế tại Mỹ.)

Theo Vietnamworks

CHỈ LÀ…SAIGON CŨNG CÓ MÙA THU

photo 1

Chỉ là… đã lâu rồi mới thấy ánh hoàng hôn. Chỉ là…đã lâu rồi mới thấy buổi chiều Saigon đẹp. Chỉ là…đã lâu rồi mới cho phép mình rời khỏi công ty thật sớm và chính vì lẽ đó khi chui ra khỏi tòa nhà cao tầng ngạt thở, thấy phía trước là con đường lá vàng vương khắp nơi và những cơn gió heo mây dường như cũng đã về… Thế là vào thu!

Tháng 8 trời vào thu. Không cần phải ra tận Hà Nội mới cảm nhận gió heo may thơm lừng mùi hoa sữa , không cần phải lang thang các con phố dài Quang Trung, Nguyễn Chí Thanh đếm lá vàng nghe nồng nàn hoa sữa, chỉ cần bước chậm rãi trên đoạn đường Nguyễn Đình Chiểu-Trần Quốc Thảo hay Tôn Đức Thắng hay ngồi bệt dưới góc nhà thờ Đức Bà trong một buổi chiều muộn…nhẹ nhàng thôi sẽ thấy thu khe khẽ về giăng kín lòng mình…

Thu Sài Gòn…êm như nhịp thở, nhẹ như cơn gió thoảng qua và để lại cơn mưa chiều lãng đãng ray rứt, bâng khuâng.

” Em nhớ lần đầu hẹn hò, mùa thu em mang trên tóc mùi hoa sữa đêm.
Từ ngày ấy đến giờ,cũng đã bao lần mùa thu qua…

Nhưng cơn gió mùa, lành lạnh hoa sữa thơm, em còn nghe mùi hương đây đó..
Mà có lẽ nào anh đã quên em thật sao.”  ( hoa sữa mùa thu- Đinh Mạnh Ninh)

photo 2

GILI ISLANDS- BEAUTIFUL DAYS

gili

( Hình từ google)

Tự nhiên có ai đó nhắc nhớ về Lombok và thế là những ngày tươi đẹp ở Gili Islands lại ùa về đế nỗi phải bật dậy và viết. Nhiều khi cảm xúc nó chỉ đến vậy thôi và ngủ một đêm tới sáng thì chẳng còn gì để viết. Cho nên nếu không phải bây giờ thì chẳng biết bao giờ…

IMG_5178

Gili là cụm 3 hòn đảo nhỏ nằm ngoài khơi phía tây bắc đảo Lombok- Indonesia bao gồm Gili Air, Gili Meno và Gili Trawangan.Trong một lần tình cờ đọc một bài viết ” những nơi bạn phải đến một lần trong đời” và thế là đi. Cũng đã nhiều năm mà chưa quay lại Gili- lỗi hẹn nhiều lần. Để đến được Gili quả là một hành trình dài, qua nhiều chặng bay, xe, tàu nhưng thật đáng để đến được nơi đó.

IMG_5082

Gili bây giờ chắc hẳn đã khác xa nhiều so với vài năm về trước và chắc hẳn rằng con đường trên đảo Gili Trawangan cũng đã làm xong, trường học cũng xậy xong và thêm một số resort mới. Ngày đó đi Gili thật gian nan vì chẳng có thông tin gì hết mà cũng không có lấy một bài viết tiếng Việt về Gili, đọc ít nhất cũng 20 trang google search để có được thông tin cần thiết mà khổ nỗi tiếng Anh cũng không giỏi đến độ có thể hiểu hết. Giờ search lại google thì cũng đã thấy có vài người Việt đi Gili.

IMG_5105

Nhớ Gili là nhớ lúc mon men theo con đường mòn trên đảo, tung tăng quấn cái khăn giữa trưa nắng chói chang, rất hí hửng đạp bon bon và rồi…thôi chết, chả hiểu thế nào mà cái khăn đang tung bay trên đầu có thể quấn được vào sợi dây xích chiếc xe đạp bên dưới. Đứng loay hoay mãi nhưng chẳng có cách nào trong khi bạn đồng hành thì đã chạy trước từ rất lâu. Đó là những giây phút xấu hổ một chút, lo lắng một chút và…muốn khóc. May là có một nhóm thanh niên đang ngồi chơi ở một chòi phía biển gần đó đã đến giúp, nếu không thì khóc thấy ông mặt trời luôn rồi… Tháng 10 mà, nắng gì như đổ lửa!

IMG_5112

Nhớ Gili là lúc đem quả đầu tóc ngắn vào ngồi tết tóc… nhưng cuối cùng nhìn chẳng giống ai hết. Nhưng hóa ra đó cũng là trải nghiệm, kiểu ” thử cho biết” là cái chi nhưng cũng thú vị thiệt. Tốn một ít ngân lượng và ngồi đồng mấy tiếng đồng hồ nhưng cuối cùng lại không ưng ý.

IMG_5140

Nhớ Gili là lúc ngồi ở bãi biển, nghe ” nhạc theo yêu cầu” và nhâm nhi hải sản với tôm hùm để tự thưởng cho mình một bữa tối ” sang chảnh”. Nói là ” sang chảnh” vậy thôi chứ giá rẻ hơn Sài Gòn nhiều và nhìn biển đêm lâng lâng một màu sóng sánh bạc.

IMG_5157

NHớ Gili là nhớ hoàng hôn và ngồi xem múa lửa, rồi đi ngang cái resort 5 sao sang trọng nhất hòn đảo – villa Ombak và chặt lưỡi ước ao mình có một đêm nơi đó… Mơ vậy mà, cũng bình thường thôi nhưng mà cứ mơ đi đã.

IMG_4830

Nhớ Gili là nhớ món banana pan cake và ice tea. Sáng trưa chiều tối cứ bãi biển- banana pan cake và ice tea là thấy hạnh phúc cho những ngày lang thang.

IMG_5164

Tiếc nuối duy nhất những ngày ở Gili là đã không chịu thử snorkeling. Nếu quay lại đây lần nữa, nhất định phải làm điều này trong đời dù chài ơi… em rất sợ!!!

IMG_4958

Tháng 10 sắp đến rồi mà mùa mưa bão cũng sắp về…

SWEET HOME’s GARDEN ( P.1)

DSCF7761

Sinh ra ở Sài Gòn, nói giọng như miền Tây, sống ở Hà Nội rồi về Sài Gòn… mặc nhiên mọi người chưa bao giờ nghĩ mình là người Sài Gòn… Mà cũng không biết người Sài Gòn có ” đặc điểm nhận dạng” khác biệt gì chăng? Mười ba năm rồi không sống cùng gia đình nhưng mình hiểu rằng: chốn quê nhà vẫn là nơi đi đâu rồi cũng muốn quay về. Trước khi vẽ lại ký ức tuổi thơ bằng một bài viết khác, mình phải gom hết những hình ảnh yêu thương, bình dị có được sau mỗi chuyến về nhà: đó đơn giản là đàn gà con ríu rít, một trái bí xanh lơ lửng trên giàn, một buồng dừa sai trĩu quả, một con bướm vờn quanh hoa bưởi…

DSCF7758

Con bướm này nè: đuổi bắt mãi cả buổi trưa phía sau hè. Mùa này là mùa bươm bướm bay nên có rất là nhiều con bướm đa màu sắc, cứ vờn hết chỗ này chỗ kia.Phải nín thở, đi rón rén, bước nhẹ thật nhẹ mới chụp được cô nàng, chứ nàng cứ bay miết à làm mình đuổi theo mắc mệt luôn.

DSCF7734

Trồng nguyên giàn bí, ra mỗi trái bị này. Cái gì ở quê trồng mà không ngon nhỉ?

DSCF7743

Nhà có 3 cây nhãn, một cây hình như “giống đực” trồng mãi qua bao mùa mà không thấy trái. Một cây thì có được vài mùa và một cây thì trái thưa thớt thế này, nhưng được một cái là ngọt lịm…chỉ cần cắn một miếng là vị ngọt tan ngay đầu lưỡi, nước nhãn bắn tung tóe…Thế là ngon!

DSCF7727

Giàn hoa tigon trước cổng nhà không có trồng nhưng không biết đâu cơ man nào là hoa, mỗi mùa hèhoa cứ nở rộ làm ong bướm bay khắp nơi. Thường cứ nhìn giàn hoa là nhớ ” Hai sắc hoa tigon” của T.T.K.H

DSCF7729

Cây dừa này thật sai quả.

DSCF7748

DSCF7742

Nhà nằm ngay đường bay nên chiều chiều buồn quá hay ra ngồi sau hè đếm máy bay. Đôi khi rảnh rỗi quá sinh ra nông nổi, có lúc ngồi một tiếng mà mấy chục chiếc máy bay qua lại.. Hồi bé… lúc đếm xong rồi mơ mộng một ngày mình cũng ngồi trên đó: chiếc Eva Air to thật to hay Quatar Airlines nữa..( đợi khi nào đi Mỹ vậy). Co lúc nghĩ là nhà nên có cái sân thượng không mái che chỉ để chiều chiều leo lên,bắt cái ghế…ngồi đếm máy bay ( vậy thôi à). Mà nếu có buồn quá thì: đọc sách, nghe nhạc, ngửa mặt lên trời ngắm sao, ngắm trăng ( không có trăng thì ngắm bóng đêm). Ở Sài Gòn đất chật người đông, tìm đâu ra cái nhà trọ nào có sân thượng ngắm sao, ngắm trăng bây giờ?? Buồn ơi là sầu!

( To be continued…)

KEP- LẠC BƯỚC TÌNH CỜ

( Tặng những ngày tháng phiêu bồng của tôi)kep4

( Rabbit Island- Kep-Cambodia)

Tôi nên bắt đầu như thế nào nhỉ? Lần đầu tiên tôi thực hiện một chuyến hành trình mà mọi thứ hoàn toàn khác so với lịch trình tôi đã vạch sẵn. Điểm đến không nằm trong hành trình đã vô tình đưa tôi lạc bước vào một vùng biển đẹp, hoang sơ, đầy nắng gió và những trải nghiệm thú vị khó quên. Thậm chí, ngay cả cái tên tôi còn chưa bao giờ nghe đến và hoàn toàn không có một khái niệm hay bất cứ thông tin hoặc đọc được bất cứ bài báo nào về nó trước đây. Thế mà tôi đã đến Kep- thành phố biển Kep thuộc vương quốc láng giềng Campuchia.

DSCF1952
Gật gù gật gù trên chuyến xe đêm đường dài từ Sài Gòn xuống Rạch Giá, đón xe buýt rồi lại đón xe tốc hành xuống Hà Tiên, mắt nhắm mắt mở bắt xe ôm xuôi về cửa khẩu Xà Xía để qua biên giới Campuchia; hành trang mang theo, lịch trình, thông tin cần thiết và mọi thứ đều là Sihanouk Ville. Ngay cả khi đã đứng ở cửa khẩu Prek Chak chờ đóng dấu nhập cảnh tôi vẫn đinh ninh mình sẽ đi Sihanouk Ville- một thành phố cảng với nhiều bãi biển đẹp và nổi tiếng ở miền Nam Campuchia. Hơn nữa ý niệm trong đầu tôi đi biển ở Cam chỉ có đi Sihanouk.
Kep xuất hiện thoáng qua trong tôi vì chú xe ôm cứ thao thao bất tuyệt về Kep trên suốt đoạn đường đến cửa khẩu. Chú tự hỏi rằng tôi đi qua Campuchia thì đi đâu và tự mặc định rằng tôi đi Kep khi tôi chưa kịp trả lời…Kep đến với tôi trong hành trình tự nhiên như vậy đó.Thế là tôi đi Kep!
Kep ( hay còn gọi là Keb) là một tỉnh của vương quốc Campuchia. Kep theo nghĩa tiếng Pháp là ‘ mũi đất nhô ra biển” có hai quận là Damnak Chang Eur va Kep. Người ta nói rằng thành phố này được xây dựng từ thời pháp thuộc nên có nhiều ngôi nhà và biệt thự kiểu pháp còn sót lại trên những con đường men ra biển. Kep từng được xem là thành phố biển đẹp nhất Campuchia nhưng từ khi Kep bị phá hủy trong chiến tranh và sự xuất hiện của Sihanouk Ville sau này làm người ta dần lãng quên Kep như quên một điều xưa cũ từng là dấu ấn cho một thời vàng son với những lâu đài, biệt thự kiểu pháp nguy nga tráng lệ…Trên con đường từ cửa khẩu Xà Xía ( Hà Tiên- Kiên Giang), tôi theo đường quốc lộ đi về Kép. Hai bên đường “ đồng không mông quạnh”, nhà cửa lưa thưa với những đồng lúa và ruộng muối bạt ngàn; thỉnh thoảng tôi bắt gặp một vài ngôi nhà hoang tàn và những đứa trẻ đem nhẻm đang nô đùa bên con mương đầy nước. Những hình ảnh tuổi thơ trong trẻo, hồn nhiên, rất đỗi bình dị, thân quen và nó yên bình đến mức tôi không nghĩ rằng mình đang ở vương quốc Campuchia.
Khách sạn tôi ở- mà không, chổ tôi ở là một dạng “ Eco guest house” ( nhà nghỉ sinh thái) giá cực rẻ nhưng giống như một resort thu nhỏ có hồ bơi thiên nhiên nằm không xa biên giới thuộc quận Damnak Chang Eur. Khu nhà nghỉ lọt thỏm giữa một khu vườn có nhiều hoa, cỏ dại và những vườn tiêu bạt ngàn, và đương nhiên tôi cũng không tìm thấy được bất cứ nhà dân nào xung quanh. Con đường đất đỏ mịt mù dẫn vào khu nhà sâu hun hút, không ánh đèn đường ban đêm, không xe cộ qua lại, chỉ có bóng tối và ánh đèn hắt ra từ chiếc xe máy của tôi. Trên lối về ngỡ là quen thuộc ấy, tôi nghe rõ cả mùi của bóng đêm, mùi của sương đêm, mùi cỏ ướt và tiếng côn trùng ríu rít hát bài đồng ca đêm tĩnh mịch. Tôi nghêu ngao, ngồi xe máy hát ca bềnh bồng, bật giác thấy cuộc đời nhẹ tênh và thoáng chốc không rõ mình đang ở nơi nào…

DSCF1965
Vì chổ tôi ở là quận Damnak Chang Eur, cho nên muốn đi vào thành phố biển Kep tôi phải đi một đoạn đường dài hơn 45 phút bằng xe máy. Kep có một đoạn đường ven biển dài chỉ khoản 5-6 cây số với một bên là núi, một bên là biển nhưng nó có thể được xem như là một trong những con đường ven biển đẹp, nên thơ nhất Campuchia. Trên con đường hướng ra biển, tôi nhìn thấy bức tượng nàng Srey Sor được người dân tôn thờ như một người phụ nữ thủy chung, chờ chồng và chết trong đợi chờ. Bạn cũng sẽ dễ dàng nhìn thấy tượng con ghẹ khổng lồ được đặt giữa biển với lời chào “ welcome to Kep”. Đường xá được làm lại rất đẹp, dọc bên đường có rất nhiều quán xá, nhà hàng, khu nghĩ dưỡng, khu cắm trại sầm uất lều võng nhộn nhịp và cả những khu resort hướng ra biển với nhiều quán bar, cà phê san sát nhau. Món ăn ở đây rất ngon, đặc biệt là hải sản.Tất nhiên, nổi tiếng và ngon nhất vẫn là ghẹ và nó được xem là linh vật của vùng này. Ghẹ được đánh bắt dưới biển và chế biến theo nhiều khẩu vị khác nhau: từ ghẹ hấp, salad ghẹ, súp thịt ghẹ, ghẹ sốt gia vị, ghẹ sốt tương ớt…Có hẵn một khu chợ mang tên “ crab market” ( chợ cua- thật ra là chợ ghẹ thì đúng hơn) và bạn có thể tìm thấy đủ loại hải sản, trái cây…Các nhà hàng quán ăn ngon đều tập trung ở gần khu này.

kep7

(Bức tượng nàng Srey Sor đợi chờ chồng)
Biển ở Kep không có cát trắng mịn như những chổ khác nhưng nước thì cực kỳ trong xanh, có nhiều sỏi và sóng rất êm. Có rất nhiều dịch vụ trên biển như đi thuyền Kayak, lặn biển hoặc thuê tàu đi khám phá những hòn đảo nhỏ xung quanh Kép. Nổi tiếng trong số những đảo đẹp như thiên đường và được nhiều người biết đến là đảo Rabbit Island ( đảo con Thỏ). Cách bến tàu chừng 20 phút bạn sẽ đến với thiên đường biển xanh hoang sơ đầy nắng gió. Nơi đây chưa có sự can thiệp của bàn tay con người nhiều nên mọi thứ vẫn còn lưu giữ được nét tự nhiên vốn có. Có một vài resort be bé và những dịch vụ massage đi kèm với giá cực kỳ rẻ sẽ làm hài lòng bất cứ du khách khó tính nào.Nằm trên một chiếc võng đu đưa, nghe gió biển rì rào bên tai và hàng dừa lao xao trong gió, bạn sẽ thấy cuộc sống trôi qua thật chậm thật chậm và bình yên.

kep9
Một trong những điều lãng mạn và tuyệt vời nhất khi ở Kep là được ngắm hoàng hôn trên biển. Tôi đã đi nhiều nơi, ngắm hoàng hôn trên nhiều bãi biển khác nhau nhưng có lẽ hoàng hôn nơi đây đẹp nhất.Một chiếc cầu dài hun hút bắt ra biển, bạn ngồi ở đó, nhăm nhi một ly cocktail và ngắm bóng chiều chầm chậm rớt từng áng vàng khuất ngoài xa tít cho đến tối mờ. Bạn có thể nằm ngửa nhìn lên trời giữa mênh mông sóng nước, hòa mình với gió biển và nghêu ngao hát hồn nhiên như trẻ thơ bởi khi đó bạn sẽ thấy mình thật nhỏ bé giữa khoảng trời rộng và xung quanh là đại dương. Vào những đêm trăng, bạn sẽ thấy trên trời lấp lánh ngàn vì sao và cứ mãi nằm ở đó, gữa biển khơi mênh mông cho đến khi gió biển về đêm thổi lạnh buốt vào mặt và rồi chợt rùng mình tỉnh giấc biết rằng đó không phải là giấc mơ giữa bộn bề cuộc sống thường nhật.

kep2

kep kep1
Hãy một lần đến Kep, bạn sẽ thốt lên rằng Campuchia cũng có những nơi đẹp thế này sao! Bạn tôi thì hỏi tôi sao nhiều người cũng đi Campuchia mà không biết những chỗ này, không chụp được những tấm hình cảnh đẹp ngỡ ngàng thế này! Vậy đó, tự dưng mà tôi biết Kep, tự nhiên mà tôi đến Kep và…tôi sẽ trở lại Kep vào một ngày cuối năm không xa. Đôi khi, ngã rẽ trong một chuyến hành trình không định trước sẽ đưa bạn đến với nhiều điều thú vị và bất ngờ. Cuộc sống vốn như thế mà!

kep3( Bungalow- Rabbit Island-Kep- Cambodia)

(kep5

( Rabbit Island- Kep-Cambodia)

• Muốn đến Kep có thể đi từ hướng cửa khẩu Mộc Bài ( Tây Ninh) qua Phnom Penh rồi đi xe buýt xuống Kep, hoặc có thể đi từ cửa khẩu quốc tế Xà Xía ( Hà Tiên- Kiêng Giang) rồi đi xe ôm, xe tút tút để đến Kep. Có rất nhiều hãng xe khai thác tuyến Saigòn- Hà Tiên như Kumho, Mai Linh hoặc Phương Trang. Nếu đi theo hướng Mộc Bài thì cũng có rất nhiều xe búyt đi thẳng qua Phnom Penh.
• Khách sạn, nhà nghỉ, resort rất nhiều ở Kep với giá cực kỳ rẻ từ 5USD-10 USD một đêm. Sang trọng hơn cũng có rất nhiều resort sát biển giá chỉ khoảng 50-60 USD/ đêm.
• Thức ăn ở đây rất ngon và rẻ, đặc biệt là hải sản. Món ăn địa phương cũng rất dễ ăn. Bạn có thể thử món cháo cá truyền thống Bor Bor hoặc là hủ tiếu Nam Vang.
• Tiền USD được sử dụng rộng rãi ở Campuchia và tiếng Anh cũng phổ biến nên sẽ không gặp bất cứ khó khăn trở ngại nào khi giao tiếp ở đây.
• Xe máy, xe tút tút cũng rất phổ biến, bạn dễ dàng thuê với giá phải chăng