Khám Phá Euljiro: Những Con Phố Đặc Biệt Ở Seoul

(Bài viết được đăng trên web của tạp chí Koreana tiếng Việt 7/2024)

https://www.koreana.or.kr/koreana/na/ntt/selectNttInfo.do?nttSn=124965&bbsId=1590

Những ngày cảm thấy mệt mỏi mà không biết tâm sự cùng ai, tôi thường sẽ đi chuyến tàu điện ngầm số 2 vòng quanh Seoul và bước xuống ở một ga nào đó không định trước. Cũng giống như nhân vật Baek Huyn-woo trong phim “Nữ hoàng nước mắt” (Queen of Tears), tôi cũng đi chuyến số 2 nhưng không phải để ngắm hoàng hôn đẹp nhất trên sông Hán mà là đếm thời gian trôi trong vô định, nhìn người qua kẻ lại vô thức mơ hồ và chông chênh rồi dừng lại ở một nơi xa lạ nào đó. Trong những lần quanh quẩn với nhiều nỗi buồn ấy, tôi đã vô số lần xuống tàu ở Euljiro.

Đối với người nước ngoài, Euljiro có thể là một cái tên xa lạ so với Insadong, Kuyeongju hay Panmunjeom (Bàn Môn Điếm)… nhưng đối với với người Seoul, Euljiro là nơi lưu giữ kí ức phủ bụi thời gian, là nơi chứa đựng cả không gian lịch sử và là nơi…chất chứa nhiều hoài niệm, luyến tiếc về thời xưa cũ và là nơi…lưu dấu những thăng trầm qua các giai đoạn phát triển của nền kinh tế Hàn Quốc.

Euljiro của quá khứ

Euljiro là con phố trải dài từ tòa thị chính Seoul đến công viên văn hóa lịch sử Dongdaemun. Nếu đi trên chuyến tàu điện ngầm của tuyến số 2 vòng quanh Seoul, bạn sẽ dừng ở ga Tòa thị chính, đến Euljiro 1-ga qua Euljiro 3-ga, Euljiro 4-ga và cuối cùng là Dongdaemun.

Euljiro từng là trung tâm hành chính của triều đại Joseon (1392-1910) – vương quốc cuối cùng của Hàn Quốc, và nổi tiếng với nhiều cửa hàng thuốc đông y, dược liệu thời đó. Cái tên Euljiro ra đời vào năm 1946, được đặt theo tên của vị tướng đã có công lớn trong việc đánh bại nhà Tùy (Trung Quốc) là Eulji Mundeok (Ất Chi Văn Đức) dưới thời Goguryeo.

Trải qua quá trình thăng trầm thịnh suy từ thời Joseon, đến thời kỳ Nhật đô hộ rồi chiến tranh Triều Tiên, dù bị tàn phá nặng nề nhưng bằng một cách thần kỳ, Euljiro đã vực dậy phát triển mạnh mẽ cùng với sự phát triển của thủ đô Seoul.

Euljiro và những con phố “đặc biệt”

Cũng giống như ở Việt Nam có những con phố làng nghề chuyên sản xuất, tập trung một mảng kinh doanh duy nhất thì ở Euljiro cũng vậy. Nếu Hà Nội có gần chục phố phường – nơi lưu giữ dấu xưa nghề cũ như Hàng Bạc, Hàng Hòm, Hàng Thiếc, Hàng Mã… hay muốn mua máy tính phải ra phố Lý Nam Đế, muốn mua hàng điện tử phải ghé Hai Bà Trưng… thì Euljiro có những con phố, đoạn đường chỉ vài trăm mét hoặc hơn một cây số tập trung các cửa hàng bán chuyên biệt một ngành hàng duy nhất.

Thật không khó để tìm thấy nguyên dọc một con phố ở gần ga Euljiro 3-ga chuyên bán các thiết bị chiếu sáng, đèn đa chủng loại mẫu mã và giá thành hợp lý. Chỉ một con phố chưa đầy 300m mà có hơn 100 cửa hàng. Theo như nhiều người kể lại, có những cửa hàng hơn 30 năm truyền từ đời này sang đời khác, và cũng có những cửa hàng mới mở sau này. Dường như ở Euljiro có tất cả những thứ bạn cần về thiết bị ánh sáng.

Ngoài ra, còn có một đoạn đường gần Euljiro 4-ga chuyên bán rất nhiều máy may, có những dòng máy đời cũ cho đến các loại máy may hiện đại, đa dạng về chủng loại. Nếu có dịp đến đây, bạn sẽ được nghe rất nhiều câu chuyện hay về quá khứ của ngành dệt may Hàn Quốc, về việc họ đã duy trì cửa hàng qua nhiều thế hệ, tiếp nối giữ gìn truyền thống của gia đình. Nơi đây từng được xem là nơi khởi nguồn của ngành dệt may Hàn Quốc.

Một con phố đặc biệt khác ở gần ga Euljiro 3-ga từ lối ra số 1, chuyên bán các sản phẩm về gốm sứ, ngói, gạch. Nếu những người giàu có thường tìm đến Gangnam hay Nohyun-dong để mua vật liệu thì Euljiro lại dành cho giới bình dân. Ở Euljiro, bạn sẽ tìm được những mẫu gạch ngói với chất liệu, hoa văn đặc biệt tinh xảo, lạ mắt hoặc những họa tiết cổ xưa ghi dấu ấn thời gian qua năm tháng. Có vài cửa hàng nhỏ nhỏ, nhìn đơn sơ, cũ kĩ và người bán thường là một ông chú lớn tuổi. Nếu là một hôm ít khách, bạn sẽ dễ dàng bắt chuyện với họ và nghe những câu chuyện về Seoul rất hay.

Sắt, kim loại, điêu khắc, dụng cụ, da giày cũng được bán rất nhiều ở đây… Chỉ là những con phố nhỏ nhỏ, dài 200-300m nhưng dễ dàng tìm thấy sự đồng nhất trong kinh doanh. Hầu như những ngành công nghiệp quan trọng đều bắt nguồn từ Euljiro. Nói như lời của một bác lớn tuổi mà tôi có dịp nghe trong những lần quẩn quanh Euljiro, lên xuống từ chuyến tàu tuyến số 2 thì Euljiro trong thời chiến tranh Triều Tiên là nơi sản xuất, hậu cần, phân phối và là nơi tập trung bán buôn, bán lẻ đa chủng loại các mặt hàng. Sẽ là không quá lắm khi nói Euljiro dành cho mọi lứa tuổi và dễ dàng tìm thấy bất cứ hàng hóa nào mà mình muốn.

Có thể ngày nay, theo dòng chảy của thời gian và sự thay đổi trong cách sống của nhiều thế hệ mà một số ngành nghề hoặc các cửa hàng buôn bán đã không còn như ngày xưa. Mặc dù vậy, Euljiro vẫn là nơi dễ dàng tìm và mua được một thứ gì đó dù lúc đầu bạn không biết mình sẽ mua gì.

Euljiro của ngày nay

Nếu có một lần đến Euljiro, bạn sẽ thấy bên kia con phố là các tòa nhà cao tầng, khách sạn, ngân hàng, cục thuế, các cơ quan hành chính nhìn hiện đại khang trang, các trung tâm thương mại mua sắm đông nghẹt khách thì ở bên đây, lẩn khuất trong những con phố nhỏ, hẻm nhỏ đan xen vào nhau như mắc xích là các ngôi nhà xưa cũ, vết tường loang chi chít sơn, các cửa hàng bán đồ xưa xưa, các nhà hàng, quán cafe nhỏ xinh mà bạn phải nhìn rất kỹ mới tìm ra bản hiệu và lối vào.

Euljiro vẫn là Euljiro nếu như không phải gần đây con người bắt đầu tìm về những thứ hoài cổ, hoài niệm về quá khứ, đi tìm những thứ thuộc về văn hóa xưa cũ khi phong trào retro (hoài cổ) trở thành xu hướng trong giới trẻ. Và từ đó Euljiro được nhiều người tìm đến tham quan mua sắm, chụp hình và bao gồm cả người nước ngoài.

Người ta tìm gì ở Euljiro?

Đó là những con phố nhỏ đan xen ngang dọc nhuốm bụi thời gian và chỉ cần giơ máy ảnh lên là sẽ có những bức hình “phong cách, cá tính, sành điệu” lẩn trong màu sắc rất “vintage” (cổ điển) dịu dàng, ngọt ngào của bối cảnh. Và mỗi góc phố đi qua, mỗi chiếc ghế cũ bên vệ đường, một mảng tường loang lổ, những con hẻm nhỏ gập ghềnh bước cao bước thấp, một chút mùi của gió của đất hất lên sau cơn mưa ngang qua có thể làm bẩn đôi giày của bạn hay một cửa hàng bán đồ cũ… tất cả đều là dấu vết của quá khứ, nơi thời gian dường như dừng lại ở khoảnh khắc này mãi mãi.

Đó là những nhà hàng, quán cà phê nhỏ xinh có tuổi đời gấp đôi khi hai ba lần số tuổi của bạn cộng lại được thiết kế theo phong cách vừa cổ điển vừa hiện đại, ẩn mình trong những con phố nhỏ chật hẹp, trên những căn nhà 2-3 tầng cũ với những món ăn đặc trưng, không cầu kì nhưng lại rất ngon theo cái cách mà bạn phải rưng rưng nước mắt khi hồi tưởng lại “Ngày xưa… mình đã từng ăn món này”. Và có khi bạn cũng sẽ mất nhiều thời gian để tìm ra vị trí của nhà hàng hay quán cà phê ẩn đâu đó trong những ngôi nhà xưa cũ.

Đó có thể là những trung tâm thương mại khang trang được tô màu sắc mới như Daelim, thay đổi mang hơi hướng của thời đại xen lẫn giữa những khu chợ truyền thống như Bangsan mà bạn có thể tìm thấy cho mình những món quà nhỏ xinh hay thưởng thức những món ăn vặt đặc trưng của Hàn Quốc.

Và có khi bạn không cần tìm bất cứ thứ gì ở Euljiro… Chỉ là đến, đi quẩn quanh lang thang qua những con phố nhỏ để cảm nhận sự lắng đọng của thời gian, dòng chảy của cảm xúc trong một chiều hanh hao gió rồi dừng lại ở một quán cà phê nhỏ xinh bên đường đủ để có thể cảm nhận được hết những rung động, bồi hồi.

Euljiro với làn sóng phim Hàn

Khi bộ phim “Vincenzo” với sự góp mặt của tài tử Song Joong-ki nổi tiếng khắp châu Á vào năm 2021 thì không khó để nhận ra bối cảnh chính của phim – Geumga Plaza chính là trung tâm mua sắm Sewoon Cheonggye ở Euljiro. Nhờ hiệu ứng phim mà sau đó có rất nhiều người nước ngoài tìm đến Sewoon Cheonggye chỉ để chụp những bức hình theo các phân cảnh của bộ phim. Và cũng nhờ đó Euljiro dần được biết đến nhiều hơn trong mắt người nước ngoài.

Một bộ phim khác gắn liền với nam diễn viên Cha Eun-woo – “Vẻ đẹp đích thực” (True Beauty) cũng có nhiều cảnh được quay ở Euljiro. Đó là quán cà phê Hanyakbang nằm ở gần ga Euljiro 3-ga rất dễ thương được sử dụng làm cảnh quay của cặp đôi chính. Nhờ hiệu ứng của cảnh phim nên thơ, lãng mạn khi lên sóng, nhiều bạn trẻ Hàn Quốc và người nước ngoài tìm đến Euljiro để thưởng thức cà phê và để được “check-in”.

Nhưng nếu bạn là fan của phim “Nữ hoàng nước mắt” (Queen of Tears) đang làm mưa làm gió những ngày gần đây với sự góp mặt của Kim Soo-hyun và Kim Ji-won thì chắc sẽ không quên được khoảnh khắc hai người đi trên chuyến tàu điện ngầm tuyến số 2 từ ga Dangsan qua Hapcheong để có thể ngắm hoàng hôn trên sông Hán. Vậy thì sau khi ngắm hoàng hôn, bạn chỉ cần đi thêm vài ga tàu điện ngầm là có thể dừng chân ở Euljiro, xem phố xá lên đèn nhộn nhịp và thưởng thức cuộc sống về đêm, ghé vào các khu chợ sầm uất tấp nập buôn bán hay có thể dừng chân ở một nhà hàng gần đấy, thưởng thức món mì lạnh nổi tiếng kiểu xưa.

Thay lời kết

Khi Euljiro trở thành “Hipjiro”, theo giải nghĩa là “quận sành điệu” những năm gần đây thì nhiều người trẻ và người nước ngoài tìm đến Euljiro và Euljiro được biết đến nhiều hơn. Nhưng dù Euljiro có thay đổi kiểu nào đi nữa thì đâu đấy mỗi con đường, mỗi góc phố, mỗi quán cà phê nhỏ, mỗi con hẻm chật hẹp, một góc chợ đêm… đều ghi dấu ấn thời gian và đôi khi lẩn khuất đâu đấy là những nỗi niềm hoài niệm về quá khứ, là nỗi đau của ngày xưa mà thời gian vô tình đã che lấp.

Nếu có dịp ghé qua Seoul, hãy một lần lang thang Euljiro để cùng cảm nhận một Seoul rất khác… rất khác so với những gì bạn đã biết.

Saigon- Ngày ” bình thường mới”

Sớm mai thức dậy trở mình trong một ngày se se gió…Sài Gòn đã bắt đầu những ngày nhộn nhịp ” bình thường mới” sau 3 tháng phong tỏa. Người háo hức được đi làm, người nô nức được ra đường uống caphe, người hân hoan được đi tập thể dục, gặp bạn bè, người thân sau bao tháng ngày xa cách, người vô tư trong “bình thường mới” mà cứ ngỡ như Sài Gòn chưa hề có dịch, như chưa hề có chia ly…

Ở nhà lâu quá đôi khi mình quên bẵng những việc ngỡ là bình thường ngày xưa giờ cũng thật lạ lẫm: kiểu như cảm giác chật chội khi mang vớ, khó khăn khi xỏ đôi giày thể thao và ngỡ ngàng mặc một bộ đồ “chỉn chu” đi ra ngoài…Tóc đã dài ra nhiều nhưng bỗng dưng không muốn cắt ngắn đi, hay là mình lại để lại tóc dài như xưa vậy.

Sài Gòn tháng 10 với mình thật khác, ai hối hả nhưng với mình mọi thứ vẫn bình lặng, êm đềm, gió vẫn hiu hiu man mát như tiết trời mùa thu vậy mà Sài Gòn thì đâu có mùa thu nhỉ? Không biết nữa nhưng những ngày này tâm thức buộc mình thức dậy sớm để cảm nhận không khí ngày thu gió nhẹ… Cảm giác thật sảng khoái và hân hoan trong lòng. Ấy vậy mà hôm qua mình vẫn còn mơ hồ 2020 hay 2021: chài ơi mình có thể quên ngày tháng, quên năm nhưng cảm xúc giao mùa thì không hề thay đổi- đó là thứ cảm xúc trỗi dậy miên man khi cơn gió nhẹ thoảng qua có mùi hoa trong gió, mùi ngọt ngào, mùi kí ức, mùi hồi ức và kỉ niệm; rồi hoa nở, rồi lá rơi dù không hẳn là lá vàng… Như thói quen mình lại lấy passport ra xem, lật lên lật xuống và tưởng tượng mình đang đứng ở nơi nào đó trong bucket list : đang ở Montreal ngắm lá phong nhuộm đỏ con đường, hay qua Bled dạo chơi lake Bohinj, thăm thủ đô Ljubljana và lâu đài Predjama cổ kính; ghé qua thị trấn bên hồ Hallstatt thơ mộng, đến thăm Lunggern lake ở Obwalden, đi tàu qua Ulanbator giữa thảo nguyên mênh mông rồi lướt trên Silk Road đến Kazakhastan, Uzbekistan, Thổ…cuối cùng “tỉnh mộng” đang xem các series du lịch trên Netflix ^-^..

Hôm nay bỗng chốc giựt mình thảng thốt nhận ra…đã gần hết năm!

P.s: Không liên quan nhưng muốn sắp xếp lại trang blog này của mình mà không biết bắt đầu từ đâu… Nó là một mớ hỗn độn làm mình tuột mood mỗi khi muốn viết cái gì đó. Haizzz!

HELLO DECEMBER!

Chào tháng mười hai…

Chào những ngày cuối cùng rực rỡ

nắng ấm ban mai

Ta gom hết niềm vui

đong đầy trong nắng gió…

Chào tháng mười hai…

Ai đó dù mãi miết tìm kiếm một bờ vai

đã thuộc về một miền xưa..rất cũ

Dẫu biết rằng bao mùa nhớ thương qua đi

là không đủ…

xóa hết niềm đau…

Chào tháng mười hai…

Chào những đợi chờ, những nỗi đắng cay

Ta hong khô kí ức xưa bằng những ngày gió ấm..

Khẽ đan chặt tay mình vào một ngày mưa lấm tấm…

rồi tự nhủ:

Ừ! thì tháng-mười-hai

SÀI GÒN ngày se lạnh…

Sài Gòn một buổi sớm đầu đông se se lạnh–chỉ là cảm nhận vậy thôi chứ Sài Gòn làm gì có mùa đông. Chỉ là một chút se se lạnh của thời tiết khi giao mùa, chỉ là một vài chiếc lá vàng khẽ khẽ rơi rất nhẹ trên những con đường vắng dấu chân xưa…cũng đủ khiến trái tim thổn thức, loạn nhịp với những kỉ niệm gọi là xưa-cũ đã phai dấu theo thời gian… Lần trở lại này, mình đã thôi không còn lang thang sau những giờ vào những buổi chiều se lạnh hiu hiu gió như một thói quen cố hữu, cũng không còn mãi miết ngược chiều dọc đường Đồng Khởi để ngước lên đã nhìn thấy nhà thờ Đức Bà, mình đã thôi gõ từng bước chân cọc cọc xuống vỉa hè đầy loang lỗ mà nghe rõ cả từng nhịp cô đơn rớt lại phía sau lưng của ngày xưa xa ngái với những nỗi buồn đầy hoang hoải…

“Ở mỗi độ tuổi, mỗi giai đoạn của cuộc sống trãi qua, cảm giác của mỗi người đều không bao giờ lặp lại” giống như ai đó bây giờ, nỗi buồn của hiện tại không thể là nỗi buồn của vài năm về trước, cảm giác hiện giờ cũng không phải là cảm giác xót xa của nhiều năm đã qua… Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra một phần hồi ức là những khoảnh khắc có vui có buồn sẽ lặp lại nếu vô tình bạn nghe được một bài hát, một đoạn nhạc, một tiếng chuông điện thoại quen quen…và rồi bạn sẽ nhói đau một chút, những khoảnh khắc ngày xưa như thước phim quay chậm chậm nhưng…bạn sẽ đón nhận nó một cách rất bình thản và an yên. Bạn đã biết tha thứ và bao dung với bản thân mình sau những cuộc tình đã đi qua vì hóa ra thời gian đủ dài để khiến chúng ta nhận ra chúng ta đã từ bỏ người tình chứ những cuộc tình thì luôn ở lại…

Ai cũng nói cái giá của sự trưởng thành là cô đơn và đầy rẫy những vết thương trong lòng…nhưng mình thấy cái giá của sự trưởng thành chính làm “lặng im rời ra đám đông” …Bạn sẽ thôi không còn thích sự ồn ào huyên náo, bạn sẽ chọn lựa mình xuất hiện ở nơi nào và dù vây quanh giữa sự ồn ào , học cách mỉm cười giữa đám đông nhưng cuối cùng những gút mắc trong lòng chỉ mình mình biết, chỉ lòng mình nói với mình mà thôi…

Nhân sinh như mộng, hà tất quay đầu…

Cuộc sống đã sang trang, những nổi buồn xưa rồi cũng khép lại…nếu một ngày ta tìm thấy ai đó thì cũng mong là không tìm kỉ niệm của mình trong bóng dáng người ấy và đừng đòi hỏi những điều xưa cũ ” đừng nắm tay người đến sau bằng hơi ấm của một chiều bình yên xưa nhợt nhạt”… Tất cả sẽ qua đi …và tất cả sẽ bắt đầu…

NHỮNG NGÀY HÈ

IMG_2778Seoul- những ngày mưa trong trẻo của mùa hè

Đó là những ngày mưa rất buồn. Tôi thường ngồi nơi góc bàn làm việc nhìn qua cánh cửa sổ mờ sương trắng xóa bên kia bờ sông Hàn đếm thời gian trôi lặng lẽ

Đó là những ngày dài tôi ước mình không phải thức dậy đi làm và cứ cuộn tròn trong chăn ấm, mơ màng trong tiếng nhạc diu êm và đắm chìm trong những kí ức của riêng mình. Tôi sẽ không phải gượng ép mình làm những điều mà mình không thích, ngồi ăn những bữa trưa trong ngột ngạt và gượng cười với những câu chuyện nhạt nhẽo của đồng nghiệp về bạn trai bạn gái, về hẹn hò và cuộc sống riêng tư hay quan tấm thái quá về cuộc sống của người khác.

Đó là những ngày mà tôi cảm thấy mọi thứ trên thế giới đều chống lại mình và mọi nước biển đều gom hết vào trong đôi mắt và chỉ chờ ai đó chạm khẽ là nước mắt rơi không ngừng được. Mọi ấm ức và những tổn thương trong lòng sao nhiều năm cứ thế mà tan vụn vỡ.

Đó là những ngày mà tôi sống trong lặng thinh, chẳng buồn nói với ai lời nào. Tôi thích co hẹp trong thế giới của riêng mình và mân mê với những kí ức, thế giới nội tâm và hiểu mình nhiều hơn, hiểu về nỗi buồn nó đến từ đâu và nhận thức rõ nước mắt không tự nhiên rơi xuống từ đôi mắt sâu. Ai trong cuộc đời rồi cũng đi qua nỗi đau và bước lên những nấc thang dốc của cuộc đời, khó khăn đến mức không thở nổi. Tôi đang đứng trước sự lựa chọn giữa bơ đi mà sống, bước hiên ngang mà đi qua nỗi đau hay tự buông bỏ và bước sang con đường khác.. Mọi sự lựa chon đều có những rủi ro và hạnh phúc riêng. Dũng cảm bước qua hay dũng cảm buông bỏ cũng đều là những quyết định khó khăn ảnh hưởng đến cuộc sống của mình và nhiều người khác.

Đó là những ngày tôi đi qua trầm cảm. Tôi không muốn trở về vì thấy mình không hợp về nơi đó và sẽ dừng chân ở một nước khác xa hơn, không phải chỗ này cũng không phải nới kia. Những thứ mới lạ luôn là những thứ hấp dẫn mình nhất và mình luôn ao ước đi khám phá những vùng đất mới. Già rồi,nếu không phải là những người thấu hiểu đôi khi chỉ muốn im lặng bước qua thời gian và không quan tâm đến bất cứ ồn ào nào của cuộc sống ngoài kia cả.

Đó là những buổi sáng mùa hè mưa rơi rả rích, vơ vội cái dù và bước đi làm trong mưa… Đó là những buổi sáng tôi thấy mình thật khoan khoái và tràn ngập hạnh phúc lẫn năng lượng tích cực. Thời gian của một ngày cũng trôi qua rất nhanh và tôi còn có thời gian lang thang ở chùa hay bay vào phòng gym chạy vã mồ hôi hơn hai tiếng và về nhà với một giấc ngủ thật say…Biết ơn đời tôi vẫn đang rất hạnh phúc theo cách của mình vốn có.

Hôm này tôi đi ăn thịt nướng à há! ^^

Christmas is comming!

Lại một mùa đông nữa tràn về… Thời gian như bóng câu trôi qua cửa, nhanh đến nỗi giáng sinh năm ngoái vẫn còn nhớ như in trong tâm trí mà giờ đã chuẩn bị đón giáng sinh rồi…Người ta hay nói giáng sinh trắng khi nào đêm giáng sinh có tuyết rơi mà giáng sinh ở đây chưa thấy tuyết rơi, chỉ thấy lạnh lẽo, ngoài trời âm độ.

Seoul giáng sinh thấy đìu hiu quá, không như Sài Gòn lúc nào cũng nhộn nhịp, trang trí đèn hoa rực rỡ. Người người nhà nhà đã xách ba lô lên đi du lịch hoặc về quê quây quần với gia đình, kí túc xá vắng tanh không bóng người qua lại ngoài đứa nước ngoài duy nhất ở đây. Trời lạnh giá cũng chẳng buồn muốn ra ngoài, lượn vòng vòng các trung tâm thương mại rồi vào nhà thờ xem cho biết với người ta.

Mùa đông ơi nhanh nhanh qua mau qua mau…

IMG_9156IMG_9142IMG_9111IMG_9065IMG_9099

 

THÁNG TƯ VỀ….

Một chiều xuân tháng tư đầy nắng êm trôi…

Tôi ngồi đây-nơi góc nhỏ thân quen lầu 9 nhìn ra mênh mông nhà cao tầng phía bên kia bờ bắc sông Hàn-thủ đô Seoul…Từng đoàn xe chậm chạp nối đuôi nhau trong cái nắng vàng ươm của buổi chiều một ngày xuân gió nhẹ mà lòng tôi hân hoan một niềm vui khó tả… Hôm nay tôi nghe tiếng buổi chiều thật đẹp và tôi nhận ra nếu mình có thể rời văn phòng khi hoàng hôn vừa chợt tắt như chiều hôm qua… tất cả thanh âm của buổi chiều trong mắt tôi đều đẹp lạ…

Từ bao lâu rồi tôi đã không nhìn thấy hoàng hôn rực nắng…?

Khi tôi rời khỏi văn phòng sớm, tôi nghĩ mình có khá nhiều việc để làm cho cuộc sống cá nhân chỉ gói gọn trong 4-5 tiếng đồng hồ bao gồm cả việc nấu một bữa ăn tối cầu kì với những món mình yêu thích và uống một chai rose hoegarden thơm ngát mùi hoa hồng, nghe  tí tích mưa rơi và gió rích bên ngoài khe cửa, rồi vu vơ với những bài hát cổ điển phát ra từ chiếc điện thoại cũ kĩ…

Khi tôi rời khỏi văn phòng sớm, tôi có thời gian để chạy bộ loanh quanh sân chùa gần nhà hay có thể làm chuyện điên rồ đầy ngẫu hứng như là chỉ một tin nhắn giữa đêm ” 드라이브 갈래?” ( do we drive to somewhere?) là bay ra khỏi nhà khi trời mưa và hai đứa lái xe dọc sông Hàn giữa đêm mưa 🙂 chẳng để làm gì… Tình huống xẩy ra như cảnh trong phim đang hot hòn họt “Chị đẹp mua cơm ngon cho tôi” nhưng rất tiếc…

Khi tôi rời khỏi văn phòng sớm, tôi có thể chạy bộ dọc sông Hàn khi trời 8g mà hoàng hôn chưa tắt nắng, tôi có thể xem một bộ phim thật hay, dọn dẹp nhà cửa, đọc một cuốn sách và 10g lao ngay ra ngoài uống một cốc bia mát lạnh và gà rán…thiệt cuộc sống vui biết bao nhiêu.

Khi tôi rời khỏi văn phòng sớm, tôi sẽ có dịp hẹn hò với đám bạn người nước ngoài, sẽ lang thang Hongdae hoặc Itaewon, ăn đồ ăn của các nước, sau đó tăng 1 là Beer Pong nhẹ nhàng thụt banh bàn, tăng 2 chuyển sang mine cabin bar nhẹ nhàng, tăng tăng, lâng lâng và tăng 3 sẽ là một bar khác sôi động hơn người nhiều hơn, mùi khói thuốc cũng nhiều hơn, nhạt nhòe chớp chóe chóe không ai nhận ra mặt nhau…rồi khóc rồi cười rồi tha hồ giải tỏa ức chế…Từ bia tươi, bia chai, cocktail đủ chủng loại, sau đó là whisky rồi sau đó là 1 shot, 2 shots… Cuối cùng tăng 4 sẽ là cửa hàng tiện lợi để ăn mì gói hoặc là quán lề đường ăn chả cá, húp miếng nước chả cá giải rượu, có khi là bọn bạn không lết nổi đến cửa hàng và nằm gục luôn trước thềm nhà của ai đó trong khi chờ taxi tới….Đó là những bữa tối thứ sáu cuối tuần về nhà khi bình minh của ngày hôm sau chuẩn bị ló dạng…

Và tôi biết là…tôi nên rời văn phòng sớm….

Và tôi biết là hơn 1 tháng qua tôi chưa rời văn phòng sớm….

That’s my life in Seoul!

나는 아무생각 없었다…

FullSizeRender

난 아무생각 없다!

근래에 이런저런 생각들이 많아졌다. 내가 원래 상황을 단편적으로 받아들이는 성격이 아니라서 그랬는지도 모르는데 근래 고민했던 모든 일들은 그랬다…내가 바뀔 수 없는일들…내가 고민한다고 해서 무언가 변할 수 없는 일들…내가 생각해도 고민해도 무엇이 달라질까 라는 생각이 들었다…고민 자체가 무의미 한거다…

난 아무생각 없다!

그냥 모든것을 다 내려 놓아버리고 싶고 빈통머리를 가지고 유럽이나 부탄왕국으로 가고 싶다… 생각없이 다 버리고 싶고 그냥 아무 생각하고 싶지 않는다…나..내 인생으로 나의 인생으로 살아야 한다.

오늘 사무실에서 일하면서 우연히 아래와 같이 블로그의 끌씨를 읽어봐서 너무 공감하기 때문에 여기서 다시 올렸다. 난 언젠가 이 사람처럼 그건 하겠다…

몇 번을 시뮬레이션을 해보고, 몇 번을 되뇌어 본 말이었다. 타이밍을 찾는 것만도 일주일 가까이 걸렸다. 그래도 하던 일은 마무리 지어야 했을 때여야 했고, 오전은 일과 회의가 많으니 피해야했고, 월요일과 금요일은 가급적 배제하는 것이 좋을 거 같았다. 가장 기분 좋을 때 말하는 게 좋을 것 같아 매일매일 표정을 살피며 기분을 체크했고 그렇게 겨우 말할 기회를 포착해 ‘면담’을 요청한 것이었다. 그런데도 그 말은 쉽게 나오지 않았다. 계속해서 다른 말만 빙빙 돌리며 분위기만 잡기를 한참, 상대가 ‘얘, 오늘 좀 이상한데’라는 생각을 시작한 걸 느끼기 시작했다. 이제는 정말 말해야했다.
“저… 그만 두겠습니다.

어쩌면 모든 대한민국 직장인이 꿈꾸는 순간. 이 지긋지긋한 공간을 떠날 수 있고, 이제는 잠꼬대까지 하며 꿈에서도 할 수 있는 이 일을 벗어날 수 있으며, 더 이상 맘에도 없는 웃음을 보이며 친하게 지내려 노력하지 않아도 되는 동료들을 떠날 수 있는 퇴사의 의지를 밝히는 순간. 그런데 그 순간은 내가 생각했던 것만큼 통쾌하지도, 기대만큼 후련하지도 않았다.

오히려 그 순간은 마치 내가 이 회사에 큰 민폐를 끼치는 것 같고, 함께 일했던 사람들의 뒷통수를 때리는 것 같았다. 당당함 보다는 미안함이, 후련함 보다는 찜찜함이 앞섰다. 내가 내 월급 안 받고 나가겠다는데 왜 이런 찜찜한 감정이 드는 건지, 내가 이 사람들에게 먼저 같이 일하자고 한 것도 아니었는데 왜 내가 먼저 나간다고 미안해 해야하는지 모르겠지만 아무튼 그랬다.

사직서는 사직의 뜻을 담은 문서가 아니었다.

그저 연차를 상신하듯, 사직을 상신하는 절차일 뿐

지금까지 세 번의 퇴사를 경험했지만 회사를 ‘그만두겠다’고 말하는 건 가장 어려웠고 제발 ‘사직서’라는 서류 하나로 끝났으면 좋겠다는 생각이 들만큼 피하고 싶고 두려운 순간이었다. 드라마나 영화에서처럼 절대 ‘사직서’라 쓰여진 봉투 하나 덜렁 던지고 회사를 떠나면 되는 것이 아니었다. ‘그만두겠다’고 의사를 밝히면 그때부터 또 하나의 지지부진한 퇴사 과정이 시작되었다. 최소 1주에서 길면 한 달. 그나마 이 주기도 요즘은 점점 짧아지는 것 같지만.

먼저 팀장에게 사직의사를 밝히면 수차례 어르신들이 면담을 요청한다. ‘왜 그러느냐’, ‘무슨 일을 하려고 하느냐’ 등등 언제부터 이 사람들이 나한테 이렇게 관심이 있었는지, 왜 내가 나의 앞날을 이 사람들한테 말하고 컨펌 받아야 하는지 모르겠지만 매번 ‘죄송하다’는 말을 반복하며 있지도 않은 계획에 대해 말해야 했다. 때로는 이미 이직하기로 한 회사가 결정되었음에도 말하지 못했다. 그냥 그래야 할 것 같았다. 그러고나면 이 사람 저 사람, 나의 퇴사 소식을 들은 동료들이 메신저로 불러내 똑같은 레파토리를 하루에도 몇 번씩 반복하며 입에 단내가 나도록 말해야 했다. 퇴사 시즌엔 하루에 커피 4~5잔은 기본이었던 것 같다.

가장 귀찮은 일은 인수인계를 하는 것이다. 어차피 다 같이 한 일이고, 매번 보고하며 컨펌 받고 진행했던 건인데도 꼭 인수인계의 순간이 되면 마치 너 혼자 했고, 너만 알고 있는 일인냥 알고 있는 모든 것을 기록하라고 했다. 기억력도 안 좋은 내가, 잘 기억도 나지 않은 옛날 일들까지 거슬러 올라가 기록해야 하는 건 가장 고통스러운 일이었다(그래서 세 번째 직장에서부터는 아애 일을 시작하면서부터 그 회사 사직서에 있는 인수인계서를 구해 거기다 업무를 기입하면서 일했다. 물론 그렇게 했어도 마지막에 인수인계서를 서너 차례 백 당하면서 다시 썼지만). 만약 내가 퇴사하지 않았다면 절대로 묻지도 않고, 앞으로 30년이 지나도 절대 들춰볼 일이 없는 일인 것 같은데도 기록으로 남기길 원했다. 떠나는 마당에 “이건 필요 없을 것 같은데요”라고 말할 수도 없고, 그냥 닥치고 썼다.

그렇게 시달리고 지칠 때쯤 드디어 ‘사직서’라는 걸 쓰게 되었다. 명목상 필요한 사직서에는 미리 협의된 것들을 다시 확인하며 기록하는 것 밖에는 없었다. ‘사직서’라는 것은 나의 오랜 고민과 힘들게 내린 결정에 대한 의지가 담긴 문서일줄 알았는데, 어차피 그때쯤이면 이미 모두가 나의 퇴사를 알고 있고 정리해야 할 것도 다 했기 때문에 명목상의 사직서, 퇴사를 위한 프로세스 중 하나의 절차일 뿐 그 이상의 어떤 의미도 없었다. 그저 협의된 퇴직 날짜를 마치 휴가계를 올리듯 쓰는 것 밖에는.

그나마 사직서에는 퇴사 사유를 기입하는 란이 있지만 거기에도 ‘개인 사정’ 정도로 간결하게 쓰는 것으로 마무리하게 된다. ‘나갈 때만큼은 모든 걸 다 말하겠어!’라던 나의 정의심과 포부는 ‘그래봤자 난 떠나고, 남는 사람들만 힘들 뿐인데. 내가 이렇게 한다고 달라지는 건 없을텐고 오히려 떠난 나에 대한 기억만 안 좋아질텐데’라는 생각에 모든 말을 삼키고 그저 빨리 마무리되기만을 바란채 ‘상신’버튼 클릭으로 마무리를 하게 된다.

이 정도까지 오면 그래도 마음이 한결 가벼워진다. 나가도 딱히 할 일도 없고, 그저 출근하기로 한 날까지 책상에 앉아 있기만 하면 되기 때문에 출근길도 가벼워진다. 스트레스를 주던 상사도 이 즈음이면 그저 동네 오빠나 언니처럼 살갑게 챙겨주고, 일로 괴롭히던 동료들도 일로 엮이지 않으니 꽤 재미난 사람들이 되어 같이 대화하는 것도 즐겁다. ‘원래 회사가 이랬던 건가?’라는 생각이 들며 ‘이 정도라면 몇 년 더 다닐 수도 있겠는데’라며 살짝 괜히 그만두나 후회가 되기도 하지만 이 모든 것이 끝났기 때문에 이런 느낌도 느낄 수 있다는 걸 알기에 그저 즐길 뿐이다.

마지막 책상정리. 마치 내가 이 자리에 없었던 것처럼, 책상 곳곳 남겼던 나의 흔적을 지우는 시간. 회사에서 오래 있었던 시간만큼 정리할 짐도 많고 집에 챙겨갈 것들도 많지만, 이제는 이것도 요령이 생겨 회사에는 아애 개인 짐을 두지 않는다. 내가 굳이 챙겨가지 않아도 아쉬울 것이 없도록, 어느 날 통째로 내 책상이 없어진다해도 회사는 아쉬워 할 서류가 있을망정 개인적으로는 아쉬움이 남지 않게 말이다. 그리고 남아 있던 명함들은 아낌없이 분쇄기 통에 넣어버린다. 이제는 이 회사 이름으로 날 소개할 일은 없을테니깐.

난 그저 또 다른 월급쟁이를 택하는 것일 뿐이었다.

언제쯤 내게도 진짜 퇴사가 가능할까?”
  
어쩌다보니 몇 번의 퇴사를 했지만, 매번 쉽지 않은 결정이었다. 회사에 몸 담은 연차가 길면 길수록, 월급에 대한 의존도가 커지면 커질수록, 나이가 들면 들수록 쉽지 않았다. 고려해야 할 것도 많았고, 망설임도 커졌다. 더욱 큰 문제는 나의 퇴사는 딱히 하고 싶은 것이 있기 때문에 하는 퇴사가 아니었다는 것이다. 그저 지금 이 회사가 지긋지긋하고, 저 회사는 좀더 나아보이고, 그러니 또 다른 월급쟁이를 선택하기 위한 퇴사였지 ‘하고 싶은 일은 하기 위함’이라든가, ‘꿈을 찾기 위한 퇴사’라든가, ‘새로운 도전’을 위한 퇴사‘가 아니었다.

처음에는 다른 곳은 여기보다는 나을거라 믿었다. 그런데 막상 가보니 거긴 거기 나름대로의 또 다른 문제가 있었다. 문제의 성격과 종류만 다를 뿐이지 어디든 그곳 나름의 고충과 힘듦이 존재했다. 그러니 결국 이직은 일을 하는 환경과, 함께 일하는 사람과, 월급의 액수만 바뀔 뿐이지 월급쟁이라는 본질과 월급쟁이의 고충은 그대로 있는 것이었다.

만약 내게 원대한 꿈이 있었다면 어땠을까? ‘꼭 한 번 하고 싶은 일이 있다’면 퇴사가 정말 즐거웠을까? 지난 회사를 나온지 1, 그리고 또 한 번의 퇴사를 고민하며 그래서 정말 회사를 그만두면 내가 원하는 것이 무엇인지에 대해 생각본다. 실컷 늦잠을 자고, 읽고 싶은 책을 마음껏 읽으며, 여행을 마음껏 다니는 것? 막상 주말에는 새벽같이 일어나며, 시간이 있으면 퍼져있기 십상이며, 월급이 없으면 무슨 돈으로 여행을? 결국 내 명분은 핑계에 불과하며, 잠시 도망치고 싶을 뿐, 또 다른 월급쟁이를 꿈꿀 것이다.

그래서 진정한 퇴사는 아직 한 번도 경험하지 못했고, 어쩌면 앞으로도 하지 못할 게 분명하다. 하고 싶은 일을 하고 살기엔 월급이 필요하고, 사실, . 딱히 하고 싶은 일도 없고. 정말 하고 싶은 건 월급만큼 통장에 돈은 꽂히면서 놀고 먹는 거지만 그럴 일은 절대 일어나지 않을테니깐!

그래서 대부분의 직장인들 가슴 속에는 쓰다 만 사직서가 수십 장씩 있나보다. ‘나는 다를 거야라고 어리석은 생각을 하며멋있어 보이는 척회사를 박차고 나오는 나 같은 사람만 시행착오 끝에 그 진리를 깨닫는 것이고 말이다.