ALONE IN THE U.S ( P.2)

FullSizeRender_5

cherry blosooms everywhere in Los Angeles

Ngày trở về…

Có chuyện gì để kể trong những ngày ở Mỹ không nhỉ??

Tưởng đến vùng nắng ấm nhưng đó là mùa mưa gió tơi bời… Những ngày ở đây nhìn vào bảng dự báo thời tiết thì thấy mưa nguyên tuần thế là book vé xe đò đi Los Angeles chơi.Những ngày đầu đến Mỹ rất sướng, tưởng là không bị lệch múi giờ nên ăn,chơi, ngủ không phải lo lắng gì cả. Nhưng đến ngày thứ ba thì hỡi ơi 4 giờ sáng mới ngủ và liên tục những ngày sau đó cũng vậy. Mỗi ngày chỉ ngủ 2-3 tiếng vì ban ngày còn bận đi chơi nữa.

Chả biết kể gì về Mỹ vì Mỹ không nằm trong bucket list của mình. Nhưng cơ duyên đã đưa mình đến Mỹ nên những ngày rong ruổi đây đó đã “sáng mắt” ra được nhiều thứ. Bởi vậy, nhiều khi những gì đọc qua sách vở không thể nào mường tượng được thực tế ra sao.

Nước Mỹ là… buổi sáng mưa giăng khắp lối bắt xe đò đi từ San Francisco lên Los Angeles, gặm ổ bánh mì và ngủ vùi rồi thỉnh thoảng ngốc đầu dậy ngắm cảnh hai bên đường. Đó là những con đường dài hun hút không thấy nhà cửa đâu, cảnh đẹp miên man. Có lẽ ngắm cảnh hai bên đường trên những chuyến xe dọc ngang các tiểu bang mới là điều thú vị và nên làm khi đến Mỹ. Cảnh đẹp ngút ngàn nhưng rất tiếc là không dừng lại chụp ảnh được.

FullSizeRender_3

LA city -view from the Griffith Observatory

Mỹ không vui…không biết nữa hay lòng người không vui nên thế. Lang thang dưới ga tàu điện ngầm đi dọc ngang thành phố, leo lên chỗ này chỗ kia chơi, rảo bước trên đại lộ danh vọng hay chui ra biển hoặc lên công viên Gifth Park có đài quan sát toàn cảnh thành phố Los Angeles và cũng là nơi quay bộ phim La La Land. Nhiều người nói đừng đi tàu điện ngầm vào ban đêm tại Los nhưng bản thân mình thấy cũng chẳng sao cả. Tuy có nhiều người vô gia cư, những người Mỹ đen và nhiều người say xỉn… Việc lang thang dưới ga tàu điện ngầm mới thấy nhiều mảnh đời bất hạnh. Mình bắt gặp một cụ già người Nhật đứng kéo violin trên góc ngã tư đường phố nhộn nhịp bậc nhất ở Los và để bên cạnh một câu tiếng Anh thế này “ I can not speak English, please give me a job” ( Tôi không biết tiếng Anh, xin hãy cho tôi một công việc). Nhiều người qua đường ném vào vài đồng tiền lẻ còn ông thì vẫn mải mê kéo đàn trong một buổi chiều nhạt nắng… Mình đã bậc khóc trong đêm trên đường về khách sạn sau khi bước ra khỏi nhà ga và gặp ngay cảnh một Anh da đen ( không biết người nước nào) đang quỳ lại bên một đống đồ và chiếc xe đạp ngã nghiêng, trong khi xung quanh Anh là hơn một chục anh cảnh sát.. không biết chuyện gì đang xẩy ra vì không dám đến gần nhưng cảnh tượng đó làm mình khóc. Nước Mỹ- cường quốc giàu có, thịnh vượng và là thiên đường đối với biết bao người, và là nơi cưu mang rất nhiều người tị nạn không phân biệt màu da, chủng tộc và cũng là nơi bạn bắt gặp rất nhiều người ăn xin, vô gia cư trên phố…Nước Mỹ-nơi có những mảng tối-sáng nhập nhèm: đó có thể là con phố thênh thang với các tòa nhà tài chính cao chọc trời và cũng nối tiếp bên đó là một khu nhà ổ chuột nghèo xác xơ, nhếch nhoáng lem nhem. Đứng cạnh bên một người quần âu trong bộ vest công sở lịch sự có thể là một người da đen nằm chỏng chơ, quấn chăng kín mít và những hộp đồ ăn vương vãi…

Nước Mỹ là…cô người Mỹ sống tại Sanfran trên đường đi Los cùng mình đã rất nhiệt tình hướng dẫn mình tìm ga tàu điện ngầm gần nhất hoặc gọi taxi. Khổ nhất là khu mình đứng không có taxi để mà đứng vẫy vẫy ngoài đường như ở Việt Nam, phải gọi tổng đài hoặc gọi uber hoặc gọi một loại nữa cũng tương tự uber là Lift nhưng toàn bộ thanh toán bằng thẻ tín dụng. Và thế là mình có dịp sử dụng tên tiếng Anh khi bác tài xế nói tên mình rất dễ thương, trùng tên với con gái của bác ấy

Nước Mỹ là…mình đã cố gắng cãi lại ý trời khi nhất quyết phải đi cho được công viên quốc gia Yosemite trong những ngày mưa bão nhiều tuần nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”, không nên cố cưỡng cầu điều gì cả. Mình đã tìm rất nhiều tour đi Yosemite trong khoản thời gian đó nhưng hầu như không có công ty nào tổ chức, tìm mãi thì cuối cùng vẫn có một nơi nhưng công ty hình như toàn khách trung quốc và mình là vị khách “ nước khác” duy nhất trên chuyến xe hôm ấy. Bạn hướng dẫn phải nói bằng hai ngôn ngữ và nói tiếng Anh để cho mỗi mình mình nghe trên suốt hành trình mưa gió tơi bời…Mừng quá là mừng vì cuối cùng cũng được đi Yosemite nhưng hỡi ơi… đã đi quá nửa đoạn đường thì mưa gió sạt lỡ và đường cao tốc bị cấm nên toàn bộ hành trình của mình phải chuyển hướng khác coi như giấc mộng vỡ tan… Đến lúc này mới biết là “đừng níu kéo” và “cố sức” quá. Cả đêm nằm ở Sacramento, gọi cả cái pizza to 4 người Việt Nam ăn mới hết, nhưng ăn được hai miếng rồi cứ nghĩ về Yosemite-coi như khó để quay lại vì những ngày sau đó vẫn mưa gió tơi bời. Tan giấc mộng!

Nước Mỹ là… một đêm tối trời lần mò theo ga tàu điện ngầm để đến đại lộ danh vọng rồi lang thang ngắm Los về đêm và ngồi xuống chiếc ghế đá bên vệ đường đếm dòng người qua lại chán chê rồi quầy quả đi qua China town tìm ăn một tô bún cá của người Việt nhưng dở quá dở nên bỏ nửa tô đi về luôn trong đêm…

Nước Mỹ là…trai đẹp cứ đi ngời ngời trên phố hay cứ nằm dáng người mẫu trên bãi cỏ ngoài nắng, hay phơi nguyên body “6 múi” đẹp ngời ngời, mắt sáng mũi cao, dáng cũng cao và nụ cười làm mình “choáng váng”. Đừng tưởng là mình không mê cái đẹp nhe. Cảnh đẹp cũng mê nhưng trai đẹp thì vẫn có sức hấp dẫn khủng khiếp. Như Anh chàng trong hình này nè, Ảnh quyến rũ cỡ nào mà thằng nhóc con của một chị người Hàn đứng kế bên cứ chạy theo đùa giỡn, bắt chước nằm theo dáng người mẫu nhìn như hai cha con làm mình không nhịn được cười..

FullSizeRender_6

Ohhh 🙂

Nước Mỹ là…ngắm hoàng hôn trên vịnh San Francisco là cảm xúc khó quên và khó tả nhất…đẹp huyền dịu trong buổi chiều gió lạnh lạnh, nắng hanh hanh và chòng chành song nước, rồi lang thang cầu cảng Pier 39 xem hải cẩu nằm phơi mình trong nắng hay, ăn ngay món Clam Chowder huyền thoại béo ngậy mà thơm lừng mùi bánh thoảng hương vị chua chua như bánh mì thiu mà ngon hết biết. Chính cái vị chua chua ấy mới là đặc trưng mà ai khi lướt qua Pier 39 đều ghé ngay quán ăn món này. Tất cả xung quanh mọi người đều ăn cùng một món ăn…Thú vị thật! Hay là leo lên đỉnh đồi chụp cho mình một tấm hình với cây cầu Golden Gate huyền thoại, biểu tượng của nước Mỹ hoặc là San Francisco ngắm hải âu bay ngợp trời trên vịnh và đón hoàng hôn tắt nắng..

Nước Mỹ là… những ngày hoang hoải vì sương đêm, gió rét, mưa lạnh đi 3 tiếng đồng hồ đến Napa Valley-thung lũng rượu vang và thưởng thức các loại vang đặc trung của miền Nam nước Mỹ hay lướt qua những cánh đồng tìm ‘thung lũng hoa vàng” nhưng chỉ toàn cây khô trụi lá…

Và nước Mỹ là…nơi rộng lớn như thế nhưng gặp lại được bạn bè sau nhiều năm xa cách và gặp được rất nhiều người Việt, nghe tiếng nói của mình trong vô vàng những thanh âm lộn xộn của nước Mỹ và những câu chuyện không đầu không đuôi…

Và nước Mỹ là…nơi đón tôi những ngày u ám…

Và tôi chắc sẽ trở lại…

ALONE IN THE U.S ( P.1)

fullsizerender12

The San Mateo-Hayward Bridge is the bridge crossing the U.S State of California’s San Francisco Bay, linking the San Francisco Bay with the East Bay- view from the flight’s window 🙂

Hôm nay chiều 30 Tết. Bây giờ là 5g20 phút theo giờ Việt Nam và tôi đang ngồi tại sân bay Taoyuan ( Đào Viên)- Đài Bắc đợi đáp chuyến bay đi San Francisco. Đây là lần đầu tiên tôi ăn tết xa nhà, sau ngần ấy năm đêm giao thừa nào cũng ở nhà. Không hình dung rõ cảm xúc bây giờ là gì, chỉ thấy buồn buồn chút vì không ở gần gia đình đêm giao thừa nhưng tâm hồn thì lại cảm thấy trống trãi-kiểu như bằng mọi giá phải rời khỏi Sài Gòn. Mà thật ra ở đâu cũng buồn như nhau vì sâu kín trong lòng là vết thương không thể nào liền da. Đi đâu cũng được, miễn đi là được. Mà thật ra khi không biết đi đâu thì đi chỗ nào cũng vậy thôi, cứ loay hoay với cuộc đời mình như thế, cứ hoang mang sống như thế với những niềm vui góp nhặt và nhiều nỗi buồn chông chênh.

Như tựa đề của một quyển sách mang tên “hôm nay tôi thất tình” -tôi mang theo trong lòng vết thương rồi đi.

Chuyến bay đi Taipei hôm nay- cạnh mình là một chỗ trống..và mong là trên chuyến bay từ Taipei đi SF sẽ có bạn đồng hành. Bỗng dưng dạo này thích đi một mình nhưng lại muốn có ai đó ngồi bên cạnh chỉ im lặng mà không nói gì. Kiểu như cảm xúc an yên, bình tâm vì biết rằng lúc nào cũng có ai đó bên cạnh nhất là trên những chuyến bay dài nhưng không bị quấy rầy. Thật mâu thuẩn.

fullsizerender14

Chờ em đến San Francisco! Lần đầu bay một chuyến bay quá dài và không ngủ được. Cứ nhìn đồng hồ đếm giờ Việt Nam khi đang bay trên bầu trời đâu đó phía dưới là đại dương bao la.. Bây giờ là giao thừa, là giao thừa đó…Mình đã đón giao thừa trên trời trong một đêm không ngủ và đầu lâng lâng, mặt nhăn nhó hứa rằng chắc sẽ không đi Mỹ nữa đâu. Thế nhưng vừa mới nói vậy thôi, khi máy bay chuẩn bị đáp xuống phi trường San Francisco thì hỡi ơi…Phía bên kia bầu trời là một màu sáng tinh khôi của ánh nắng chiều loang trên biển. Quơ vội chiếc điện thoại và chụp được những tấm hình không còn gì đẹp hơn thế nữa-cây cầu San-Mateo-Hayward bắc qua vịnh San Francisco dài hun hút khi nhìn từ trên cao.

Sân bay San Francisco có lẽ là sân bay đẹp vì năm ngay bờ biển, giống Incheon của Hàn Quốc. Cảm giác của cả đêm dài không ngủ thật chẳng dễ chịu chút nào. Đi Mỹ thật quá gian nan khi phỏng vấn visa thấy nhẹ nhàng, mà qua đến hải quan Mỹ thì thôi: Anh hải quan hỏi hơn chục câu mà mình cũng sợ có khi mình chẳng được nhập cảnh ( du lịch một mình, độc thân) vào Mỹ

  • Mày đi du lịch một mình?
  • Địa chỉ trong tờ khai là nhà của ai?
  • Mày có bạn bè bên Mỹ không?
  • Đây là lần đầu tiên mày đến Mỹ?
  • Mày dự định làm gì ở Mỹ?
  • Mày chỉ đi thăm bạn bè thôi ư?
  • Khi nào mày quay trở về?
  • Mày mang theo bao nhiêu tiền?
  • Mày làm ở đâu?
  • Mày làm công ty gì?
  • Chức vụ hiện tại của mày là gì?
  • Ok

California nắng vàng ươm trong một ngày cuối năm nhưng gió lạnh buôn buốt. Bây giờ là 30 Tết theo giờ Mỹ và đêm nay sẽ đón giao thừa trên đất Mỹ,sẽ nghe pháo nổ đì đùng-cái âm thanh mà hơn mười năm rồi không còn được nghe nữa. Ngày xưa xưa ở VN Tết Tết được đốt pháo- xác pháo nhuộm hồng đỏ cả những con phố, con đường sau đêm giao thừa. Những hình ảnh quen thuộc ấy làm gì còn nữa. Rồi ngày xưa, nhà có con mực. Tội nghiệp nó lắm, mỗi lần đốt pháo nó sợ bỏ chạy hoảng hốt có khi đi cả mấy ngày liền không về. Rồi người ta cấm đốt pháo mà con mực cũng đâu còn nữa… Đó là những cái Tết trôi rất xa, giống như một giấc mơ tôi nhớ về một khoản thời gian đang xóa nhoà “ Like a dream I remember from an easing time”.

fullsizerender13

Vậy là cuối cùng tôi đã đặt chân đến Mỹ. Nhưng nước Mỹ có phải là thiên đường?

 

BHUTAN-NGÀY TRỞ VỀ

fullsizerender11

Punakha Dzong- view from the top of resort:)

Như một mối “nhân duyên” đã được định sẵn, tôi “trở về” Bhutan vào một ngày đầu thu năm 2016 vì quyết định chớp nhoáng. Cũng chẳng sao cả, tôi thích những điều vốn không được sắp đặt sẵn theo kế hoạch như thế, mà vì một phần tôi nhớ Bhutan quá. Tôi không biết nên gọi tên nỗi nhớ này là gì nữa nhưng lâu lâu nó thường quay quắt trở về, kiểu như chia xa mối tình đầu và lâu lâu “ lên cơn co thắt” cần thuốc trợ tim

Tôi “ trở về” chứ không phải là “ quay lại” Bhutan vì tôi thích từ “ trở về’ hơn. Nó cho tôi cảm giác thân thuộc như trở về nhà sao bao ngày xa cách. Vậy đó, một năm trôi qua có biết bao nhiêu đổi thay và chuyến trở về lần này khiến tôi hồi hợp, háo hức quá đỗi. Tôi ngồi lặng im trên chuyến bay từ Bangkok đến Paro với những trống trãi của riêng mình ( mà thật sự là hai chiếc ghế cạnh bên đều trống). Anh tiếp viên Bhutan nở nụ cười thật tươi đi qua đi lại nhưng buồn nhiên chẳng phát cho tôi tờ khai nhập cảnh. Đến khi hỏi thì Anh ấy cười hiền rẳng tưởng tôi đi du lịch chung đoàn khách Malay ngồi các dãy trên. Và thế là “ bạn đi Bhutan làm gì? Bạn đi một mình hả? Bạn đi mấy lần rồi? Bạn có bạn ở bên đó không? Ohh tuyệt quá! Chúc bạn có những ngày tuyệt vời ở Bhutan..blaa blaa… Anh ấy hỏi đầy vẻ ngạc nhiên!

Không sao cả. Tôi quen với những thứ một mình và đùa giỡn với cô đơn nên nhiều người nhìn thấy tôi trông bộ dạng mong manh trong những chuyến hành trình đơn độc nhưng bản thân mình thấy rất ổn. Việc đi một mình vẫn tốt hơn rất nhiều so với việc “cầm nhầm” tay bạn đồng hành- Đó sẽ là những chuyến đi tồi tệ nhất!

Chuyến bay từ Bangkok đến Paro hôm ấy sao tôi thấy nó nhanh quá. Khi người ta nôn nao trở về thì thường sẽ thấy thời gian trôi qua rất chậm còn tôi thì ngược lại. Cảm giác phấn khích, háo hức xen lẫn những lo lắng  và cả những niềm vui như muốn khóc… Có những điều giản dị như thế trong cuộc đời đã trôi qua và ghi dấu lại trong tim bằng những kỉ niệm…Và vì cuộc sống có kỉ niệm nên mới kéo dài ra mãi mãi… Cả quãng thời gian dài trên chuyến bay, tôi cứ ngồi xem đi xem lại những hình ảnh từ năm trước, tôi  gói gém mang những kỉ niệm yêu dấu trở về: có những niềm vui, có những nỗi buồn, có  những trống trãi trong lòng… Một năm đã qua- một quãng thời gian không ngắn cũng không đủ dài để khiến người ta có thể quên hết. Cái sân bay Paro bé tí năm nào giờ đã được xây mới, khang trang hơn, đẹp hơn..nhìn lạ lẫm một chút-kiểu như mình đã quen với những điều thân thuộc. Con đường từ sân bay dẫn về Thimphu cỏ úa một màu vàng thu buồn hiu hiu, liêu xiêu, hoa cosmo nở tím hồng cam hai bên đường lao xao gió…

Tôi quay về Thimphu và tìm lại nhà của Baesan- cậu nhóc và gia đình của cậu ấy. Có chút gì đó thay đổi hay bản thân mình mơ hồ trong quên quên nhớ nhớ…Tôi lang thang mãi và đi lên đi xuống dọc con đường nhưng không tìm thấy lối vào ngày xưa. Cái khách sạn Le Meridien to đùng nằm chắn ngang trước mắt làm tôi không biết mình đang ở nơi nào. Con hẻm nhỏ nhỏ ngày xưa và ngôi nhà có các chậu hoa xinh xinh tim tím trước ngõ… nó là ký ức nằm lẩn khuất đâu đó giữa muôn trùng quên-nhớ trong hơn 1 năm qua. Tôi đứng đây- giữa thủ đô Thimphu- cái chỗ mà tôi nghĩ mình đã đứng đó vào năm trước nhưng trớ trêu thay tâm hồn tôi bị “ lạc’ giữa phố đông người vào một chiều thu tháng chín ở Himalaya. Tôi đã không nhận ra –điều mình không thể giữ được chính là thời gian… Mọi thứ êm trôi như một cơn gió nhẹ thoảng qua cuốn theo những cánh hoa cosmo bay bay trong gió…

fullsizerender10

Longest suspension Bridge in Bhutan

Chuyến trở về lần này mang theo nhiều ký ức ngọt ngào, những hạnh phúc bình yên thoáng qua và để lại nhiều nỗi đau niềm nhớ day dứt, âm ỉ cháy…mà không thể nào viết ra được lời nào ở đây… Và thậm chí tưởng mình đã nhập viện ở Punakha!

fullsizerender9

Thực đơn dành cho người bệnh

Có những ngày buồn như thế, những ngày buồn quá không cất nổi một lời nói với ai…

“ Là mình khóc cho mình mình nghe…

Khi ký ức đó trở về…”

( Bhutan-một ngày thu tháng chín 2016)

NHỮNG MÙI HƯƠNG NGÀY CŨ…

img_0852

Dear December,

Chào tháng 12.

Một buổi sáng mờ sương, tôi lang thang nơi góc phố trước nhà thờ Đức Bà và ngồi mơ màng nghe khoảnh khắc giao mùa chạm ngõ trái tim mình xao xuyến. Gió vờn miên man làm rơi khẽ những chiếc lá héo úa, đánh đưa  xoay xoay trong gió.

Tháng 12! Có những cảm xúc bồi hồi theo những cơn mưa chợt đến chợt đi rồi tan biến, có những nỗi xót xa còn đọng lại mãi dù đã nhiều năm qua đi, có những kỉ niệm ngỡ đã phủ bụi thời gian nay lại quay về làm đau nhói con tim. Có những vết thương tưởng đã lành nhưng lắp đầy bằng những nỗi đau khác…

Tháng 12! Nghe miên man con nắng vàng ươm nơi đầu ngõ, gió lang thang vô định vờn qua mặt mang theo chút hanh khô làm cho con người ta cảm thấy bức rứt khó chịu. Thật lạ! Có những nỗi buồn cố hữu cứ theo tháng 12 quay về làm cho ta cảm thấy chán chường mệt mỏi…Sau những giờ tan ca, ta với nỗi cô đơn một mình lang thang trên những con đường khói bụi của Sài Gòn, gõ từng tiếng giầy cộc cộc xuống vỉa hè với những bước chân chậm rãi, đến khi dừng lại đã thấy mình đứng ngay góc Đồng Khởi nhìn ra nhà hát thành phố…Lòng thênh thang- mênh mang…

Khi ta ngồi viết những dòng này thì ngoài kia tiếng thời gian cứ lặng lẽ trôi và chỉ vài cái chớp mắt thôi…khoảnh khắc giao thừa rồi cũng đến. Còn nhớ năm ngoái, vào cái ngày cuối cùng của năm cũ, ta một mình ngồi đếm thời gian trong góc quán cà phê. Ngồi uống hết ba cốc kem trà xanh, ngắm nhìn dòng người qua lại nhộn nhịp trên phố Nguyễn Huệ … từng người, từng người đến rồi đi chỉ riêng ta còn ở lại…

Vâng, chỉ riêng ta còn ở lại với những nỗi xót xa gặm nhắm tâm hồn nhiều cảm xúc… Một ai đó đã từng nói rằng “khi chia tay nhau, cả hai đều là người thất bại” nhưng riêng ta, ta thấy rằng chỉ mỗi mình “thất bại”..Đôi khi lòng cũng tự hỏi cần bao nhiêu thời gian để có thể quên một người..nhưng vẫn không thể nào trả lời được.. Thôi khỏi đi ha! Cần khóc bao nhiêu nước mắt để có thể xóa sạch kí ức về một ai đó- và câu hỏi này cũng không lời đáp.. Thôi khỏi luôn nhe!

“ Ở mỗi độ tuổi, mỗi giai đoạn của cuộc sống đang trãi qua, cảm giác của mỗi người đều không bao giờ lặp lại” (Anh Khang). Giống như ai đó bây giờ, nỗi buồn hiện tại không thể là nỗi buồn của vài năm về trước, cảm giác hiện giờ cũng không thể là cảm giác xót xa của những ngày đã qua.. Có nhiều thứ đã trôi xa rất xa, người ra đi không bao giờ ngoảnh lại còn người ở lại sao mãi miết ngóng trông về nơi xa ngái…Cuộc sống sẽ sang trang và nỗi buồn xưa rồi cũng khép lại. Nếu có một ngày ta tìm thấy ai đó thì cũng xin đừng tìm kỷ niệm của mình trong bóng dáng người ấu, đừng so sánh và đừng đòi hỏi những điều xưa cũ “ đừng nắm tay người đến sau bằng hơi ấm của một chiều bình yên xưa nhợt nhạt”

Thôi thì, nếu đã không thể quên… ta cứ để trái tim mình mặc sức nhung nhớ và quằn quại trong những nỗi đau đớn của riêng mình. Nếu đã không thể quên…thì thôi ta sẽ nhớ…

Nắng sẽ ấm trong lòng vào một ngày không xa khi ta thôi không còn nhớ…

Chào tạm biệt tháng 12. Đó sẽ là mùa đông cuối ở Sài gòn và sẽ tạm xa nơi này một thời gian.

Chào nhé!

CHUNCHEON KÝ SỰ ( 춘천 여행)

IMG_4474

Đây đó “lướt ngoài cửa sổ” trên đường đi Chuncheon

Tôi thích Chuncheon. Không biết sao nữa nhưng mỗi lần đến Seoul, tôi hay đi Chuncheon. Không phải vì Chuncheon có đảo Nami mà vì nhiều phong cảnh tuyệt vời khác nữa.Tôi thích Chuncheon có lẽ vì có sông, có núi, có vãng cảnh chùa mà chùa ở Hàn Quốc thì thôi…đẹp miên man và toàn là nằm trong núi sâu rất sâu và để đến được nơi ấy là một quá trình vất vả không kém.

Chuncheon là thủ phủ của tỉnh Gangwon, nằm không xa Seoul lắm về hướng bắc ( đi về phía biên giới Bắc Hàn), cách xa hơn đảo Nami vài ga tàu điện.Một buổi sáng mùa hè se se lạnh, từ nhà trọ nhảy vài ga tàu điện ngầm là đến chỗ Yongsan station và mua cái vé ITX đi Chuncheon. Hết vé! Vậy là đồng ý đi vé đứng ( anh bán vé giải thích cặn kẽ là đứng ở các toa có chỗ dành cho người già, có dư chỗ thì ngồi không thì đứng). Thôi kệ, 1g30 phút cũng không phải quá xa, đi luôn.

IMG_4899

Con đường nhỏ nhưng có rất nhiều thông tin về các điểm tham quan ở Chuncheon

Cuối tuần đông kinh khủng, may là nhảy lên được toa tàu không có quá nhiều người, ngồi bệch luôn dưới sàn, ngay cửa ra vào ( cửa mở thì thụt chân vào nhường lối cho người ta lên, xong lại duỗi chân ra hehe).May mắn chuyến đi như thế thôi chứ chuyến về thì chỗ ngồi dưới sàn cũng không có luôn, người người chen nhau.ITX đi nhanh hết sức, phong cảnh bên ngoài cứ vùn vụt lướt quả, nhịp đều với tiếng toa tàu lắc lư lắc lắc. Lần thứ hai quay lại đây, cảm giác vẫn còn hào hứng và thích thú lạ kỳ. Vẫn cảm thấy rất thèm món nổi tiếng nhất Chuncheon – Dakgalbi ( đại khái là món lườn gà xào bắp cải cay xé xé xé…có hình minh họa bên dưới) ngon gì mà ngon lắm. Miếng thịt gà mềm mềm quấn với rau ăn thật tuyệt.Một món thứ hai cũng nổi tiếng không kém là Makguksu ( miếng lạnh lạnh trộn trộn) nhưng thật sự đối với người Việt thì hơi khó ăn mà tôi thấy không ngon gì cả.

IMG_4602

Dakkalbi

Trạm cuối cùng của đường tàu IXT đi Chuncheon là Chuncheon station nên cứ ngồi đến cuối trạm, ra cửa số 1 chạy ngay vào quầy Tourist Information hỏi ngay đường đi SoyangDam (một cái đập nước rất nổi tiếng và lớn, đẹp vô cùng). Rút kinh nghiệm cho lần đi trước không biết đường nên đi xe buýt lòng vòng, lần này hỏi ngay trạm xe buýt đi đập nước và người ta hướng dẫn nhiệt tình. Hóa ra, trước cửa ga Chuncheon là trạm xe buýt đi đập nước SoyangDam, chỉ cần bước qua đường, mua trái bắp và leo lên xe buýt số 11, số 12 hoặc số 150 đi 30 phút và đến trạm cuối cùng leo xuống sẽ thấy ngay đập nước. Mọi người bảo đây là đập ngăn nước bằng đá lớn trong top 5 thế giới với độ cao đâu chừng hơn 100m. Mà thật sự nó sâu hun hút không dám đưa mắt nhìn xuống, cũng sợ sợ.Lượn lờ một vòng đập nước và mua vé tàu lên phà đi qua ngôi chùa nổi tiếng 청평사 ( Cheongpyeongsa temple). Đi đâu chừng 30 phút lên đênh trên sông, hai bên là núi đồi và rừng xanh mướt, nếu như là mùa thu thì cảnh sắc sẽ lung linh biết bao, lá vàng lá đỏ sẽ rơi đầy trên mặt sông tĩnh lặng, nước trong vắt.Nếu ai đã từng xem bộ phim “Xuân Hạ Thu Đông…Rồi lại Xuân” sẽ thấy kiểu chùa bên Hàn Quốc thường ở sâu trong núi rất đẹp.Sau khi đi phà và bắt đầu hành trình đi vào chùa.Từ bến thuyền đi vào chùa chắc phải chừng 1 tiếng lội bộ, nhưng tin tôi đi nhe: con đường này đẹp và lãng mạn vô cùng, nó cũng không có nhiều dốc cao nên rất thoải mái để đi bộ, nghe chim hót, ngắm hoa nở, nghe tiếng nước suối chảy róc rách và những âm thanh thiên nhiên trong trẻo đến lạ thường. Nếu dẹp bỏ đi vấn đề đông đúc thì có lẽ con đường này cũng sẽ là một trong những con đường trekking đẹp nhất vào mùa thu. Đi hai lần nhưng lần thứ ba, nhất quyết phải trở lại vào mùa thu và cũng muốn trãi qua một ngày “temple stay” ở đây. Nhất định vậy!

IMG_4517

Đập Soyang

IMG_4501

Đập Soyang

IMG_4511

Soyang Dam

IMG_4576

Xuôi dòng qua sông

청평사 ( Cheongpyeongsa temple)-ngôi chùa được xây dựng vào những năm 973 thời vua King Gwangjong (949-975), triều đại Goryeo. Ngôi chùa này gắn với truyền thuyết li kì về một nàng công chúa đem lòng yêu thương một chàng trai thanh tú. Tình yêu của họ đẹp lung linh nhưng vấp phải sự ngăn cản của vua cha.Ông ra lệnh cho giết chàng trai nhưng vì tình yêu sâu nặng và những nhớ nhung đã làm chàng trai hóa kiếp thành con rắn quấn chặt lấy công chúa không rời.Công chúa đã dùng bao nhiêu cách cũng không thể nào khiến cho con rắn rời khỏi thân nàng. Nàng buồn bã rời khỏi cung điện và đi mãi cho đến khi đến ngọn núi Obong này. Nàng gột rửa thân mình, tự tay may một chiếc áo cà sa và nguyện cầu. Tình yêu và tấm lòng của Nàng đã khiến cho chàng trai được siêu thoát và vì thế con rắn rời khỏi thân thể nàng. Sau khi quay về cung, Nàng đã nói vua cha cho xây lại những nời mà Nàng đã dừng chân hoặc đi qua.

IMG_4797

Lời nguyện ước

IMG_4783

Đường lên chùa

IMG_4720

Truyền thuyết nàng công chúa và chàng rắn tương tư

Trên lối đường dẫn vào 청평사 ( Cheongpyeongsa temple) bạn sẽ thấy tượng của công chúa và nơi mà nàng gột rửa thân mình là kế bên ngọn thác Guseong Waterfall. Đó là một ngọn thác nước chảy thẳng đứng từ trên các bệ đá cao mà tương truyền người ta nói rằng nó có thể phát ra 9 loại âm thanh khác nhau.Khi tôi ngồi viết những dòng này thì cũng đang ngồi nghe lại những âm thanh trong trẻo đó và cảm giác như đang giữa rừng ( tôi có quay một đoạn video ngắn chỉ định dùng làm ” liều thuốc tinh thần” cho những đêm mất ngủ hay những lúc gặp stress).

IMG_4694

IMG_4882

Ngủ trưa dưới các tản đá bên suối

청평사 ( Cheongpyeongsa temple)- ngôi chùa này không lớn nhưng tôi thích nơi đây. Tôi thích quãng đường vượt qua bao nhiêu phương tiện công cộng như subway, ITX, bus, ferry, walking và cuối cùng đến được ngôi chùa sâu trong núi. Tôi cũng ngồi cầu nguyện với những hỗn độn và bất an trong lòng, tôi cũng đi tìm niềm tin tôn giáo khi bản thân mình đôi khi cũng không tin chính mình nữa thì ít ra phải có nơi nào đó để bấu víu. Người ta tìm đến niềm tin tôn giáo và xem đây là chỗ dựa tinh thần khi cảm thấy hụt hẫng và…cuộc đời ngoài kia hoang mang quá.

Tôi sẽ trở lại

đi trên đường tàu ITX,

và sẽ xuống ở một ga nào đấy -không phải

ga Chuncheon

vào một ngày thu lá đỏ…

 

 

 

SEOUL NHỮNG NGÀY MƯA

Tôi mua vé máy bay đi Seoul bằng một phút ngẫu hứng khi ngồi ở sân bay đón khách. Kì lạ, mỗi lần đến sân bay là muốn đi đâu đó. Không biết sao nữa nhưng khi không biết đi đâu tôi lại nghĩ về Seoul. Hình như nơi này cho tôi cảm giác bình yên và thân thuộc nhất cùng nhiều nỗi buồn nhất của một thời trẻ tuổi. Mà hình như nơi này cũng cho tôi cảm giác tự do, được là chính mình, được làm những điều mình thích với cảm giác rất đã, không sợ ai quấy rầy. Hình như nơi này cũng cho tôi rớt đến tận sâu của nỗi cô đơn nhưng lại giải phóng tâm hồn tôi ra khỏi nhiều bế tắc để cuối cùng tôi được trở về với chính mình ” stay hungry, stay foolish”.Và một điều quan trọng là tôi cảm giác mình được an toàn và an yên tự tại nhất, không bị ràng buộc với bất cứ điều gì cả, có thể khóc cười miên man…

Đợi chờ… lạc mấy sân ga

Đáp xuống phi trường đã 6g chiều nhưng mặt trời chưa buồn đi ngủ. Sợ không tìm được nhà trọ nên đã hỏi đường rất kĩ trước khi đi nhưng cuối cùng vẫn bị lạc. Bà chủ nhà trọ chỉ đường gì mà như đánh đố, kiểu như ” mày xuống xe buýt, nhìn trước mặt có cái 7-11 rồi đi qua đường quẹo vào con hẻm đi 50m rồi gọi tao ra đón”. Thế nhưng sau này mới phát hiện ra trong vòng bán kính 500m 4 phía đều có 4 cửa hàng 7-11 và bà ấy chỉ đường với điểm bắt đầu là trạm xe buýt đi trong khi mình lại tìm đường từ trạm xe buýt xuống ( trạm đi và trạm xuống nằm 2 mặt đường cách nhau cũng vài trăm mét và trong vòng vài trăm mét ấy là mấy cái cửa hàng 7-11 như thế). Ở seoul không biết người ta tìm nhà kiểu gì chứ cầm địa chỉ là không thể nào tìm ra ngoại trừ đi taxi nhập định vị GPRS, đa phần là tìm đặc điểm nhận dạng kiểu như ” đi line 8 ra cửa số 3 quẹo phải nhìn trước mặt có cái bệnh viện sau đó đi thẳng vài trăm mét sẽ thấy cái siêu thị rồi rẽ phải…” Tôi cũng loay hoay cầm địa chỉ và đi theo sự hướng dẫn trong mail nhưng lần mò mãi 7g tối chưa ra. Tôi đến mượn điện thoại của anh chàng bán trái cây dạo mà ảnh nhiệt tình nói ” để tao gọi cho mày luôn cho”. Và sau khi trao đổi với người theo số điện thoại tôi đưa, ảnh ấy hỏi một câu rất ” nghiêm trọng”: bạn của mày có đàng hoàng không? Có đáng tin không vậy? Tôi mới hỏi lại là ” sao anh lại hỏi như vậy?” thì ảnh mới trả lời là ” tại tao thấy mày lặn lội đường xa đến đây mà bạn mày k thèm ra đón”. Thế là tôi phải giải thích rằng chủ nhà trọ chứ k phải bạn tao đâu. Chài ơi, ảnh dễ thương và nhiệt tình hết sức khi hướng dẫn cặn kẽ đường đi. Tôi cám ơn rối rít, định mua một ít trái cây nhưng ảnh chỉ bán cà chua và dưa gang nên…( đúng là mình cũng dở hơi)- viết ra đây để lần sau quay lại tìm.

Bà chủ cho đứa con gái ra tận đầu ngõ đón vào. Căn guesthouse nhỏ nhắn, xinh xinh mà sạch sẽ ấm cúng ghê, yên tĩnh, giá rẻ, vị trí tuyệt vời, thích nhất có cái gác mái tối tối lên ngồi uống bia ngắm trăng thiệt là đúng chất.

Quán bán món chân giò nổi tiếng ở Hongdae

canh xương hầm giải rượu

Những ngày ở Seoul thật thích. Sáng sáng hăm hở đi chơi, tối tối háo hức về nhà. Điều đầu tiên là xác định ga tàu điện ngầm gần nhất và nạp ngay vào thẻ một ít tiền. Cứ nhảy một phát lên ga tàu điện và rồi muốn xuống đâu thì xuống, ngày nhàn nhã cứ thế trôi qua… Lang thang mãi qua ga tàu điện rồi “ngoi lên bờ” thăm thú công viên, đi rừng, shopping, ăn uống, hoặc cứ đơn giản là ra bờ sông Hàn nghe gió ngắm người qua. Ớ Seoul có thể đi lang thang đến 2-3 giờ sáng mà chẳng sợ gì, phố xá vẫn náo nhiệt và phục vụ sẽ vẫn nhiệt tình nhẫn nại ngồi đợi bạn đến khi ra về. Nhà trọ chẳng buồn khoá cửa muốn về lúc nào về. Sáng sáng còn hào phóng cho bữa ăn sáng với trứng, sữa, bánh mì, mứt… Mọi thứ thật đầy đủ, thoải mái, thế nên cuộc sống thật mến thương.

Ngon rất ngon… và sau đó bị trúng thực với coffee bean

Dâu hàn quốc ngọt và trái chín mọng

Ở Seoul-thành phố không ngủ, sôi động nhộn nhịp, đêm cũng như ngày mà ngày cũng như đêm- cứ bước ra khỏi nhà là có quán xá, cà phê, shopping. Hệ thống giao thông công cộng quá phát triển nên mọi thứ thật thuận tiện, thoái mái và phía dưới ga tàu điện là một thế giới nhộn nhịp không kém. Sợ nhất là đi line 2 ( line này đông đúc kinh khủng, người ta cứ đẩy nhau, chen lấn…không thở nỗi) nhưng khổ cái là line này lại kết nối hết tất cả các điểm vui chơi, giải trí, tham quan của thủ đô nhỏ bé này. Nếu không có việc gì quá gấp, tôi ghét phải đi trên cái line này, kiếm line khác đi cho nhẹ người, dễ thở.

Những ngày ở Seoul mưa rả rích nhưng vì cứ lang thang dươi đất nên đâu biết bên ngoài nắng hay mưa. Có hôm ngồi mãi miết đợi ở ga tàu điện xó xỉnh nào đó nhưng đợi hoài…mưa chẳng vội tan. Bà chủ nhà trọ cho mượn cái ô xinh xinh và dặn dò cẫn thận đi đường nếu mưa và gió to quá thì đừng có đi bên ngoài… nhưng mình thì cứ đầu trần lao ra khỏi ga tàu điện và vụt một mạch về nhà.

Những ngày mưa rả rích…

BHUTAN (Part…):LET FATE TAKES ITS COURSE!

DSCF6936

Trưa ngã nghiêng nắng ở Chimi Lhakhang

Vạn sự tùy duyên- nếu hiểu được “vạn sự tùy duyên” sẽ thấy cuộc đời thật có nhiều điều nên trân quý.

Nói dài dòng vậy thôi chỉ để mở đầu rằng: nhớ Bhutan quá!!! Cũng gần một năm rồi mà…thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa. Thật ra, do dạo này Bhutan là đề tài “hot” để mọi người bàn tán và trò chuyện từ trên bàn ăn, quán nhậu cho đến công ty. Chắc có lẽ một phần là do bài phát biểu gây chấn động của thủ tướng Bhutan-Tshering Tobgay tại Vancover (Canada) về chống biến đổi khí hậu, về văn hóa, môi trường mà báo chí và các bạn facebooker nhiệt liệt chia sẽ trong mấy ngày qua. Hay là chuyến viếng thăm Bhutan của cặp đôi viết nên chuyện tình “cổ tích” không thua kém gì câu chuyện của Chàng- Vua Jigme Khesar Namyel wangchuck và Nàng- hoàng hậu Jetsun Pema ở Bhutan là hoàng tử nước Anh William và công nương Kate. Anh đồng nghiệp trong công ty người Malay thì than thở rằng muốn đi Bhutan trong năm nay mà chính phủ Bhutan đã  hết “quota” (cấp visa) cho khách du lịch do đã đủ số người ( sao thấy bên VN vẫn đi quá trời mà ta). Mấy đứa bạn ai cũng đòi đi Bhutan. Nhưng nhiều người đi Bhutan quá mình lại thấy lo lắng đây. Cứ giới hạn số lượng khách du lịch mỗi năm như hiện nay Bhutan đang làm vẫn là cách hay nhất để giữ gìn bản sắc và một nền văn hóa độc đáo, có nguồn ngoại tệ để phát triển đất nước nhưng vẫn giữ được cân bằng sinh thái, môi trường. Và cứ nên duy trì việc quy định mức phí một ngày phải trả là 250 USD như hiện nay , cũng như cấm du lịch bụi như vẫn làm, như  là một cách ” vừa nhắm mắt vừa mở cửa” thì sẽ vẫn phát triển được đất nước và đi đôi với việc bảo vệ thiên nhiên, cảnh quan, cân bằng hệ sinh thái ( nhưng hy vọng Bhutan sẽ xây thêm đường sá chạy êm hơn).

DSCF7635

Nhìn cũng giống trong phim “Jungle book”

Bản thân mình nghĩ, có được một điều gì đó quá dễ dàng không phải là một cái hay. Đơn giản như bạn sẽ phải cân nhắc việc bỏ ra một số tiền 2,500 USD cho một chuyến đi Bhutan mà không được ăn sơn hào hải vị thì bạn sẽ đắn đo ghê lắm hay bạn sẽ “hốt hoảng” khi nghe mình trả lời là hơn tiền một tour đi Châu Âu đấy. Vâng, nhiều khi lúc đó bạn sẽ chọn Châu Âu hơn là Bhutan ấy chứ. Nhưng, cá nhân mình nghĩ, giá trị một chuyến đi và giá trị của những cái bạn “được”ở Bhutan nhiều hơn con số 2,500 USD kia rất nhiều.

DSCF6801

Đi tìm vua và hoàng hậu…Đứng chờ xem cậu ấy đã đi làm về chưa…Haha

Bữa cơm mà mình nhớ nhất trong những ngày ở Bhutan là bữa tối đơn giản ở Wangdee Valley chỉ một món duy nhất tại nhà chị của Anh hướng dẫn Tenzin, mà thật sự mình cũng rất ” khổ sở” để ăn món ăn đó nhưng mình rất trân quý tình cảm và sự nhiệt tình của họ. Bữa cơm mà mình cảm thấy “ngon miệng” là khi ở thủ đô Thimphu được ăn gà kho và đậu xào ít ớt ( có lẽ do đói sau một hành trình dài). Bữa cơm mà mình “sung sướng” nhất là được ăn khô cá dứa made in vietnam và canh cải xanh ở ” ngôi nhà dễ thương trên đồi có vườn táo và mấy con gâu gâu”…Tất cả là kỉ niệm mà.

DSCF6905

Một quán ven đường bán đồ organic

Buổi chiều buồn mà an yên nhất là buổi chiều “lạc” ở Punakha Valley. Tenzin lái xe chở mình theo con đường thông dọc thung lũng đi từ Meri Puensum Resort. Con đường nhỏ bé quanh co, uốn lượn men theo đồi thông một bên là thung lũng sâu hun hút nhưng lại dẫn lên một tu viện cao trên đỉnh núi.Đó là buổi chiều  nghe những thanh âm rỉ rả được phát ra từ chiếc radio trong căn phòng ấm cúng của Thầy và cốc trà sữa thơm lừng. Buổi chiều “vui sướng” nhất là buổi chiều đi dạo Thimphu, lang thang nhiều ngõ ngách và lạc vào nhà của Beasan để rồi được bà của nhóc ấy pha cho một cốc trà sữa ngon, được trò chuyện với cả gia đình họ. Buổi chiều ” buồn ngủ nhưng hào hứng” nhất là buổi chiều đầu tiên đến Thimphu do mất ngủ từ đêm trước ở BKK nhưng vì trận bóng đá vòng loại World Cup diễn ra ngay sân vận động trung tâm nên háo hức quá chừng…Và nhiều buổi chiều ” lạ lùng” khác nữa…

DSCF6773

Nhà của Beasan và bà của cậu ấy. Ngôi nhà nhỏ xinh có những chậu hoa

Buổi tối lãng mạn và nên thơ nhất là buổi tối ở Paro có trăng, có sao, có đêm hun hút sâu, ngõ tối đèn khuya và ngồi giữa trời uống bia trong đêm lạnh…lùng và nhiều buổi tối vui vui khác , được gặp gỡ nhiều con người khác nhau với những tính cách khác nhau nhưng tất cả họ đều rất nhiệt thành. ( nhiệt tình và chân thành)

This slideshow requires JavaScript.

Và điều “amazing” ở Bhutan mà mình thích thú nhất là được gửi đi những lá thư có con tem là hình của mình. Hình của mình in lên con tem… hay hình của người dưng thương nhớ nào đó cũng được. Thật kì diệu làm sao!!! Nếu được trở lại, mình muốn làm điều này quá đi chứ. Nếu ai có đi Bhutan, gửi cho mình postcard hay lá thư nhé, mình rất mong…mong đấy.

A postcard to me!

Thế nên, bây giờ mình mượn lời của David L.Sloan để nói về điều này :
” Forget everything you know about Bhutan

The best parts of Bhutan are not found on any maps.While a visit to the Tiger’s Nest shouldn’t be missed, the real beauty of Bhutan exists beyond the temples, markets and rice fields. It exists in the people”

This slideshow requires JavaScript.

QUY NHƠN MÙA LÚA CHÍN

FullSizeRender(4)

Chiều quê yên ả

Cũng phải gần 11 năm rồi mới quay lại Quy Nhơn nhưng trong đầu lúc nào cũng nhớ ” thành phố Quy nhơn lấp lánh ánh đèn… đêm tĩnh mịch”. Đó là ký ức của ” chương trình ” cảm nhận đêm khuya” trên chuyến xe buýt đêm đi từ thiện Quảng Nam thời còn sinh viên được ghi âm  và bọn con trai cứ phát đi phát lại điệp khúc ấy. Và còn là ký ức của cả đêm không ngủ cho một chuyến đi khác mà cả bọn làm phiền khách sạn Hải Âu vì ồn ào …với bia và khô mực. Chuyến từ thiện tại Quy Nhơn sau đó cũng là một kỷ niệm đáng nhớ bởi khi đi phỏng vấn, được công ty nhận vào làm và công ty yêu cầu đi làm ngay nhưng không chịu, nhất quyết nói là ” để em đi từ thiện xong rồi về em đi làm”… Vậy nên Quy Nhơn làm mình nhớ nhiều như thế đó.

FullSizeRender(7)

Một trong những khoảnh khăc đẹp ở Eo Gió

Đến Quy Nhơn dịp này thời tiết âm u khi ảnh hưởng của gió mùa, biển động và thế là mọi kế hoạch bị đảo lộn. Nhưng Quy Nhơn vẫn đẹp dịu dàng vì mùi hương lúa chín trên con đường từ sân bay đi vào trung tâm thành phố. Một phong cảnh thanh bình và yên ả lâu rồi mới thấy. Nhà nhà gặt lúa, trẻ em nô đùa, trâu buồn gặm cỏ bên góc tre làng khi khói chiều nghi ngút tỏa xa xa phía chân trời vẫn ươm vàng màu lúa chín… Thật ra chỉ cần như vậy thôi! Đi đâu để thấy lòng mình bình yên và tự tại thì mọi nơi đi qua, mỗi giấy phút trôi qua đều đáng trân qúy. Không đi để check in hay khoe bạn bè, không đến nơi người ta buộc phải đến, không làm theo ” hội chứng đám đông” mà chỉ đi-đến-ở lại- vì mình thích như thế.

IMG_3054

Eo Gió ngày gió

Những ngày ở Quy Nhơn chỉ lang thang thưởng thức đồ ăn thật ngon nhất là bánh xèo. Có hai vợ chồng ( Anh chồng cực vui tính ) bán bánh xèo trên lề đường Nguyễn Huệ mà chỉ bán từ 3 giờ đến 5 giờ là hết. Quán không tên nhưng ăn rất ngon mà bánh xèo nóng hổi có những con tôm rất ngọt. Mấy ngày ở Quy Nhơn là mấy ngày ăn bánh xèo chỗ này. Nghĩ cũng lạ, thích chỗ nào là ăn mỗi chỗ ấy thôi.

 

Ấn tượng ở Quy Nhơn có lẽ là Eo Gió ở Nhơn Lý-đẹp hoang sơ đầy nắng và gió. Con đường từ trung tâm Quy Nhơn đi theo cầu Thị Nại ra Nhơn Lý là con đường nhựa mới làm thẳng tắp mà hai bên là những đồi cát trắng. Đường dễ đi mà đẹp lung linh. Nhơn Lý đang phát triển nhờ một khu phức hợp sân golf 5 sao đang xây chuẩn bị đưa vào hoạt động gần đấy.

This slideshow requires JavaScript.

Eo Gió là một eo biển hình cánh cung với những ngọn núi đá ôm trọn một vòng cung eo biển xanh. Gió từ biển thổi vào lúc đứng trên ngọn núi chơi vơi có thể cảm nhận được “thân nhẹ như sắp bay”. Cả ngày ngồi ở đây nghe sóng biển nổi trận cuồng phong xô ngã từng đợt từng đợt phủ lấp bờ đá, nghe gió thổi miên man ru âm thanh dữ dội mà dịu êm của buổi trưa vắng người ” biển lỗi lầm để cho con sóng chứa đầy bão giông”…Nếu đoạn đường từ Nhơn Lý về Quy Nhơn không vắng tanh thì thật sự muốn ở lại Eo Gió ngắm hoàng hôn lắm lắm. Ngoài những đợt sóng “cuồn phong” thì Eo Gió yên bình lắm, hoang sơ lắm cho những ai biết thưởng thức vẻ đẹp của Eo Gió. Chắc là sẽ quay lại Eo Gió nằm cả ngày ở đây rồi đi Kỳ Co luôn.

Six notebooks will help to change your life!

Hôm nay tình cờ đọc được một bài viết hay quá, nhất định phải viết vào đây mà thực hành từ từ. Mình rất biết ơn tác giả này và vô cùng cảm thấy thú vị khi tìm ra được những khơi gợi, ý tưởng thú vị để thay đổi cuộc sống. Mình sẽ bắt đầu bằng quyển sổ 3 trước vì mình nghĩ nó tác động tích cực lên suy nghĩ.

————-

Trong nhiều năm, tôi ĐAU ĐẦU tìm các giải pháp PHÁT TRIỂN bản thân & cải thiện kỹ năng. Sau đó nhờ may mắn, tôi được biết Bí quyết 6 Cuốn sổ thay đổi cuộc đời

1

Codex Leicester

Thiên tài trên nhiều lĩnh vực người Ý, Leonardo da Vinci có ghi chép tay trên 30 quyển, trong đó 1 quyển nổi tiếng nhất là “Codex Leicester” viết khoảng năm 1508 được Bill Gates mua lại giá 30,8 triệu $ vào năm 1994.

Cuốn sổ tay này có 72 trang, viết bằng kỹ thuật viết ngược – tức là phải dùng gương chiếu các trang viết mới đọc được.

2

Bill Gates mua 30,8 triệu $ năm 1994

Richard Branson (tỷ phú sáng lập Virgin) và rất nhiều tỷ phú $ khác cũng đều sở hữu những quyển sổ tay của riêng mình.

Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ với bạn nguyên lý của 6 quyển sổ:

1) SỔ THÔNG THÁI:

Đôi khi 1 thông tin bạn đọc từ facebook, đọc từ 1 quyển sách, xem video, nghe audio hoặc do 1 người khác chia sẻ lại, hầu hết mọi người đều gật gù thấy hay, độc đáo, thú vị … và quên dần dần.

Jim Rohn nói:

DON’T TRUST YOUR MEMORY ! (Đừng tin vào trí nhớ của bạn)

Vì thế khi nghe, xem, học, đọc, được chia sẻ hoặc bạn tự giác ngộ điều gì đó hay, hãy ghi chú và tóm tắt lại theo ý hiểu của bạn vào quyển sổ này.

LỢI ÍCH LÀ GÌ?

Sau 1 thời gian, bạn sẽ sở hữu rất nhiều kiến thức, kinh nghiệm quý báu hay ho mà chính bạn đọc lại cũng phải ngỡ ngàng – không thể tin được là do chính mình viết ra.

Không phải lúc nào não bộ cũng đạt tình trạng trí tuệ cao hoặc giác ngộ, khoảnh khắc đó thường trôi qua rất nhanh, nếu bạn không ghi chép, tổng hợp lại ngay khi xuất hiện ý tưởng, bạn sẽ nhanh chóng quên mất hoặc nhớ không chính xác.

Sai lầm là thường không tổng hợp & đúc kết kiến thức, biến của người khác thành của mình, nên hầu hết mọi người thường mau quên.

Mặt khác, nếu không đem vào ứng dụng ngay, họ không thể chuyển hóa từ BIẾT sangHIỂU.

Trong phật giáo có 3 phương cách để có được trí tuệ đó là : VĂN – TƯ – TU.

  • VĂN là học hỏi LÝ THUYẾT.
  • TƯ là TƯ DUY. Học hỏi là phải gạn lọc, suy nghĩ , không nên chỉ rập khuôn.
  • TU là THỰC HÀNH. Vận dụng lý thuyết vào thực tế và tự mình kiểm chứng lý thuyết.

Hiểu được 3 khái niệm này bạn có thể vận dụng trong rất nhiều trường hợp.

Ví dụ 1: Tự học

Một số người đọc sách – đó mới chỉ là Văn (lý thuyết). Nếu không suy nghĩ, thảo luận, đặt câu hỏi – tức là chưa có TƯ (tư duy). Có suy luận, suy nghĩ, nhưng chưa vận dụng – tức là chưa có TU (thực hành). Nếu bạn nghe 1 người thành công chia sẻ kinh nghiệm, tức là TU của người này trở thành VĂN của người kia. Bạn có đang tự soi lại mình và lên chiến lược phù hợp ko?

Ví dụ 2: Thực trạng việc đào tạo

Nhìn chung hiện nay, tỷ lệ VĂN (lý thuyết) quá nhiều. TƯ thì có 1 số nơi có. Còn TU (thực hành) còn hạn chế. Bạn có đang nghĩ đến thực trạng đào tạo từ tiểu học đến đại học nói chung ko?

Ví dụ 3: Vận dụng cho việc bạn đào tạo cho nhân viên, cho con cái, cho học viên, cho những người xung quanh.

Ưu tiên và chú trọng vào đâu, có đủ VĂN – TƯ – TU chưa? VĂN – TƯ – TU là con đường để đi đến GIÁC NGỘ! Sổ thông thái là bước đi đầu tiên trên hành trình đó.

2) SỔ MỤC TIÊU – Ý TƯỞNG & CHIẾN LƯỢC & KẾ HOẠCH

Đây là quyển sổ bạn ghi các mục tiêu hàng tháng & hàng năm. Các chiến lược & kế hoạch mà bạn sẽ triển khai. Việc lập mục tiêu sẽ nằm ở 1 chuyên đề khác để bàn sâu hơn.

Về cơ bản, bạn ghi ra những điều mình MUỐN.

Có thể ở những lĩnh vực chính yếu như sau:

  1. Tài chính (Ví dụ : Số tiền kiếm được, thu nhập, tổng tài sản ….)
  2. Phát triển bản thân (Ví dụ : Học kỹ năng đàm phán, lãnh đạo, ngoại ngữ….)
  3. Sức khỏe (Ví dụ : Cân nặng, chiều cao, chơi môn thể thao…)
  4. Giải trí (Ví dụ : Đi du lịch….)
  5. Cống hiến (Ví dụ : Giúp ai đó, từ thiện, cho đi giá trị….)
  6. Mối quan hệ (Ví dụ : Lập gia đình, có con…)

ĐIỀU QUAN TRỌNG:

Đầu tháng bạn viết ra các mục tiêu.

Cuối tháng bạn xem lại mình làm được, hoàn thành bao nhiêu việc và ghi ở phần KẾT QUẢ.

SAI LẦM :

  1. Hầu hết mọi người không có mục tiêu
  2. Hoặc Không có mục tiêu đầy đủ:
    Ngắn hạn (tuần, tháng), trung hạn (1 năm), dài hạn (3-10 năm)
  3. Không tập trung hoàn thành mục tiêu
  4. Đặt những mục tiêu quá viển vông hoặc quá đơn giản.

Lợi ích QUYỂN SỔ là giúp bạn TẬP TRUNG hoàn thành mục tiêu & GIÁM SÁT chính mình. Mài giũa kỹ năng THIẾT LẬP MỤC TIÊU là 1 trong những kỹ năng quan trọng bậc nhất.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cuối tháng bạn thấy mình ko hoàn thành MỤC TIÊU nào? (Bạn biết bằng mọi giá tháng sắp tới mình phải hoàn thành hoặc nên đặt mục tiêu vừa có tính thách thức, vừa có tính khả thi?)

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cuối tháng bạn thấy mình hoàn thành 4/5 mục tiêu. Rất hài lòng và hào hứng cho tháng tiếp theo phải ko?

GHI NHỚ:

Không biết mình muốn gì thì sẽ không bao giờ đạt được điều mình muốn, và tiếp tục 1 cuộc đời “bèo dạt mây trôi”….

3) SỔ NHẬT KÝ THÀNH CÔNG:

1 trong những cảm xúc tệ nhất của hầu hết mọi người đó là KHÔNG HÀI LÒNG.

Không hài lòng về bản thân, không hài lòng về hiện tại ….

Càng không hài lòng họ càng chán nản; suy nghĩ, hành động tiêu cực và càng thất bại.

Hãy để tôi chia sẻ cho bạn 1 bí mật:

Thành công hấp dẫn thành công

Sổ nhật ký thành công là quyển sổ 1-5 ngày bạn ghi lại 1 lần về những điều mình đã làm được, điều mình làm tốt hoặc chỉ đơn giản là 1 điều tích cực.

Ví dụ:

Ngày 10/02/2016

  1. Gặp được 1 người tên A, chia sẻ về …. Rất hay
  2. Giúp được 1 người B 1 việc nhỏ : …..
  3. Đọc được 1 quyển sách hay : …..
  4. Đi làm đúng giờ….
  5. Nảy sinh 1 ý tưởng có thể hay : …..
  6. Dậy sớm lúc …. để làm việc C

LƯU Ý:

Ghi thật vắn tắt chỉ 5-10 ý, mỗi ý 1 câu, ngắn gọn đừng ghi dài dòng như nhật ký (mặt dù tên quyển sổ là nhật ký thành công.)

TẠI SAO?

Vì làm như vậy ngày nào bạn cũng làm được, nếu bạn ghi nhật ký dài cả trang, ôi có lẽ sờ vào bạn sẽ phát ngán không muốn động bút cho lần tiếp theo. Có ngày bạn chỉ có 2-3 thành công hoặc việc hoàn thành nhỏ cũng được, hãy ghi lại.

TÁC DỤNG quyển sổ này là gì?

Khi bạn ghi ra những điều này, cảm xúc tích cực dâng lên trong bạn.

HÀI LÒNG VỀ BẢN THÂN!

Bạn có thể suy nghĩ, hôm nay hoặc vài ngày qua thật tuyệt vời, TIẾP TỤC THÔI.

Lâu lâu bạn đọc lại để nhớ về những KHOẢNH KHẮC CHIẾN THẮNG, thấy mình THẬT TUYỆT!

Và hãy nhớ :

DUY TRÌ CẢM XÚC TÍCH CỰC VỀ THÀNH CÔNG và
THÀNH CÔNG NHỎ SẼ THU HÚT THÀNH CÔNG LỚN!

4) SỔ TÀI CHÍNH CÁ NHÂN:

Tỷ phú người Mexico Carlos Slim (thường nằm trong top 5 người giàu nhất thế giới) không phải là người có trí nhớ siêu phàm, nhưng đến nay ông vẫn giữ những cuốn sổ ghi chép chi tiêu từ khi còn là một cậu bé được cha mẹ cho tiền tiêu vặt.

Sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng Carlos Slim đã được cha huấn luyện từ nhỏ về chi tiêu chặt chẽ và khôn ngoan trong vấn đề tài chính. Được biết, một trong những cuốn sổ chi tiêu hồi nhỏ của Carlos có viết: “Hôm nay tôi mua một chai nước ngọt giá 70 xu. Hôm nay tôi mua hai chiếc bánh kem, hai cuốn album, hai chiếc bánh rán”.

Dù bạn sở hữu doanh nghiệp hay không, bạn đều cần có quyển SỔ THU CHI.

Quyển sổ thường có 4 cột chính:

  1. Ngày tháng (hoặc số thứ tự)
  2. Công việc, nội dung
  3. Thu
  4. Chi

Đây là quyển sổ bạn thống kê lại các hoạt động thu chi cá nhân hoặc doanh nghiệp của mình.

Ví dụ :

  1. Mua đồ A – 250k (cột CHI)
  2. Trả tiền người B – 3 triệu (cột CHI)
  3. Thu 1 khoản tiền C – 10 triệu (cột THU)

Nếu có ai đó đã trả 1 khoản và còn nợ 1 khoản, bạn có thể dùng bút đỏ khoanh tròn….Hoặc khoanh tròn các chi phí cần kiểm tra, lưu ý thêm.

Tác dụng quyển sổ này là gì?

  1. Kiểm soát tài chính cá nhân
  2. Phát triển thói quen quản lý tiền bạc

Ví dụ:

Thỉnh thoảng bạn nhìn lại cột thu chi, có thể bạn thấy mình đang “chảy máu” với tốc độ không dừng được. Cũng có thể bạn kinh ngạc vì không ngờ chỉ trong vài ngày hoặc vài tuần mình đã tiêu 1 khoản tiền khủng khiếp.

Cũng có thể bạn tự trách mình về 1 khoản chi mà đáng nhẽ bạn có thể kiểm soát, giảm bớt hoặc cắt hẳn nếu thông minh hơn. Có ngày bạn giật mình vì 1 khoản tiền mà bạn quên không đòi hoặc chưa giải quyết.

Bạn hiểu ý tôi chứ?

Sổ thu chi chỉ là 1 trong vài chục kỹ thuật quản lý tiền bạc.

SỰ THẬT:

6 cái lọ quản lý tiền (T.Harv Eker đào tạo) được ca ngợi là phương pháp quản lý tiền hay nhất thế giới – cũng hay nhưng thực ra là hoàn toàn không đủ để bạn quản lý tiền!

Bạn cần hiểu biết nhiều hơn thế rất nhiều.

Ghi nhớ:

Hãy kiểm soát con quỷ chi tiêu trong bạn và rèn luyện thói quen kỷ luật.

Hãy bắt đầu ngay hôm nay với SỔ THU CHI CÁ NHÂN.

5) SỔ QUAN HỆ:

Năm 1968, Bill Clinton đang học đại học Oxford, ông gặp 1 sinh viên sau đại học tên Stamps tại 1 buổi tiệc. Bill lấy ra 1 quyển sổ ghi chép màu đen và hỏi:

  • Anh đang làm gì tại Oxford?
  • Tôi đang học tại Pembroke nhờ học bổng Fulbright

Bill ghi chú Pembroke vào sổ và tiếp tục hỏi về trường và ngành mà Stamps đã tốt nghiệp cử nhân. Stamps ngạc nhiên hỏi:

  • Bill, sao anh phải viết hết mọi thứ ra giấy vậy?
  • “Tôi sẽ chuyển sang làm chính trị, tôi sẽ tranh cử thống đốc bang, tôi muốn ghi lại tất cả những người tôi đã gặp gỡ”. Bill cho biết.

Câu chuyện này do Stamps kể lại càng làm nổi bật phong cách thẳng thắn của Bill Cliton trong việc yêu cầu giúp đỡ hay lôi kéo người khác tham gia sứ mệnh của mình.

Thực tế, ngay từ sinh viên, vị tổng thống thứ 42 này đã có 1 thói quen là hàng đêm ghi lại trên giấy những tấm thẻ tên và các thông tin quan trọng của những người ông gặp trong ngày.

Sổ quan hệ là quyển sổ ghi chép lại các mối quan hệ chất lượng của bạn.

Bạn có thể liệt kê 1 cách vắn tắt và đơn giản thông tin về các mối quan hệ như họ tên đầy đủ, ngày tháng năm sinh (sinh nhật), nghề nghiệp và năng lực, mối quan hệ khác của họ…..

Thực tế cuộc đời của bạn thay đổi thường bởi 2 điều:

1 là những quyển sách mà bạn đọc.

2 là những người mà bạn gặp!

Có 1 công thức khá hay:

QUAN HỆ + QUAN HỆ + QUAN HỆ + ….. = TẤT CẢ

Có thể nhiều người biết nhưng ít người hiểu cách vận dụng.

Lợi ích Việc ghi chép SỔ QUAN HỆ nhắc nhở bạn duy trì kết nối hoặc dành thời gian hỗ trợ chéo, giúp đỡ người khác và để nhận sự giúp đỡ khi cần thiết.

SAI LẦM:

Trung bình 1 người có từ 200-300 mối quan hệ.

Hầu hết mọi người đều có 1 vài mối quan hệ chất lượng, đôi khi có thể chỉ là những lần gặp thoáng qua nhưng rất ít người ghi chép lại điều này. 1 dạng quan hệ nữa là quan hệ bắc cầu. Tức là bạn quen người A là 1 người bình thường, nhưng người đó lại khá thân thiết với người B – 1 người có năng lực mà bạn đang cần B giúp đỡ.

Đáng tiếc là khi bạn bế tắc, ít khi bạn nghĩ đến mạng lưới quan hệ để xử lý mà có thể bạn xử lý mọi việc theo bản năng hoặc thói quen.

Nếu trong mạng lưới của bạn có 1 MENTOR (người đỡ đầu), người có đủ tố chất, năng lực và kinh nghiệm thì cuộc đời của bạn sẽ tăng tốc chóng mặt trong 1 khoảng thời gian rất ngắn.

Để học hỏi thêm về các chiến lược phát triển mối quan hệ, bạn có thể tìm đọc 3 quyển:

  1. Đắc nhân tâm
  2. Đừng bao giờ đi ăn 1 mình
  3. Ai che lưng cho bạn

GHI NHỚ:

QUAN HỆ SẼ ĐẺ RA TIỀN BẠC.

6) SỔ CÔNG VIỆC (QUẢN LÝ THỜI GIAN):

Mắc chứng khó đọc bẩm sinh, ngay từ nhỏ tỷ phú Richard Branson (sáng lập tập đoàn Virgin) đã luyện cho mình thói quen ghi nhớ mọi việc thông qua ghi chép.

Richard Branson tiết lộ một trong những công cụ quyền lực nhất mà ông có trong bộ thủ thuật kinh doanh thành công. Bạn có thể mong đợi đây là một bí quyết phức tạp hay độc đáo.

Tuy nhiên, trên thực tế, vũ khí bí mật của Branson đề cập tới chính là CUỐN SỔ TAY cũ luôn đi cùng ông tới bất cứ đâu.

Những lưu ý thói quen viết tay – theo ông rất có ích trong công việc quản lý, đàm phán và thậm chí cả các tình huống pháp lý.

Diễn đạt mọi suy nghĩ ra giấy, có lần không mang sổ tay, Branson còn viết lên cả hộ chiếu.

Branson đặc biệt ưa thích dùng bút để viết lên giấy hơn là lướt ngón tay lên bàn phím bởi nó không gây phiền phức hay làm ông tập trung trong một cuộc họp.

CÁCH SỬ DỤNG:

Ví dụ bạn có thể viết ra để sắp xếp và quản lý thời gian như sau:

08h: Làm việc A
10h : Gặp người B
12h: Đi sự kiện C
14h: Làm việc D
16h: Làm việc E
18h: Gặp người F
20h: Làm việc G
22h: Làm việc H
24h: Làm việc I

Ngoài ra, bạn có thể dùng nó ghi chép hoặc diễn đạt bất cứ điều gì mà BẠN ĐANG SUY NGHĨ, MONG MUỐN, NHỮNG VẤN ĐỀ hay GIẢI PHÁP …..

SỰ CHUẨN BỊ cho 1 cuộc bán hàng, đàm phán hay gặp gỡ đối tác….

Lợi ích của việc sử dụng SỔ CÔNG VIỆC thường xuyên:

1) Do có sự liên hệ đặc biệt về thần kinh giữa ngón tay và trí não, mỗi khi bạn sử dụng bút để viết ra trên giấy là bạn đang tăng cường sự TẬP TRUNG và GHI NHỚ một cách đặc biệt.

Bạn làm cho vấn đề trở nên RÕ RÀNG và SÁNG TỎ.

Ví dụ: Mark Zuckerberg (sáng lập Facebook) lại thường diễn đạt suy nghĩ của mình lên những chiếc bảng trắng ngay từ khi còn là sinh viên đại học.

2) Bạn có thể xem lại 1 sự việc đã xảy ra cách đây 3-5 năm, chính xác vào ngày hôm đó xảy ra việc gì. Thật thú vị phải không?

GHI NHỚ:

Nếu thành công là 1 hành trình, đôi khi xem lại quá khứ bạn sẽ biết được tương lai của mình.

Chia sẻ kinh nghiệm cá nhân :

1) Tôi bắt đầu thực hành 6 quyển sổ từ 2010

2) Ban đầu không quen và hay quên ghi chép

3) Hiện nay duy trì thường xuyên như sau:

  • Sổ thông thái: 3-7 ngày tôi ghi 1 lần hoặc bất thình lình học được hoặc giác ngộ được.
    Hiện nay đã ghi chép được 4 quyển dày. Khá nhiều kinh nghiệm hiện nay tôi chia sẻ lại cho học viên chỉ là 1 phần nhỏ các kiến thức mà tôi đã ghi vào sổ này.
  • Sổ mục tiêu & chiến lược: 2 tuần đến 1 tháng tôi ghi 1-2 lần
  • Sổ nhật ký thành công: Thời gian đầu rất chịu khó ghi (khi cảm xúc tiêu cực nhiều), hiện nay 1-2 tuần mới ghi 1 lần.

Mong muốn duy trì 2-3 ngày ghi 1 lần.

  • Sổ tài chính cá nhân: 3-10 ngày ghi 1 lần
  • Sổ quan hệ: Quản lý trên file excel, 1-2 tháng cập nhật 1 lần.
  • Sổ công việc hàng ngày: Dùng thường xuyên hàng ngày.

THỈNH THOẢNG ĐỌC LẠI TÔI THẤY RẤT THÚ VỊ : Có những điều mà mình không thể tin được do mình viết ra – vì không nhớ gì cả, có 1 số suy nghĩ mà thời điểm này thấy rất buồn cười – vì ngớ ngẩn , và có những điều tôi tiên đoán mơ ước tương lai – nay đã thành sự thật.

LƯU Ý:

  1. Nên mua sổ to, bìa chắc chắn để ghi được nhiều. (hạn chế dùng sổ tay nhỏ do ghi được ít và hay rơi rụng làm mất)
  2. Có thể kết hợp cả hai : Ghi Note trên điện thoại hoặc để Online và Sổ giấy tờ
  3. Xác định THÓI QUEN quan trọng hơn SỐ TIỀN. Ban đầu bạn chưa quen nhưng tập dần sẽ quen. Nhiều người có TƯ DUY của người thành công nhưng họ không bao giờ thành công. Lý do? Họ mới có TƯ DUY mà chưa có THÓI QUEN của người thành công.
  4. Thỉnh thoảng quên không ghi, đừng tự dằn vặt và trách móc bản thân. Hãy tiếp tục. Việc hôm qua đã qua, hôm nay là ngày ta tiếp tục.

TÓM LẠI: 6 cuốn sổ thay đổi cuộc đời của bạn gồm:

  1. Sổ thông thái
  2. Sổ mục tiêu & chiến lược
  3. Sổ nhật ký thành công
  4. Sổ tài chính cá nhân
  5. Sổ mối quan hệ
  6. Sổ công việc hàng ngày

Và đừng quên VĂN – TƯ – TU, hãy RA MUA NGAY VÀI QUYỂN SỔ.

GHI CHÉP LẠI những điều mà tôi vừa hướng dẫn bạn vào 1 quyển sổ.

Quyển nào bạn còn nhớ không?

Rồi 1 ngày, nhìn lại những quyển sổ này, bạn sẽ nghĩ:

Thầy giáo thật tuyệt vời! ^ ^

– Nguyễn Thành Tiến

BEIJING- The Great Wall

DSC00166

The Great Wall

Vài năm trước, lần đầu tiên Vietnam Airlines khai trương đường bay thẳng đi Bắc Kinh, mình cũng bon chen mua một vé để đi xem Vạn Lý Trường Thành. Chuyến đi lần đầu tiên đến Trung Quốc  đã tự đi xin visa cho biết, thay vì có thể trả khoản 50 USD là có ngay visa sau 3-4 ngày gì đấy. Nói chung là cũng hay tò mò và muốn thử xem xin visa Trung Quốc có khó không nên cũng tự tìm hiểu và cuối cùng cũng xong.

Chuyến bay buổi chiều nên xin công ty về sớm chút và ra sân bay ngay. Lần đầu đi Bắc Kinh mà nên cũng học sơ sơ một ít tiếng Hoa, đủ để giao tiếp linh tinh nếu không sợ lạc lắm. Chuyến bay hôm ấy vắng người- mùa đông mà – tháng 1 rét căm căm ấy chứ. Mình ngồi ghế cửa sổ và kế bên 2 ghế còn trống không khách. Lát sau mình có cảm giác ai đó cứ chía thẳng ánh nhìn vào mình, hóa ra là ông người TQ ngồi ở hàng ghế bên kia cùng dãy. Ổng nói cái gì đó mà mình không nghe được mà cũng không thể nào hiểu được, mình chỉ lắc đầu rồi cười trừ thôi… Chuyến bay dài mệt quá nên ngủ một giấc đến khi bị đánh thức vì đèn bật sáng, rồi nhìn sang bên cạnh-cách 1 ghế trống- lão TQ đã ngồi đấy tự bao giờ. Méo ơi, linh tính báo chuyện không ổn rồi. Lão bắt đầu bắt chuyện với mình, nhưng khổ nỗi mình học tiếng Hoa chuẩn còn lão nói bằng tiếng chi không hiểu nỗi. Mình nói là mình không phải người Hoa, k biết nói tiếng Hoa nhiều và nghe không thể hiểu được, hỏi lão có nói tiếng Anh không nhưng lão chỉ ừ ừ gật gật, mà cứ hỏi lại bằng tiếng Hoa suốt, ứ có hiểu được. Mệt quá mình trùm chăn kín mít giả vờ nhắm mắt. Cả hành trình không ngủ được vì cứ “đề phòng” cha nội này, một phần vì bất an quá… Khi máy bay chuẩn bị đáp xuống sân bay quốc tế Bắc Kinh, mình đưa mắt ngắm bầu trời đêm ngoài cửa và cả một thành phố lấp lánh ánh đèn, nhộn nhịp phía dưới xa xa dù đã gần 11 giờ đêm, còn lão cũng tró mắt nhìn ra cửa sổ nói cái chi chi đó, mệt ghê o7iiiii.

Vừa xuống sân bay điện thoại tự động roaming nên bắt liền gọi cho đứa bạn, hên quá nó đang đợi mình ngoài kia. Có bạn đón nên yên tâm mua vé máy bay đi đêm chứ không thì chẳng biết đường nào mà về. Lạc ở đâu chứ lạc ở Bắc Kinh “thôi rồi Lượm ơi”.

DSC00180

colorful decoration

Tháng 1, mùa đông rét căm căm nhưng tuyết không rơi. Nhiệt độ bên ngoài là -10C.. Lần đầu đi mùa đông Bắc Kinh nên chẳng có kinh nghiệm, mà một phần cũng tưởng là lạnh cỡ Seoul thôi, có ai ngờ lạnh buốt buốt khủng khiếp…Lần đầu tiên trãi qua những ngày lạnh giá “ cực khổ” vì cái lạnh. Mei Xing-nhỏ bạn đưa mình về chung cư “one room” của nó thuê…Bắc Kinh đúng là đắt đỏ, sống thế nào với chi phí thuê nhà mắc như vậy, rồi còn ăn uống, chi phí sinh hoạt… Hai đứa “tám” cả đêm sau thời gian dài gặp lại ( lần cuối cùng gặp nhau ở Seoul) rồi mình ôm chăn ngủ vùi. Mình thức dậy khi trời đã gần trưa- Mei Xing thì đã đi làm- bụng mình thì đói meo.

Những ngày ở Bắc Kinh, Mei Xing dắt mình lang thang khắp nơi, thử nhiều đồ ăn rất ngon nhưng có một vài món lai cái mùi vị đặc trưng của các loại thảo dược, thuốc bắc gì đấy và luôn luôn “you hen dour” ( nhiều dầu) nhưng được cái là dễ ăn.Thích vịt quay Bắc Kinh chính hiệu, các loại cháo buổi sáng như Việt Nam và món lẩu nghi ngút khói. Thích nữa là được thực hành nói tiếng Hoa khi gọi phục vụ, order thức ăn nên cảm thấy thích thú…Giờ thì quên hết rồi. Con phố Vương Phủ Tĩnh ( Wangfujing) tấp nập người và vô số cửa hàng bán đủ loại hàng hóa, quà lưu niệm.

DSC00065

Một cửa hàng cupcake

Những ngày ở Bắc Kinh, buổi trưa ít nắng, gió thổi bần bật lạnh như điên nên chỉ dám đi ra ngoài một chút rồi phải chạy ngay vào trú gió ở các tòa nhà. Lần đầu tiên cảm nhận được cái lạnh thấu xương, nhức cả đầu, nhờ vậy mới biết có món  “Coke nấu gừng” giải cảm công hiệu.

Những ngày ở Bắc Kinh… chán quá vì người và người, đi đâu cũng kẹt xe kinh khủng khiếp. Đó là ngày đi Vạn Lý Trường Thành- đang đi giữa chừng kẹt xe quá nên xuống xe giữa đường, chuyển sang đi tàu điện ngầm và đổi phương tiện nhiều chặn mới đến nơi.( Lúc đi Jakarta cũng xuống xe đi bộ giữa chừng), hay lúc đi quảng trường Thiên An Môn vào Tử Cấm Thành, đi bộ xếp hàng mỏi miết hơn tiếng đồng hồ mới vào đến cửa chính mua vé…nên chán quá bỏ cuộc đi về. ( Sau này mùa hè đã đi lại)

DSC00064

This is not a cycle

Ấn tượng trong chuyến đi này chắc chỉ có Vạn Lý Trường Thành ( wanli Changcheng)… Đúng là Vạn Lý- một cảm giác choáng ngợp trước sự kỳ vĩ và độ dài đâu 6-7 ngàn km. Lúc đi hình như chưa có cáp treo nên leo bộ giữa mùa đông muốn đuối nhưng khi lên được đến nơi rồi thì muốn đứng ở đó luôn. Mình muốn ngồi ở đó nhìn  phía xa xa dài tận chân trời không biết đâu là điểm dừng, hay nhìn xuống phía dưới sâu hun hút…Thế giới này thật rộng lớn biết bao!!!

DSC00153

The Great Wall in summer

Lần đầu tiên đi Bắc Kinh, chẳng hiểu mất nhắm mắt mở thế nào mà nhìn nhầm giờ bay. Chuyến bay 12g đêm hôm nay mà cứ tưởng ngày mai nên buổi tối phát hiện ra, chạy hụt hơi ra sân bay với bao dự định còn dang dở… Nhưng thôi, đã leo lên được Vạn Lý Trường Thành thì cũng thỏa nguyện ước mong.

Chuyến đi này chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ Vạn Lý Trường Thành và cái lạnh buốt thấu xương và kỷ niệm buồn là toàn bộ hình chụp mùa đông mất hết. Thế nên mùa hè tháng 6 đã quay lại, leo lên lần nữa và đi mãi miết trên Vạn Lý Trường Thành…

DSC00160

muốn đi hết đoạn trường thành này…