U.S VISA- TÔI ĐÃ XIN VISA ĐI MỸ NHƯ THẾ NÀO?

” Xin visa đi Mỹ có khó không?” Trước khi đặt ra câu hỏi này, tôi đã từng trăn trở và cũng hoang mang rất nhiều khi mà những thông tin trên mạng, rồi những lời đồn thổi, rồi cả những trường hợp rớt visa không rõ nguyên nhân mà tôi biết được.Tôi không tìm hiểu mà cũng chưa từng tìm hiểu nên kết luận mặc định trong đầu của tôi khi đó là ” thôi, xin visa đi Mỹ khó lắm, nhất là trường hợp độc thân, vô sản giống mình”

Tháng 9/2015, tình cờ đọc một quyển sách và tự nhiên “nổi hứng” muốn đi Mỹ. Điều đầu tiên, tôi nghĩ là mình sẽ xin visa đi du lịch và tìm người bảo lãnh với thư mời. Nhưng sau khi biết Nam River ( một bạn trên facebook đã có chuyến du lịch tự túc vòng quanh nước Mỹ cùng nhóm bạn) đã từng xin visa du lịch mà không cần thư mời, thư bảo lãnh nên tôi quyết định làm hồ sơ thử. Tôi bắt đầu lên mạng tìm thông tin về hồ sơ cần phải nộp, tờ khai phải điền, cách thức xin visa và chi phí..

Nản quá! Tôi bỏ cuộc chỉ sau vài tuần vì để làm một cái travel plan tôi cần nhiều thời gian tìm hiểu về nước Mỹ ( ở đâu, làm gì, đi đâu, bao nhiêu tiền, bằng phương tiện gì, đi như thế nào là hợp lí) thì mới ra được lịch trình chi tiết mà thông tin thì bao la, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Vì đã xác định ngay từ đầu là đi du lịch một mình và mục đích nộp visa du lịch nên những thông tin này cực kỳ quan trọng để thuyết phục lãnh sự quán cấp visa du lịch mà nó cũng cần thiết cho chuyến đi của tôi sau này. Cái travel plan này tôi không thể copy được từ ai khác mà phải tự mình lên lịch trình.

Nản quá! Thôi không đi Mỹ nữa. Cái travel plan làm dang dở và những hồ sơ linh tinh gom lại vào một phong bì cất vào tủ.

Cách đây 4 tuần… Những ngày “u ám” của cuộc đời đi làm nó khiến tôi muốn ngã gục. Tôi lại nghĩ về những miền nắng gió, nơi mình muốn đi để lên dây cót tinh thần: 1,2,3,4… sắp xếp theo thứ tự và bắt đầu ngồi cân nhắc. Muốn đi Nhật nhưng làm visa đi Nhật còn mất thời gian và linh tinh hơn đi Mỹ nên thôi làm thử cái visa đi Mỹ, vậy là lôi hồ sơ đã làm dang dở trước đây ra bắt đầu lại.

Nói chung bây giờ quyết tâm hơn lúc trước nên tự nhiên có động lực và hoàn cảnh hiện tại nó buộc mình phải đi nên hồ sơ và travel plan làm xong nhanh hơn dự tính.Trong vòng 10 ngày kể từ lúc submit hồ sơ, phỏng vấn và chính thức sau hai ngày phỏng vấn, hôm nay tôi đã có visa đi Mỹ từ bưu điện giao đến tận văn phòng. Sáng giờ cũng ngồi ngó nghiêng, ngắm nghía cái visa thần thánh mà nhiều người bảo là khó có thể có với niềm vui khó tả vì những cố gắng và nỗ lực, vì hiểu rằng ” khi một cánh cửa đóng lại, chắc chắn một cánh cửa khác sẽ mở ra”, vì hiểu rằng không nên bỏ cuộc nếu chưa đi đến bước cuối cùng, vì hiểu rằng ” H, mày xứng đáng được như thế”,vì hiểu rằng ” you can do it”.

Vậy thì tôi đã xin visa đi Mỹ thế nào??

Tôi nói qua luôn là tôi độc thân, không tài sản đảm bảo, xin visa dạng du lịch tự túc, không có thư mời, không có thư bảo lãnh, đi một mình, thu nhập tạm được, đã từng đi vài nước Châu Á và Hàn Quốc.. Trường hợp của tôi 90% rớt visa và ai cũng bảo là rớt chắc và tôi cũng nghĩ là mình khó có thể đậu visa, tôi chỉ có 10% hy vọng thôi nhưng chính vì lẽ đó tâm lý tôi cực kỳ thoải mái, có visa thì tôi đi, không thì năm sau tôi xin lại hoặc tôi đi nước khác vì thật sự tôi không thích nước Mỹ lắm, tôi chỉ tò mò về nó thôi. Với lại tôi biết visa đi Mỹ cấp đến 1 năm nên khi nào buồn có sẵn visa cứ thế mà đi thôi nhưng visa đi Nhật chỉ có hạn 3 tháng à.

Tôi đã chuẩn bị những gì??

Lãnh sự quán Mỹ không yêu cầu bạn mang theo bất cứ thứ gì khi đi phỏng vấn ngoại trừ thư xác nhận đã đặc lịch hẹn phỏng vấn, tờ xác nhận đã nộp tờ khai DS 160, hộ chiếu gốc. Nhưng bạn phải biết rằng tùy theo mục đích visa của bạn là gì mà bạn phải mang theo những giấy tờ cần thiết để chứng minh cho những gì bạn đã kê khai. Lần đầu tiên tôi thấy việc chuẩn bị hồ sơ visa mà không cần phải dịch hay công chứng gì hết, chỉ cần mang bản gốc thôi, không cần booking vé máy bay, khách sạn lôi thôi. Mọi việc dễ quá chừng khiến tôi cũng hoang mang. Tôi chưa bao giờ thấy xin visa đi nước nào mà dễ như thế cả!

Hồ sơ tôi mang theo khi đi phỏng vấn gồm:

  • Hộ chiếu ( lột tất cả cover ra nhe)
  • DS-160 confirmation
  • Confirm đặt lịch hẹn phỏng vấn
  • Xác nhận đã đóng phí visa 160 USD
  • Hộ khẩu
  • CMND
  • Travel plan
  • Hợp đồng lao động + quyết định tăng lương
  • Xác nhận chức vụ + xác nhận lương+ sao kê lương 3 tháng
  • Quyết định cho nghỉ phép
  • Sổ tiết kiệm
  • 2 ảnh hộ chiếu 5 x 5

Tôi đã phỏng vấn như thế nào?

Tôi đã không nộp cho lãnh sự bất cứ hồ sơ nào ngoại trừ cái hộ chiếu bên trong có kẹp 2 tấm hình và lãnh sự cũng không xem bất cứ hồ sơ nào tôi mang theo ngoại trừ cái hợp đồng lao động. Đây là những câu hỏi mà họ đã hỏi tôi:

  • Chị đi Mỹ để làm gì?–> Em đi shopping và du lịch
  • Chị dự định đi đâu?–> Em đi LA-SF
  • Chị có bà con bên Mỹ không?–> Em có bà con xa, không có bà con gần
  • Bà con có mối quan hệ như thế nào với Chị?–> Chị em bạn dì
  • Chị có bạn bè ở Mỹ không?—> Em có
  • Bạn của Chị ở đâu?—> San Jose
  • Chị có mang theo hợp đồng lao động không, cho tôi xem–> Dạ có
  • Chị lập gia đình chưa?—> Dạ chưa ( và nở nụ cười tỏa nắng vì nghe tới đây là thấy thôi rồi rớt visa)
  • Bạn của Chị là bạn trai hay bạn gái?–> Bạn gái, đồng nghiệp cũ đã từng làm chung công ty theo gia đình định cư.

Vậy tại sao tôi xin được visa??

Chắc chắn những người nghe tôi nói rằng mình có visa thì mọi người sẽ nghĩ rằng hoặc là tôi may mắn, hoặc là tôi có visa multi của Hàn Quốc và một công việc với mức lương đủ để đi du lịch thì đậu là chắc rồi. Nhưng tôi lại nghĩ như thế này. Trước khi nộp visa đi Mỹ tôi cũng nghĩ là ” hên xui” nhưng thực tế không phải vậy. Khi vào phỏng vấn rồi mới biết, visa đi Mỹ không hề có chuyện “ăn may” và bạn cũng đừng trông chờ gì vào điều đó. May mắn chỉ là một phần rất nhỏ trong cuộc phỏng vấn này. Lúc đúng xếp hàng đợi đến lượt mình vào phỏng vấn, tôi thấy và nghe những câu hỏi của lãnh sự, những câu trả lời của các bạn xin visa và tôi thấy họ cầm hồ sơ lũ lượt ra về. Tôi đếm trước tôi có 10 người rớt visa từ khi tôi ý thức được rằng “lãnh sự trả hộ chiếu cầm về là rớt đó em” ( cái anh đứng trước tôi bảo vậy).Tôi thấy có bạn xin đi du học nói tiếng Anh như gió ( nhưng bạn ấy căng thẳng quá nói như let me introduce myself…) nên rớt. Tôi thấy có bác lớn tuổi đi thăm con, cũng rớt. Rồi tôi thấy bác chủ cửa hàng veston lãnh sự hỏi có một câu à ” anh dự đinh đi Mỹ bao lâu” thì bác ấy trả lời ấp úng như học bài “định đi 1 tháng nhưng chắc đi 2 tuần thôi vì cửa hàng đông khách không đi lâu được”. Bác ấy cầm hộ chiếu đi về ngay chỉ với 1 câu hỏi. Tôi thấy rất nhiều bạn trẻ giống mình ( xin lỗi vì tôi nghĩ mình vẫn còn trẻ), mặc đồ chỉnh chu, phỏng vấn và rớt.Tôi hoang mang tột cùng thấy thôi rồi, đến mình sẽ ra sao…

Bạn biết đấy, lãnh sự không hề xem bất cứ hồ sơ nào tôi mang theo ngoài cái hợp đồng lao động. Nghĩa là, việc tôi có bao nhiêu tiền trong tài khoản không quyết định họ có cấp visa cho tôi hay không mặc dù tôi đi Mỹ shopping và du lịch. Họ cũng không hề nhìn qua hộ chiếu xem tôi có cái visa Hàn Quốc thế nào mà trong tờ khai cũng không có bất cứ nội dung nào đề cập bạn đã từng đi những nước nào nên việc tôi đi đâu, đi nhiều hay ít cũng không quyết định cho việc họ cấp visa cho tôi.Cho nên, tôi nghĩ rằng tờ khai DS 160 là đầu mối quan trọng quyết định tất cả nội dung liên quan đến phỏng vấn và cách trả lời của bạn có thuyết phục viên chức lãnh sự tin tưởng để họ cấp visa cho bạn  hay không. Lần đầu tiên tôi thấy rằng xin visa đi Mỹ dễ mà khó, khó mà dễ là vậy.

Để điền được cái form DS 160 là cả một quá trình chuẩn bị trước đó vì điền online. Tôi điền cái này hơn 2 tiếng đồng hồ và sau khi nhấn nút submit thì thấy mụ mị cả người. Nhưng kể từ sau giây phút submit thì tôi chẳng làm gì cả ngoài việc đóng tiền rồi lênh lịch hẹn phỏng vấn. Việc hoàn thành form DS 160 coi như quyết định thành công hơn nửa chặng đường nên những ai mà nhờ điền hộ hoặc được các nơi tư vấn chỉ học tủ các câu trả lời thì xác suất rớt rất cao. Khi bạn điền cái form này bạn sẽ biết được câu trả lời của chính mình cho từng nội dung đã khai và tự tin trả lời bất cứ câu hỏi nào của lãnh sự.Nghĩa là hồ sơ của bạn ( form DS 160) có đủ sức thuyết phục hay không?

Tôi nói thật là tôi rất run khi đến giai đoạn lấy dấu vân tay và hoang man cực độ khi đợi chờ đến lượt mình phỏng vấn nhưng lại cực kỳ thoải mái và tự tin khi đứng trước anh lãnh sự viên ( “có gương mặt thanh tú và đôi mắt sáng ngời’- nói như Tony Buổi sáng). Nghĩ là phỏng vấn tiếng Anh nên cũng chuẩn bị ý tứ sẵn trong đầu nhưng tự nhiên Anh ấy nói tiếng Việt nên thế là chẳng có gì lo cả. Với lại tâm lý chuẩn bị sẵn rồi (lúc thấy người ta rớt nhiều quá), rớt thì thôi mà.

Khi Anh ấy hỏi đến câu ” Chị lập gia đình chưa?” là tôi bật cười vì tự nhiên tôi biết chắc đây là câu hỏi sẽ hỏi và cũng là câu hỏi quan trọng quyết định đến việc cấp visa cho tôi. Nhưng xin lỗi chứ, thực tế điều này không thay đổi được. Đôi khi nghĩ nếu bị đánh rớt vì lý do này, năm sau tôi sẽ lấy chồng, nộp hồ sơ xin visa lại cho bỏ ghét ( hehe). Mà đôi khi nghĩ, ứ thèm đi nước Mỹ còn khối nước để đi. Tôi nở một nụ cười thật tươi và trả lời một cách tự tin rằng ” em chưa ạ”. Nhưng câu hỏi tiếp theo mới làm mình ngạc nhiên vì chắc bạn này bản nghĩ mình đi qua Mỹ thăm người yêu và trốn ở lại nè. Mà chắc một phần mình khai tên chị bạn mà tên không dấu , tên giống con trai, trong tờ khai lại không có phần giới tính nên bạn ấy nghĩ mình có trai bên Mỹ. Mình mắc cười quá với câu hỏi ” bạn chị là bạn trai hay bạn gái” nên cũng cố nở nụ cười thật tươi hết cỡ.

Rồi bạn ấy với tay đưa cho mình tờ giấy màu xanh và nói ” chúc mừng chị đã được cấp thị thực” , trả lại hợp đồng lao động cho mình và mình ra về trong niềm lâng lâng sung sướng. Tờ giấy màu xanh thần thánh ấy có nội dung” Quý khách đã được cấp thị thực. Quý khách vui lòng ra về. Hộ chiếu sẽ gửi về địa chỉ của quý khách sau khi chúng tôi in visa xong” Và 2 ngày sau ( thứ 6 phỏng vấn thứ 3 nhận được visa) visa và hộ chiếu được gửi đến văn phòng. Thắc mắc một điều là 2 tấm hình kèm trong hộ chiếu thấy trả về, không sử dụng.

visa My

Vậy nên, tự tin là điều cần thiết. Hồ sơ đủ sức thuyết phục ( chẳng phải là hồ sơ gì mà là những nội dung đã khai trong tờ form DS 160).Trả lời chân thật, không gian dối và đúng với những gì mình đã kê khai phù hợp với mục đích chuyến đi.Nếu biết tiếng Anh nên tự mình điền form DS 160 nhe. ( quan trọng quan trọng lắm đấy). Phần còn lại, tùy thuộc vào lãnh sự viên vì ” em đã cố gắng hết sức”. Thế nên trong trường hợp đã làm vậy rồi mà không được cấp visa thì không có gì phải buồn, chuẩn bị lại kỹ hơn, thuyết phục hơn và lần sau xin lại àh.

 

Mình đã xin được visa, vậy thì giờ đến lượt các bạn nhe.~~~~~~

Còn mình, giờ chuẩn bị xin tiếp một cái visa khác và tìm thời gian thích hợp go go go go thôi~~~~~~

Nước Mỹ, nước Mỹ…Tôi nghĩ mình sẽ thích nước Mỹ!

 

 

 

 

 

 

HÀN QUỐC- TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

DSCF2866Lục lọi trong những chồng sách cũ, tình cờ tìm thấy cuống vé máy bay mà tôi còn giữ lại cho chuyến hành trình đầu tiên của mình đến Hàn Quốc vào năm 2006, nơi bắt đầu của tình yêu, sự lãng mạn và say mê lạc lối một thời tuổi trẻ

NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU: ĐẢO NAMI

Nằm cách thủ đô Seoul 63km về phía đông, đảo Nami được đặt theo tên của một vị tướng nổi tiếng có công dẹp loạn vào thế kỷ thứ 13 và được biết đến gắn liền với  bộ phim “ Bản Tình Ca Mùa Đông”. Thú thật tôi biết và nghe nhiều về Nami hơn cả cái tên thủ đô Seoul và khát khao một lần được đặt chân đến nơi đây. Tôi luôn tưởng tượng rằng mình được đi giữa hai hàng cây rợp lá vàng rồi thốc tung đám lá bay giữa chiều thu hiu hắt nắng hay đứng co ro giữa trời đông nghịch tuyết xô nghiêng những tán cây mặc cho tuyết rơi trắng xóa dưới chân mình. Đó là giấc mơ từ “Bản tình ca mùa đông” mang đến cho những người trẻ như tôi niềm ước ao chạm đến chân trời của mình và mơ về tình yêu trong sáng, thánh thiện.

Ngày đặt chân đến Nami đã là cuối tháng 10, thời tiết đã dần chuyển sang đông.Tôi mua một chiếc vé và đi phà mất khoảng 15 phút để qua đảo. Nơi đây không khí thật trong lành nhờ nhiều cây xanh, không xe hơi, khói bụi ồn ào…chỉ có thể tản bộ trên những con đường hai hàng cây thẳng tắp hay ngồi đếm lá vàng rơi và chụp cho mình những tấm hình đẹp nhất. Có rất nhiều các đôi yêu nhau chở nhau trên những chiếc xe đạp đôi dạo vòng quanh đảo. Cảnh tượng cứ y như phim làm tôi ngẩn ngơ và “đứng hình” trong nhiều phút liền chỉ để kịp chắc chắn rằng “à, ừ… mình thật sự đang đứng ở đảo Nami và đây không phải là giấc mơ của phim truyền hình”.

Ở đây có rất nhiều căn khu phòng nhỏ, xinh xắn nằm sát mé sông dành cho các đôi vợ chồng mới cưới đi hưởng tuần trăng mật. Tôi thấy cũng có rất nhiều nhóm bạn bè và gia đình đến đây cắm trại hay nghỉ mát cuối tuần, trông họ thật hạnh phúc và an nhiên. Và nơi đây, vào lúc cuối thu như thế này, có rất nhiều tay máy “chuyên nghiệp” cũng như ‘ nghiệp dư” đến để lưu lại những khoảnh khắc đẹp cuối cùng trước khi mùa đông gõ cửa đưa thu vàng lá úa ra đi…

Tôi biết Nami mỗi mùa đều mang những vẻ đẹp và sắc thái riêng, không bao giờ giống nhau cho nên dù có trở lại Nami vào những lần sau đó nhưng cảm giác đó chưa bao giờ “nhàm chán” như tình yêu đầu bạn dành cho ai đó mãi mãi luôn là tình yêu đẹp.DSCF4281

LÃNG MẠN CÙNG THIÊN ĐƯỜNG NẮNG GIÓ: ĐẢO JEJU

Rời “tình yêu đầu” Nami, tôi xuôi về phương Nam và hướng ra thiên đường của nắng của gió biển. Khác xa với Seoul, đảo Jeju với khí hậu vô cùng ấm áp dù rằng ở Nami rất lạnh và đã chuẩn bị bắt đầu mùa đông. Jeju được biết đến như là một hòn đảo lớn nhất Hàn Quốc và là một tỉnh tự trị nhỏ nhất Hàn Quốc. Được hình thành từ những đợt phun trào núi lửa nên ở Jeju đâu đâu cũng thấy đá, một loại đá có màu đen, rất nhẹ.

Giấc mơ cực kỳ lãng mạn của tôi về đảo Jeju là được nắm tay một ai đó đi dạo dưới những cánh đồng hoa cải vàng rực rồi chơi trò trốn tìm nhau giữa điệu valse mùa xuân dìu dặt, hay lướt gió trên những con đường ven biển mọc đầy phi lao hoang sơ vắng bóng người và hít thở khí trời, nghe gió biển mặn mặn lướt trên mặt miên man.

Ngày tôi đến, Jeju có những trận mưa rào dịu mát, lá phong vẫn còn nở đỏ rực trên những lối chân qua và quýt thì chín rộ vàng ươm ở trong vườn. Đặc sản ở đây là quýt, người ta nói quýt của đảo Jeju rất ngon và ngọt, tôi thử một miếng mà thấy vị ngọt tan nơi đầu lưỡi và mua thêm vài túi mang về. Tôi cũng đã đi tìm giấc mơ của mình bằng việc phải cố đi được trên những con đường quanh co uốn lượn men theo biển có nhiều hàng cỏ lao dại mọc đầy vì tôi biết rằng việc đi tìm đồng hoa cải vàng vào tháng 10 là không tưởng.

Cũng giống như Nami, Jeju mỗi mùa đều mang vẻ đẹp riêng nhưng tiếc là Jeju không có mùa đông như Nami nên người dân nơi đây rất khó để tìm được cảm giác co ro của cái lạnh -10 độ với những lớp tuyết dầy phủ trắng xóa, vì nằm đảo xuôi về phương Nam và tách biệt với đất liền nên nhiệt độ ở đây vào mùa hè không quá nóng và mùa đông cũng không quá lạnh. Thế nên Jeju trở thành điểm đến lý tưởng cho những ai muốn tránh nắng nóng ngày hè và tránh rét mùa đông.

IMG_0389

LẠC LỐI Ở INSADONG

Vốn là một người hoài cổ nên tôi thường thích tìm về những nơi xưa cũ, nơi còn lưu dấu bụi thời gian, cất giữ những giá trị và nét đẹp văn hóa truyền thống như con phố đi bộ Insadong dài chưa đầy 1km nằm lọt thỏm giữa lòng thủ đô Seoul. Đó là một con phố dài và rộng” thênh thang” ( theo cảm giác của tôi) với nhiều ngõ sâu hun hút .

Trước đây khi văn học Hàn Quốc phát triển hưng thinh Insadong là nơi tập trung của các văn hào, thi sĩ vào chiều tối đến đàm đạo văn chương và uống  rượu makkoly ( một loại rượu gạo truyền thống). Sau này người ta khôi phục lại Insadong bằng các phòng tranh, ảnh, vô số bảo tàng, các hàng quán bán các vật phẩm cổ, cũ, các quán trà đạo, các cửa hàng ăn cung cấp nhiều loại thức ăn truyền thống, các trò chơi dân gian cũng như các màn biểu diễn âm nhạc, công diễn của các nghệ sĩ đường phố…

Chỉ cần một buổi chiều lang thang nơi đây, bạn sẽ cảm giác như mình được trở về với không gian êm đềm, nơi thời gian dừng lại dù ngoài kia cuộc sống đang hối hả biết bao nhiêu. Bạn sẽ gặp rất nhiều người thân thiện, bạn có thể lân la trò chuyện làm quen , bạn cũng có thể say mê ngắm nhìn những nghệ sĩ đường phố đang biễu diễn say sưa và dành cho họ những tràn pháo tay ngưỡng mộ. Có đôi lúc bạn cũng sẽ bật cười khanh khách theo tiếng nô đùa của những đứa trẻ được được bố mẹ dắt đi chơi cuối tuần. Và có đôi khi bạn sẽ nhìn thấy vô số người đứng trầm ngâm trước một bức tranh đẹp đang bày trên phố, hay là những đôi bạn trẻ dắt tay nhau tần ngần trước cửa hàng bán chuông gió… Những âm thanh trong trẻo, những hình ảnh dễ thương, những ngõ ngách buồn vương dấu cũ mà bạn không thể tìm thấy ở đâu ngoài Insadong nếu một lần đặt chân đến Seoul.

Còn tôi, vì mãi mê lang thang trong những cửa hàng bán tranh và đi tìm căn gác cũ kỹ có quán trà dễ thương để rồi quên bẳng thời gian đang trôi ngoài kia. Bạn tôi đã phải đi tìm vì ngỡ rằng tôi đã lạc ở đâu đó trên con phố này. Vâng, tôi đã “ lạc lối” và để quên trái tim mình trên phố hát tình ca vì “ lỡ dại” đặt chân đến Insadong.

IMG_0426

THAY CHO LỜI KẾT

Tôi đã để một thời tuổi trẻ  đầy những hăng say ,nhiệt huyết, khát khao thể hiện cùng những bồng bột, nông nỗi, ngay thơ; những dại khờ được mất;cả những nhớ thương dang dỡ và những đợi chờ người dưng lạc lối qua những thăng trầm của đời mình cùng những buồn vui mười năm có lẽ. Tôi đã trở lại đất nước này nhiều lần sau đó và rất rất nhiều lần nữa nhưng hiển nhiên  lần đầu lúc nào cũng để lại những ký ức đẹp vấn vương….Thỉnh thoảng đưa tay chạm vào nỗi nhớ rồi mơ hồ nhận ra ” Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”.

” Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là yêu thương

một người kề sát tim một người và trả lời-không biết

Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là hối tiếc

một người nắm lấy tay một người và trả lời- Đừng bước đi

Có một ngày nào đó

một người hỏi một người thế nào là chia ly…

Và mùa đông ấy trở thành mùa đông ấm nhất” ( NPV)

 

 

ZhuJiaJiao- Ancient Town ( Chu Gia Giác Cổ Trấn)

IMG_1540

Chụp từ chiếc cầu phóng sinh

Đó là một thị trấn cổ đâu gần 2000 năm tuổi, nằm cách Shanghai khoản 60km. Có lẽ đây là một trong những cổ trấn gần Thượng Hải nhất. Trước khi quyết định chọn Chu Gia Giác, tôi vẫn thích mê mệt Phượng Hoàng Cổ Trấn mà nếu không thì chọn Tây Đường. Thế nên Chu Gia Giác không được trông đợi nhiều mà thật sự nhìn trên hình thì cũng không đẹp như Phượng Hoàng Cổ Trấn. Nhiều người và rất nhiều công ty du lịch ví Chu Gia Giác như “Venice của Phương Đông” vì nó có nhiều cây cầu đá nhỏ và những con kênh len lỏi giữa các khu nhà cổ từ thời Minh, Thanh hàng ngàn năm trước. Nhưng ví von như vậy có lẽ hơi quá, vì thật sự nó không quá đẹp như tưởng tượng.

IMG_1530

Cổ trấn mùa đông ủ ê cây trơ trọi lá

Tôi chỉ nghĩ đơn giản thế này: do tôi đi đúng vời thời điểm nghỉ Tết của người Trung Quốc nên tất cả các khu vui chơi chỉ có tấp nập người và người, Chu Gia Giác cũng không ngoại lệ. nên thật sự là không có cảm xúc gì đặc biệt.Tôi vẫn nghĩ mình sẽ trở lại lần nữa và nghỉ qua đêm ở đây để cảm nhận được vẻ nên thơ và thanh bình vốn có của thị trấn nhỏ bé này, sẽ len lỏi qua các con phố nhỏ nhiều ngóc ngách, mua những món đồ lưu niệm xinh xinh và ngồi trên cầu ngắm hoàng hôn giữa lòng cổ kính hay nhâm nhi một cốc trà nóng nghe máy chèo khua nước vỡ dòng sông ( ngoại trừ cái quán cà phê Starbucks nằm ngay bờ sông thì các quán khác đều nhỏ nhỏ xinh xinh).

Đi Thượng Hải thật sự chỉ mệt về vấn đề ngôn ngữ. Mặc dù cũng biết sơ sơ đủ để gọi cơm, đi xe, mua đồ, trả giá nhưng thật sự cũng rất nản vì họ không nói tiếng Anh. Cái mặt của mình lúc nào cũng bị họ hỏi là ” hanguo rẻn” ( người Hàn Quốc) nhưng mà cũng rất vui vì có dịp tận dụng cơ hội nói tiếng Hoa chút chút.Bi hài nhất là trong khách sạn gọi phục vụ lên sửa dùm cái wifi, khách sạn cho một em rất chi là xinh lên nói toàn tiếng Hoa ( chuyên môn quá không hiểu nổi) mà không hiểu em nói gì. Mình đã bảo là mình không phải zhongguo ren ( người Trung Quốc) và chỉ biết chút chút thôi và cho người nào biết tiếng Anh. Em ấy lại gọi ngược xuống tiếp tân nói  gì đó mà mình chỉ nghe được ” khách là người Hàn Quốc không biết tiếng Hoa ” và anh chàng đó yêu cầu mình đi xuống dưới đất sẽ có người trợ giúp còn em ấy thì bỏ chạy. Ngôn ngữ ơi là ngôn ngữ!!

LATE AUTUMN

Ngày 1/1/2015 CƠN MƠ HOANG ĐƯỜNG

Một ngày đầu năm mới trên một chuyến bay dài không ngủ, tôi bước xuống phi trường trong cơn lạnh mùa đông rét buốt. Cái lạnh bên ngoài không tê tái bằng những giá băng trong lòng và những nỗi buồn đan kín ủ ê qua bao năm rộng tháng dài…Khi không biết đi đâu bởi lý trí thì cuối cùng con tim vẫn luôn dẫn lối về nơi mà mình thật sự muốn. Trốn chạy giữa cô đơn cũng được, loay hoay giữa những trăn trở của cuộc đời cũng được, hoang tưởng mơ mộng nhiều thứ trong tiểu thuyết ngôn tình cũng được…bởi tôi biết rằng mình vẫn còn tin và sống hết sức như mình có thể. Tôi chỉ đi tìm cái mà tôi đánh mất…nhưng kì lạ thay vẫn không biết mình đã mất cái gì! Mơ hồ như một giấc chiêm bao…

DSCF9599

Chàng trai tặng bó hoa hồng cho cô gái với cái ôm siết chặt và niềm vui rạng rỡ của ngày gặp lại. Họ nói cười và cùng bước lên xe buýt. Chuyến xe đầu năm mới từ phi trường về khu trung tâm hôm ấy chỉ có chàng trai-cô gái, một bác lớn tuổi và tôi. CHỗ ngồi vì thế mà rộng thênh thang và trống trải. Tôi ngủ vùi một giấc  khi ngoài kia-qua lớp kính xe mờ ảo tuyết rơi lất phất………….

DSCF9784

 

Quãng đường không quá xa từ bến xe đi về khu nhà ở qua 3 con phố nhưng giữa thời tiết lạnh cong và những cơn gió bần bật thổi rét qua mặt làm chân mình tê cứng. Kéo lê lết cái vali lang thang trên những con phố dài vắng tanh khi người ta còn ngái ngủ trong chăn êm nệm ấm mà mình thì bước đi không nổi. Lạnh quá mùa đông ơi….!

DSCF9690

Ngày 26/11/2015 THÔI ĐỪNG CHIÊM BAO

Đi tìm mùa thu cuối nhưng cuối cùng lại đón mùa đông tuyết rơi đầu mùa. Cảnh tượng thường thấy trong các bộ phim ngôn tình lãng mạn : chàng trai đứng cầm cây dù che tuyết rơi bên cô gái trên đường phố tấp nập người qua. Nhiều người xuýt xoa vì quá lạnh nhưng mình thì hồ hởi, phấn khích giang tay ngửa mặt đón những bông tuyết đầu tiên. Ngày lạnh nhưng chẳng có nỗi buồn nào ở lại….

DSCF9692

Những ngày không có mặt trời gió lạnh-mưa rét-tuyết rơi và cứ ngủ vùi chẳng biết ngày hay đêm…

Những ngày trống trãi lang thang qua rất nhiều ga tàu và đi mãi ra đến ngoại ô, dừng xuống tại một ga tàu nào đó để đếm bước chân mình trên những con phố dài nghe mùa đông rét mướt…

DSCF9783

Giấc mơ đã thức, lòng sao còn buồn khi bước qua thành phố quen…DSCF9584

” Bình yêu quá- trong một ngày gặp lại

Thấy lòng quên…như chưa nhớ bao giờ”

S0059668